Sủng Phi Yêu Kiều Quẩy Nát Hậu Cung - Chương 81: Nữ Nhân Đều Đáng Thương

Cập nhật lúc: 15/03/2026 16:38

Hoàng hậu nương nương vui mừng có được quý t.ử, phi tần khắp lục cung bất kể là thật lòng hay giả ý, đều phải đến dự tiệc đầy tháng của Ngũ hoàng t.ử.

Những năm trước Lệ Quý phi luôn là người đến muộn nhất, năm nay... năm nay vẫn y như cũ.

Mặc dù Hoàng đế đã nói với Khương Hân Nguyệt, bảo nàng đến muộn cũng không sao, nhưng mục tiêu của nàng không phải là Lệ Quý phi - loại sủng phi chỉ có cái danh mà không có tiếng tăm. Nàng muốn làm thì phải làm cho lớn, làm cho mạnh, làm đến mức trong hậu cung không ai có thể động đến nàng, không ai nắm được thóp của nàng.

Đối với sự thức thời của nàng, Chu Hoàng hậu rất hài lòng. Vì vậy, khi người nhà họ Chu hỏi có nên đối phó với Khương gia hay không, Chu Hoàng hậu đã trả lời: “Lần này bổn cung có thể thuận lợi nhận nuôi Thịnh nhi, phần lớn là nhờ Trân tần trượng nghĩa lên tiếng trước mặt Hoàng thượng. Lúc nàng ta mới tiến cung đã đắc tội với Lệ Quý phi, là bổn cung cùng Lương phi, Đức phi đã kéo nàng ta một cái. Bổn cung thấy nàng ta là người biết tri ân đồ báo, đối với Đại công chúa và Tam hoàng t.ử đều vô cùng tận tâm. Cứ chờ xem! Kẻ có thể để bổn cung sử dụng, bổn cung cũng không ngại thưởng cho nàng ta một vị trí phi.”

Vị trí đứng đầu tứ phi vẫn còn bỏ trống, bà muốn nâng Lương phi hoặc Đức phi lên một bậc, rồi để Khương Hân Nguyệt trở thành một trong tứ phi.

Như vậy, Hiền Lương Thục Đức tứ phi, sẽ chỉ có Thục phi không phải là người của bà.

Chuyện này cũng không sao, chỉ cần Hoàng thượng chán ghét Thục phi, Trân tần lập tức có thể thay thế vị trí của Thục phi trong lòng Hoàng thượng.

Bây giờ nhìn thì có vẻ Thục phi không được sủng ái bằng Trân tần, nhưng thực chất trong lòng Hoàng thượng đang kìm nén một cục tức, tức giận vì Thục phi chưa từng một lòng một dạ yêu mình.

So sánh mọi mặt với Trân tần, Thục phi chỗ nào cũng không đối xử chân thành với hắn bằng Trân tần.

Đàn ông là thế, càng không có được, lại càng điên cuồng muốn chiếm hữu. Đặc biệt, người đàn ông này còn là bậc đế vương khiến thiên hạ thần phục.

Thục phi càng không yêu hắn, hắn lại càng muốn chinh phục nàng ta.

Trân tần hiện tại vẫn chỉ là người phụ nữ yêu mình nhất trong lòng Hoàng đế, cho nên hắn muốn chăm sóc Trân tần, báo đáp tình yêu của Trân tần. Càng là để nói cho Thục phi biết, nàng ta không yêu hắn, có đầy người phụ nữ tốt hơn nàng ta đến yêu hắn.

Chu Hoàng hậu cảm thấy mình là người ngoài cuộc nên nhìn rất rõ ràng, chỉ có Thục phi và Trân tần là người trong cuộc u mê, đắm chìm trong sự dịu dàng của Hoàng thượng, đều rất đáng buồn.

Hoàng đế đa tình cũng bạc tình, một khi hắn thu hồi tình yêu của mình, bất kể là Thục phi hay Trân tần, đều sẽ phát điên.

Đạo lý này, chính bà cũng phải mất mười năm mới ngộ ra.

Cho nên, bà không còn xa xỉ mong cầu tình yêu của Hoàng đế nữa.

Chỉ cần con trai bà có thể được lập làm Thái t.ử, đăng cơ xưng đế, với tư cách là đích nữ của Chu gia, sứ mệnh cả đời của bà coi như đã viên mãn.

Chu Hoàng hậu không định nhắc nhở Trân tần. Con đường bà đã đi qua, những người phụ nữ này đều phải trải qua một lần, đều phải đau khổ tự cứu lấy mình như bà, mới có thể khiến bà tìm được một tia an ủi trong cái hậu cung ngột ngạt này, mới khiến bà cảm thấy, nữ nhân trên thế gian này, đều đáng thương giống như mình.

Vậy thì sự đáng thương của bà, cũng không tính là đáng thương nữa.

Điều bà không biết là, Khương Hân Nguyệt không chỉ nhìn thấu Hoàng đế, mà còn nhìn thấu cả vị Hoàng hậu là bà đây.

Khi Hoàng đế và Hoàng hậu nắm tay nhau bước tới, ánh mắt Chu Hoàng hậu rơi trên người Khương Hân Nguyệt, nàng liền đúng lúc lộ ra vẻ mặt thất vọng của một người nhìn người mình yêu thành đôi thành cặp với người phụ nữ khác, mà bản thân lại không có cách nào thay đổi hiện trạng.

Nhưng nghĩ đến hôm nay là ngày vui của Hoàng hậu nương nương, nàng lại cố xốc lại tinh thần, nở một nụ cười gượng gạo, cùng các phi tần quỳ xuống bái kiến Đế Hậu.

Khoan hãy nói Hoàng đế nhìn thấy biểu cảm này của nàng sẽ đau lòng đến mức nào, Chu Hoàng hậu đã vô cùng hài lòng rồi.

Lại thêm một kẻ ngu ngốc yêu Hoàng đế.

Ánh mắt bà dần chuyển sang khuôn mặt Tuyên Vũ Đế. Dung nhan tuấn mỹ như thiên thần kia, cộng thêm khí chất hăng hái, bá khí lộ ra ngoài của bậc đế vương, nữ t.ử trong thiên hạ quả thực rất khó cưỡng lại sức hút của hắn.

Chẳng phải chính bà cũng đã trúng chiêu đó sao?

Khương Hân Nguyệt thở dài một tiếng, cúi đầu chán nản đảo mắt khinh bỉ.

Suốt ngày, Hoàng đế chằm chằm nhìn nàng, Hoàng hậu cũng chằm chằm nhìn nàng. Nàng đóng giả một sủng phi yêu Hoàng đế sâu đậm đến mức phát ngán, mệt mỏi lắm rồi. Khi nào nàng mới có thể kiêu ngạo hống hách, làm một gian nịnh sủng phi chỉ cần bản thân sảng khoái, có thể chọc tức c.h.ế.t người khác đây?

“Chúng khanh và ái phi bình thân ——”

Hoàng đế nói chuyện, nhưng ánh mắt vẫn dính c.h.ặ.t vào Khương Hân Nguyệt đang ủ rũ cúi đầu.

Tuy hắn không nhìn rõ biểu cảm của Trân tần, nhưng từ bóng lưng của nàng, cũng có thể nhìn ra vài phần thất vọng và buồn bã.

Nàng không nói một chữ yêu sâu đậm nào, nhưng chỗ nào cũng là sự thâm tình nhẫn nhịn kiềm chế.

Nhìn lại Thục phi ở gần hơn, miệng luôn nói yêu hắn, nhưng đến một ánh mắt cũng không thèm nhìn hắn, vẻ mặt lạnh nhạt, ngay cả vui hay buồn cũng không nhìn ra.

Yêu một người, sao có thể thờ ơ nhìn hắn thân mật với người phụ nữ khác như vậy?

Khương Hân Nguyệt nhân lúc đứng dậy, nhanh ch.óng liếc nhìn Tuyên Vũ Đế và Thục phi một cái.

Ây dô ~

Nam thì vẻ mặt mơ hồ phẫn nộ, quai hàm sắp c.ắ.n nát đến nơi; nữ thì mặt mày lạnh nhạt, nhưng trong ánh mắt lảng tránh lại đầy vẻ tủi thân đau buồn.

Hai người bọn họ đang diễn vai hai cái hồ lô bị cưa miệng trước mặt nàng đấy à!

Trước đây khi xem phim truyền hình nàng từng nghe một câu thoại thế này: “Hai người đều kiêu ngạo ở bên nhau sẽ không có kết cục tốt đẹp.”

Tuyên Vũ Đế và Thục phi chính là ví dụ sống sờ sờ.

Nhưng như vậy cũng tốt, Thục phi có cốt khí như thế, mới cho nàng cơ hội lợi dụng.

Ở chốn công sở thời hiện đại, l.i.ế.m láp cấp trên mới có cơ hội thăng chức tăng lương, ở cái vương triều phong kiến này l.i.ế.m láp Hoàng đế một chút thì có sao đâu?

Hơn nữa, nàng đều l.i.ế.m láp có mục đích, vậy thì không thể gọi là l.i.ế.m láp được, nàng đây là đang gài bẫy Hoàng đế.

Khương Hân Nguyệt tự tẩy não cho mình xong, ngồi ngay ngắn trên ghế, cảm thấy mình lại ổn rồi.

Nàng ngẩng đầu nhìn Tuyên Vũ Đế, bày ra dáng vẻ muốn nói lại thôi, muốn dừng lại không được của một kẻ tan nát cõi lòng, giấu cơ thể mình sau lưng Vinh tần, không muốn để người khác nhìn thấy dáng vẻ làm bộ làm tịch này của mình.

Chỉ cần Tuyên Vũ Đế nhìn thấy là được rồi, đàn ông mà! Đều ăn bộ này.

“Trân tần, muội không khỏe sao?”

Một chén nước ấm được đưa đến trước mặt Khương Hân Nguyệt. Vinh tần nhíu mày, ân cần nhìn nàng: “Ta... xin lỗi, trước đây muội đã cứu ta, ta còn nói nợ muội một ân tình. Nhưng... nhưng cô... lúc Thái hậu nương nương làm khó muội, ta lại chẳng giúp được gì.”

Nàng ta vô cùng tự trách, rụt rè nhìn nàng, sợ nàng không nhận lời xin lỗi của mình, chén trà ấm trong tay cũng rụt lại phía sau.

Khương Hân Nguyệt mỉm cười, sảng khoái nhận lấy chén trà uống cạn, nói với nàng ta: “Vinh tần tỷ tỷ không cần tự trách, Thái hậu nương nương muốn phạt muội, há là Vinh tần tỷ tỷ có thể cản được sao? Hảo ý của tỷ, muội xin nhận.”

Vinh tần cười áy náy, ánh mắt thỉnh thoảng lại nhìn về phía nàng, rồi lại cúi đầu xuống, dường như có nỗi niềm khó nói.

Nếu là người bình thường, e là đã sớm hỏi Vinh tần có chuyện gì muốn nói rồi. Nhưng Khương Hân Nguyệt nàng không phải người bình thường, nàng là người phi thường, cho nên nàng vờ như không thấy, cũng không hỏi bừa.

Sự tò mò hại c.h.ế.t con mèo, nàng làm gì có chín cái mạng.

“Haizz...”

Bên tai truyền đến một tiếng thở dài, Vinh tần tự lẩm bẩm: “Sau khi ta sẩy thai, sợ Thái hậu nương nương giận cá c.h.é.m thớt lên muội, đã đặc biệt dặn dò tỷ tỷ, bảo tỷ ấy nhắc nhở muội một tiếng, phải cẩn thận Thái hậu. Ta thấy sau này muội rơi xuống nước, bọn họ đều nói muội bị Thái hậu tính kế, nghĩ lại chắc tỷ tỷ cũng quên nhắc nhở muội giúp ta rồi.”

Quên cái gì mà quên, là cố tình không nhắc nhở thì có!

Thục phi và Thái hậu, một kẻ giấu giếm sự gian xảo bên trong, một kẻ bộc lộ sự độc ác ra ngoài, đều chẳng phải loại tốt đẹp gì.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.