Sủng Thiếp Của Vinh Vương - Chương 2

Cập nhật lúc: 24/08/2026 09:04

Ta nâng chén trà nóng bên cạnh lên, chậm rãi nhấp một ngụm:

“Không được.”

Tẩu tẩu trợn tròn mắt:

“Tại sao?!”

“Thanh Hà là ca ca ruột của muội! Sao muội có thể bỏ mặc huynh ấy?”

“Chuyện này chẳng qua chỉ cần một câu nói của muội thôi mà!”

Ta đặt chén trà xuống, mỉm cười rạng rỡ với bọn họ:

“Bởi vì…”

“Lần này ca ca vào ngục, chính tay ta đã đưa huynh ấy vào.”

Nghe xong lời ta.

Tẩu tẩu thất thanh hét lên:

“Muội điên rồi sao?!”

Ta ngồi trên ghế bành, cười như không cười:

“Cũng bình thường thôi. Hôm qua, khi các người ép ta tự sát, ta cũng cảm thấy các người đã điên rồi.”

Tô Uyển Nhi bên cạnh lập tức đứng bật dậy.

Nàng ta chỉ tay vào mũi ta, lớn tiếng c.h.ử.i mắng:

“Đó là phụ thân ta! Là ca ca ruột của người!”

“Khó khăn lắm phụ thân mới vượt qua được ba năm, ra khỏi chiếu ngục, vậy mà người lại đưa ông ấy vào lần nữa!”

“Người… sao ông trời không giáng sét đ.á.n.h c.h.ế.t người đi!”

“Tiện nhân! Độc phụ!”

Động tác nghịch hộ giáp của ta dừng lại.

“Ta như vậy đã được xem là độc phụ rồi sao?”

Ta ngẩng mắt, nhìn thẳng vào mắt nàng ta:

“Vậy ta vì muốn giữ cho các người tiếp tục được ăn ngon mặc đẹp, không tiếc danh tiết, bất chấp thanh bạch, hạ mình làm thiếp suốt ba năm.”

“Nhưng các người vừa thoát khỏi tai họa, việc đầu tiên lại là bắt ta đi c.h.ế.t để bảo toàn danh tiếng của các người.”

“Các người như vậy được gọi là gì?”

Ta lạnh lùng hỏi ngược lại:

“Lòng lang dạ sói?”

“Hay là vong ân bội nghĩa?”

“Nếu trời cao thật sự giáng sét, cũng phải đ.á.n.h các người trước!”

Tô Uyển Nhi bị ta chặn họng đến không nói được.

Khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đỏ bừng, nghẹn nửa ngày cũng không thốt ra nổi một câu.

Thấy vậy.

Nước mắt của tẩu tẩu lập tức rơi xuống.

“Thanh Nguyệt, chúng ta cũng không còn cách nào khác!”

Tẩu ấy lại bắt đầu than khổ:

“Cho dù muội không để tâm đến thể diện của gia đình, cũng phải nghĩ cho hôn sự của Uyển Nhi chứ!”

“Uyển Nhi từ nhỏ đã được đính hôn trong bụng mẹ với nhị công t.ử của Từ gia, một nhà hoàng thương.”

“Ba năm ca ca muội bị giam, Từ gia chưa từng nhắc tới chuyện từ hôn, đủ thấy họ có tình sâu nghĩa nặng với Uyển Nhi.”

“Nhưng bây giờ thì sao?”

Tẩu tẩu đỏ mắt nói:

“Ngày thành hôn đã gần ngay trước mắt. Nếu nó có một cô cô làm thiếp như muội, sau này gả vào nhà chồng, làm sao có thể ngẩng đầu lên?”

“Nó sẽ bị người ta cười nhạo!”

Nói đến đây.

Giọng điệu của tẩu tẩu bỗng dịu xuống, giống như ngày trước từng dỗ ta ngủ:

“Muội muội ngoan, tẩu biết từ nhỏ muội đã hiểu chuyện nhất.”

“Bây giờ, muội hãy hiểu chuyện thêm lần cuối cùng đi.”

Tẩu ấy nắm lấy tay áo ta, nghiêm túc hứa hẹn:

“Muội đi cầu xin Vương gia, cứu huynh trưởng muội ra ngoài, sau đó… tìm một cách c.h.ế.t sạch sẽ.”

“Tẩu tẩu đảm bảo với muội.”

“Chúng ta nhất định sẽ dựng cho muội một tấm bia trinh tiết thật uy nghi! Để danh tiếng sau khi c.h.ế.t của muội được trong sạch!”

Nghe những lời này.

Ta gần như không dám tin vào tai mình:

“… Tẩu đang cầu xin ta làm việc, còn muốn sau khi làm xong thì ta phải đi c.h.ế.t?”

Lúc này.

Tô Uyển Nhi bên cạnh lại tiếp lời.

Nàng ta nghiêm túc sửa lại lời ta:

“Chúng ta không cầu xin người. Đây vốn là việc người nên làm.”

“Đừng nói chúng ta nhẫn tâm.”

“Người chẳng qua chỉ là một thiếp thất. Sau này, khi Vinh Vương cưới chính phi vào cửa, người nhất định sẽ c.h.ế.t không có chỗ chôn!”

“Đằng nào sớm muộn gì cũng c.h.ế.t.”

“Chi bằng người cứu phụ thân ta ra trước, sau đó tự sát để đổi lấy việc ta được vẻ vang xuất giá. Có thể c.h.ế.t đúng nơi đúng chỗ cũng là phúc khí!”

Ta: “…”

Ta hoàn toàn tức đến bật cười.

Đây chính là những người thân ruột thịt mà ta đã che chở suốt ba năm!

Ta chậm rãi đứng dậy, từ trên cao nhìn xuống đôi mẫu nữ ích kỷ đến cực điểm này, vừa định mở miệng.

Ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng bước chân vội vã.

Một tỳ nữ bước nhanh vào, đưa lá thư khẩn có đóng dấu sáp đến tay ta.

Tô Uyển Nhi tinh mắt, chỉ liếc một cái đã nhận ra hình vẽ trên dấu sáp.

Mắt nàng ta lập tức sáng lên, vẻ khó xử vừa rồi hoàn toàn biến mất.

“Là con dấu của Từ gia!”

Tô Uyển Nhi ngẩng cao cằm, vẻ mặt đắc ý, cố ý nâng cao giọng:

“Người xem, cho dù phụ thân ta lại vào ngục thì đã sao?”

“Từ lang biết nhà ta gặp nạn, cố ý đưa thư đến Vương phủ tìm người. Nhất định chàng muốn người đứng ra bảo đảm, bất chấp áp lực để sớm đón ta vào cửa!”

Ta không nói gì.

Chỉ chậm rãi xé phong thư, lấy giấy bên trong ra.

Ánh mắt lướt qua mặt giấy.

Chỉ nhìn một lần.

Ta lại bật cười.

“Cháu tự tin như vậy sao?”

Ta nhẹ nhàng gấp lá thư lại, đầu ngón tay vuốt ve mép giấy:

“Vậy cháu đoán xem, vị hôn phu tình sâu nghĩa nặng của cháu đã viết gì trong thư?”

Tô Uyển Nhi hừ lạnh, ánh mắt vô cùng khinh miệt:

“Còn có thể viết gì?”

“Vị hôn phu của cháu ngay cả một nha hoàn thông phòng cũng không có. Chàng ấy trong sạch và chung tình đến nhường nào, sao loại thiếp thất dùng sắc hầu người như người có thể hiểu được!”

“Nhất định chàng sợ cháu chịu khổ, vội vàng đến ấn định ngày thành hôn!”

“Mau đưa thư cho cháu!”

Nàng ta nói như lẽ đương nhiên, sốt ruột đưa tay tới cướp.

Nhìn dáng vẻ ngu xuẩn không coi ai ra gì này.

Ban đầu ta định ném thẳng lá thư vào mặt nàng ta, xem nàng ta sẽ suy sụp đến mức nào.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sủng Thiếp Của Vinh Vương - Chương 2: Chương 2 | MonkeyD