Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung - Chương 415: Có Thể Đi Đến Bước Nào
Cập nhật lúc: 22/03/2026 19:07
Sau khi Hoàng đế rời đi, Khương Hân Nguyệt biến sắc: “Giang Xuyên, sai người đi điều tra xem, là ai đang thổi gió bên tai Hoàng thượng? Sao lại khiến Hoàng thượng nảy sinh ý định lùi bước?”
Nàng rất rõ, ban đầu Hoàng thượng phong nàng làm Thiên hậu, lại theo ý nàng ban hành đạo luật mới, là vì một câu “không phục” của nàng, là vì nàng muốn ngồi ngang hàng với Hoàng đế.
Lúc đó Hoàng thượng bị não yêu đương chi phối, muốn nàng mau ch.óng tha thứ cho mình, nên đầu óc nóng lên, triệu kiến đại thần, đe dọa bọn họ ủng hộ quyết định của mình.
Bây giờ đã qua mấy tháng, thế gia đại tộc và triều thần đều đang phản đối, có kẻ thậm chí còn lấy việc không thượng triều để uy h.i.ế.p Hoàng đế bãi miễn quyền lực của Khương Hân Nguyệt.
Hoàng đế lúc đầu cũng cố gắng tranh luận, nhưng theo tiếng nói phản đối ngày càng lớn, ngài cũng d.a.o động. Mỗi lần ngài muốn nói, đều bị Khương Hân Nguyệt cắt ngang từ trước, sau đó liền chìm đắm trong ôn nhu hương.
Lần nữa bước ra từ Khôn Ninh cung, Hoàng đế lại thở dài một tiếng. Ngài anh minh thần võ cả đời, chỉ có ngài đi gài bẫy người khác, sao đến chỗ Nguyệt Nhi, ngài vĩnh viễn là người bị gài bẫy vậy?
Những lời nghẹn ở cổ họng, lại không thể nói ra.
Nghĩ đến đây, ngài sờ sờ yết hầu của mình, bước chân hơi khựng lại dừng bên hồ.
Khóe miệng khẽ nhếch lên, cười trầm thấp một tiếng.
Nguyệt Nhi vừa rồi nói yết hầu của ngài rất gợi cảm, thật sao?
Sao trước đây ngài không tự phát hiện ra nhỉ?
Tiếng cười khẽ đó, khiến Mục Thiên Thiên ngẩng đầu lên. Một cơn gió lạnh thổi qua, phần tóc mái dày cộp trước trán nàng ta bị thổi tung lên, lộ ra một khuôn mặt giống Khương Hân Nguyệt đến tám phần.
“Ngươi…”
Ánh mắt Hoàng đế tối sầm lại: “Ngẩng đầu lên.”
Khuôn mặt xinh đẹp đến mức có phần quá đáng đó, nhìn lướt qua chính là bản sao của Khương Hân Nguyệt, nhưng nếu nhìn kỹ, thực ra chẳng khác gì hàng nhái cao cấp.
Nếu bàn về độ tinh xảo của đường nét, sự diễm lệ của ngũ quan, phong tình vạn chủng giữa hàng lông mày, cùng khí chất cao quý, chỉ cần là người quen thuộc với Khương Hân Nguyệt, nhìn thêm vài lần, là có thể phân biệt được hai người bọn họ.
Nhưng một nữ t.ử dung mạo xinh đẹp như vậy, lại cố tình che giấu nhan sắc tuyệt trần của mình, là vì cái gì?
Một là để không bị người ta nhòm ngó, hai là để lạt mềm buộc c.h.ặ.t, khơi dậy sự hứng thú của đàn ông.
“Hoàng… Hoàng thượng…”
Mục Thiên Thiên quỳ trên mặt đất: “Hoàng thượng thứ tội, nô tỳ không cố ý lớn lên giống Thiên hậu nương nương đâu, nô tỳ đã cố gắng che đậy, không để người ta phát hiện rồi.”
Nàng ta che đậy rất tốt, mỗi ngày cứ lượn lờ dưới mí mắt Hoàng đế, Thừa Càn cung cũng không có một ai phát hiện ra nhan sắc khác thường của nàng ta.
Vậy thì, nàng ta đang che đậy kiểu gì đây?
Cảnh gia——
Cảnh gia nhị gia, Cảnh tam gia, Cảnh tứ gia, bao gồm cả mấy người đứng đầu chi thứ có quan hệ thân thiết với đích hệ Cảnh gia, tề tựu trong thư phòng của Cảnh trạch.
Mấy người nhìn Cảnh lão gia t.ử ngồi ở vị trí cao nhất, trên mặt là sự ửng đỏ sau khi tranh cãi, mọi người trừng mắt nhìn nhau, đều mang theo chút không phục.
“Theo như các người nói, là muốn phụ thân đi phản đối Thiên hậu nương nương? Các người đừng quên, phụ thân bây giờ là lão sư của Thái t.ử điện hạ, Thiên hậu nương nương là sinh mẫu của Thái t.ử điện hạ.”
“Chính vì nàng ta là sinh mẫu của Thái t.ử điện hạ, mới càng phải chèn ép Thiên hậu. Nếu không cứ dung túng cho dã tâm của nàng ta bành trướng mãi, chẳng phải lại là một Ngô Thái hậu nữa sao? Năm xưa phụ thân cáo lão hồi hương thế nào? Không phải là do Ngô Thái hậu không dung nạp được người Cảnh gia chúng ta sao?”
“Thế sao mà giống nhau được? Ngô Thái hậu g.i.ế.c muội muội của chúng ta, khiến Hoàng thượng nhận giặc làm mẹ, bà ta là chột dạ mới không dung nạp được chúng ta. Thiên hậu nương nương là sinh mẫu của Thái t.ử, nơi nơi đều nghĩ cho Thái t.ử điện hạ. Phụ thân chỉ cần đứng về phía Thiên hậu nương nương, Cảnh gia khôi phục vinh quang ngày xưa, chỉ là chuyện sớm muộn.”
Khi Tiên đế còn tại thế sủng hạnh Cảnh Quý phi, Cảnh gia cũng là đại thế gia có tiếng nói nặng ký ở kinh thành, là sự tồn tại mà ai ai cũng phải xu nịnh.
Cảnh lão gia t.ử lúc đó nhậm chức Thái phó của Tiên đế, kiêm lĩnh Nội Các, quyền khuynh triều dã.
Nếu không phải sau khi Tiên đế băng hà, Ngô Thái hậu khắp nơi nhắm vào Cảnh gia, Hoàng đế khi đó còn nhỏ tuổi không làm chủ được, đành phải ép lão gia t.ử tự mình cáo lão hồi hương.
“Khôi phục vinh quang Cảnh gia? Hừ! Nhà mẹ đẻ của Thiên hậu nương nương đang như mặt trời ban trưa, trong tộc nhân tài xuất hiện lớp lớp. Nàng ta có đề bạt cũng là đề bạt người Khương gia, sao có thể nhớ đến Cảnh gia chúng ta? Chỉ sợ nàng ta qua cầu rút ván, dùng xong liền vứt ra sau đầu.”
“Ngươi…”
“Đừng cãi nhau nữa!”
Giọng nói già nua như xuyên qua dòng sông thời gian, vang lên bên tai mọi người: “Thiên hậu nương nương nâng cao địa vị của nữ t.ử thì có gì không được? Là xâm phạm đến quyền lực gì của các người sao?”
“Tương lai thê nữ, thiếp thất của các người đều có thể làm nên sự nghiệp, trong nhà xuất hiện đại tài nữ, còn có thể nhập triều làm quan, là chuyện tốt làm rạng rỡ tổ tông. Nam t.ử kiến công lập nghiệp, làm rạng rỡ tổ tông, không nên lấy việc chèn ép nữ t.ử làm tiền đề. Nếu muốn cường nhân cường quốc, còn cần bản thân vững vàng. Nếu ai ai cũng có thể phát huy sở trường của mình, nỗ lực vì sự lớn mạnh của triều đại Đại Yến, còn ai dám xâm phạm biên giới Đại Yến ta?”
Cảnh tượng vạn bang lai triều, quốc thái dân an, sắp được thực hiện trong tay ngoại tôn của ông, đây là công lao vĩ đại được ghi vào sử sách, lưu danh muôn đời, tại sao lại không được?
Chỉ có kẻ thù của ngươi, mới hy vọng nhân dân của ngươi gầy gò ốm yếu, không gánh vác nổi trọng trách.
“Nhưng lão gia t.ử, Khương gia ngoại thích chuyên quyền, tương lai nếu Thiên hậu nương nương buông rèm nhiếp chính, quậy cho triều đường chướng khí mù mịt, làm gì còn chỗ đứng cho Cảnh gia nữa. E rằng lúc đó chờ đợi chúng ta, là thanh kiếm sắc bén treo trên đỉnh đầu a!”
Cảnh lão gia t.ử nặng nề, không vui thở hắt ra một hơi: “Lão phu dạy dỗ Thái t.ử điện hạ, cũng từng trò chuyện với Thiên hậu nương nương. Nàng ta không phải là người dã tâm bừng bừng, chỉ là thương xót nữ t.ử sống trên đời không dễ dàng, muốn làm chút gì đó cho bọn họ. Các người đều là nam t.ử, cảm thấy nữ t.ử hy sinh cho các người là lẽ đương nhiên, bọn họ nên ở dưới nam quyền. Nhưng các người đã từng nghĩ tới chưa, nếu có một ngày bọn họ ngồi ngang hàng với các người, cạnh tranh công bằng, các người liệu có còn có thể cao cao tại thượng ban phát cho bọn họ nữa không?”
“Các người không tò mò sao? Bọn họ có thể đi đến bước nào?”
“Là yếu hơn các người, hay là mạnh hơn các người?”
Lão gia t.ử hỏi xong, trong thư phòng chìm vào sự im lặng chưa từng có.
Bọn họ dường như luôn sợ hãi, sợ hãi nữ t.ử thoát khỏi sự trói buộc của giáo điều, sợ hãi bọn họ một sớm gặp nước liền hóa rồng.
Bọn họ đang sợ hãi điều gì?
Một đám đàn ông to xác phản ứng lại, toát mồ hôi lạnh. Tại sao bọn họ lại sợ hãi sự trỗi dậy của nữ t.ử đến vậy?
Cảnh lão gia t.ử vuốt râu, trên mặt lộ ra nụ cười thấu hiểu, không chút lưu tình x.é to.ạc lớp vải che thân của bọn họ: “Bởi vì các người mở miệng ngậm miệng đều gọi bọn họ là đàn bà con gái, không công nhận sự hy sinh của bọn họ cho một gia tộc, dùng lời lẽ hạ thấp bọn họ, chèn ép bọn họ. Thực chất là trong lòng các người đều rõ, năng lực của bọn họ không hề kém cạnh các người. Thậm chí nếu cho bọn họ cơ hội thi triển tài năng, bọn họ sẽ vượt qua thành công mà các người đang có hiện tại.”
Đàn ông nhu nhược mới sợ hãi, cho nên mới liều mạng muốn ngăn cản.
Đám người vừa rồi còn đỏ mặt tía tai tranh cãi, bị một phen lời lẽ của Cảnh lão gia t.ử nói cho càng thêm đỏ mặt tía tai.
Tâm lý u ám của đàn ông bị phơi bày trước công chúng, ngay cả bản thân bọn họ cũng rất khó chấp nhận.
