Sủng Thiếp Nhà Ai Chẳng Tìm Đường Chết (2) - Chương 72: Tân Sủng

Cập nhật lúc: 18/07/2026 17:03

Một ngày này không xảy ra chuyện gì, buổi tối Lý Ý Tầm cũng không đến.

Sáng sớm hôm sau, lúc đi chính viện thỉnh an, mọi người mới biết được Vương gia tối qua ngủ lại ở Lê Vu Hiên.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi dọn tới.

“Diệp muội muội cũng coi như là chờ được mây tan thấy trăng.” Vệ thị cười nói.

Diệp cô nương vốn sinh mỹ mạo, vào phủ đến nay lại hiếm khi gặp được Vương gia, nay Vương gia chủ động ghé qua, xem ra quả thật được sủng ái.

“Đa tạ tỷ tỷ, ta cũng không nghĩ nhiều như vậy, có thể hầu hạ Vương gia tự nhiên là tốt rồi.” Diệp thị ngượng ngùng đáp.

“Chúng ta đều cùng một tâm tư, có thể hầu hạ Vương gia và vương phi là tốt.” Vệ thị gật đầu.

“Mọi người hòa hòa khí khí, cùng nhau hầu hạ Vương gia là được.” Trần thị cười cười.

“Không nói chuyện khác, ít nhất Diệp muội muội cũng biết quy củ.” Hạ thứ phi nhàn nhạt nói.

Câu này nói ra, ý tứ liền rất rõ ràng. Trong phủ này, ai là kẻ không có quy củ?

Bùi Thời Nguyên không tiếp lời.

Nàng không nói, Hạ thứ phi liền lại bồi thêm một câu: “Chờ đến khi Diệp muội muội cũng có thể trở thành thứ phi, dù sao dung mạo của Diệp muội muội cũng không kém người khác.”

“Thiếp không dám, thiếp chưa từng nghĩ tới.” Diệp cô nương cười lắc đầu.

“An phận thủ thường mới là người hiểu chuyện.” Hạ thứ phi hài lòng cười.

“Phụt…”

Một tiếng cười bật ra, đến thật không đúng lúc.

Mọi người đồng loạt nhìn về phía kẻ phát ra tiếng cười, không cần đoán cũng biết, là Bùi thị.

Bùi Thời Nguyên ngẩng mắt lên: “Ơ? Sao vậy? Quấy rầy các vị tỷ muội xem trò vui à? Ta không cố ý đâu.”

“Ngươi cười cái gì?” Hạ thứ phi lạnh lùng nhìn nàng.

“Ta đương nhiên là cười ngươi, cười ngươi thiếu cái gì thì lại đem cái đó ra bù.” Bùi Thời Nguyên phẩy nhẹ khăn tay, ngồi ngay ngắn lại: “Nghe ngươi nói quy củ, nói an phận thủ thường mà thấy buồn cười vô cùng. Thật đấy, chính ngươi nói ra những lời đó mà không thấy ngượng miệng sao?”

“Ta vì sao lại không thể nói?” Hạ thứ phi siết c.h.ặ.t khăn tay, tức giận đứng dậy.

“Ngươi có thể nói, ngươi nói gì cũng được. Nhưng cho ta hỏi một câu, con bướm huyết kia đã làm chưa?” Bùi Thời Nguyên cười híp mắt: “Một kẻ vừa mở miệng đã dám vu cáo chủ mẫu hạ độc mưu hại người khác, lại có thể mở miệng dạy dỗ người ta quy củ, dạy người ta an phận thủ thường. Sao lại không biết xấu hổ đến vậy?”

“Bùi thị! Ngươi đừng có hồ ngôn loạn ngữ, ta từng vu khống chủ mẫu sao?” Hạ thứ phi đứng bật dậy.

“Ngươi có đứng trên nóc nhà gào lên cũng vô dụng, ngươi tưởng ai cũng mù à?” Bùi Thời Nguyên lạnh giọng: “Ngươi đi qua cầu độc mộc của ngươi đi, không có việc gì cứ phải chọc ta. Ngươi có phải có tật gì không? Còn an phận thủ thường nữa chứ. An phận như vậy, sao ngươi không uống t.h.u.ố.c đi? Chủ mẫu cho, ngươi uống đi. Độc c.h.ế.t ngươi, tự nhiên sẽ có người làm chủ cho ngươi, chẳng phải an phận thủ thường sao?”

“Bùi thị! Ngươi thật là quá đáng! Ngươi…” Hạ thứ phi tức đến run cả tay.

“Bớt nói nhảm đi. Ngươi là cái thân phận gì? Chủ mẫu còn chưa nói câu nào, đến lượt ngươi lải nhải à?” Bùi Thời Nguyên cười nhạt: “Còn an phận thủ thường. Nói thật với ngươi, nếu trong phủ không chỉ có hai vị trí trắc phi, ta còn hận không thể bò lên trên nữa kia. Đã đều là thiếp hầu hạ người khác, ngươi bày cái giá cái gì? Ngươi tưởng thứ phi là thân phận ghê gớm lắm sao? Đem ra ngoài, cũng chỉ là một nha đầu thông phòng thôi. Nhìn ngươi đắc ý đến mức coi mình là nhân vật lớn kìa. Có thể đè đầu cưỡi cổ mấy thị thiếp, làm ngươi đắc ý hỏng rồi đúng không?”

“Đủ rồi.” Trần thị xem đủ rồi, cười giơ tay: “Sáng sớm tinh mơ, đừng cãi cọ.”

“Được.” Bùi Thời Nguyên lên tiếng, cũng liền không nói nữa.

“Vương phi cũng quá thiên vị rồi.” Hạ thứ phi hừ lạnh.

Nàng ta vốn là một trong những người chẳng coi vương phi ra gì. Nàng ta có con, còn vương phi thì không được sủng, không con, lại từng sảy t.h.a.i một lần, sau này còn sinh được hay không cũng khó nói.

“Hạ thứ phi bất mãn chỗ nào? Nói ra nghe xem, ta làm chủ mẫu thiên vị ở đâu?” Trần thị sắc mặt trầm xuống.

Hạ thứ phi sững người, rồi nói: “Thiếp lỡ lời, xin vương phi thứ tội.”

Nếu là trước kia, Trần thị chắc chắn sẽ nhịn. Nàng quả thực không dám đắc tội với thiếp thất có con.

Nhưng chuyện đoạn trường thảo kia, bất kể nguyên do thế nào, đều đã hại mất đứa con của nàng.

Dù chủ mưu có là người khác, nhưng Hạ thị mượn d.a.o g.i.ế.c người là chuyện rõ ràng. Không định tội không có nghĩa là nàng không hận.

Cho nên vị vương phi xưa nay ôn hòa, hiếm khi nổi giận, hôm nay lại phát tác: “Nếu đã nói là lỡ lời, vậy cấm túc nửa tháng, phạt một tháng tiền tiêu hàng tháng.”

Hạ thứ phi lại ngẩn ra, nhưng lời đã nói rồi, cũng không thể nuốt lại: “Vâng.”

Hôm nay Dương trắc phi từ đầu tới cuối không mở miệng, ngược lại khôi phục dáng vẻ trước kia.

Ra khỏi chính viện, Hạ thứ phi lạnh lùng nhìn Bùi Thời Nguyên: “Ngươi đừng có đắc ý.”

Bùi Thời Nguyên trả lời nàng ta đúng hai chữ: “Não tàn.”

Mọi người tuy chưa từng nghe từ này, nhưng ngẫm một chút cũng hiểu đại khái.

Thương tàn, tàn tật, não tàn, đầu óc có vấn đề.

Hiểu ra rồi, mọi người đều hít một hơi lạnh. Quả là tinh túy mắng người.

“Người so đo với nàng ta làm gì, nô tỳ thấy các nàng giờ ai cũng âm u, như thể lúc nào cũng muốn hại người.” Hàn Nguyệt lẩm bẩm.

“Không biết nữa, tự dưng bực bội, có phải nguyệt sự sắp tới không?” Bùi Thời Nguyên sờ sờ bụng.

“Tính ngày thì hình như còn sớm, nhưng nguyệt sự của người xưa nay cũng chẳng đều.” Hàn Nguyệt nói: “Về gọi Cảnh Tú xem thử? Không thì khai chút t.h.u.ố.c uống.”

“Ừ.”

Về đến Bích Tiêu viện liền gọi Cảnh Tú đến bắt mạch. Đây là lần đầu tiên từ khi vào phủ, Cảnh Tú bắt mạch cho Bùi Thời Nguyên.

“Thứ phi hiện giờ nguyệt sự không điều chủ yếu là vì tuổi còn nhỏ, lại mới có chưa lâu, cần điều dưỡng một chút. Nô tỳ sẽ kê phương t.h.u.ố.c, bàn với phủ y.” Cảnh Tú nói.

Cảnh Tú nhận ra Bùi Thời Nguyên đang dùng t.h.u.ố.c gì đó, nhưng chính nàng đã nói rõ hiện tại không sinh con, nên Cảnh Tú cũng không hỏi thêm.

“Ngươi tiện thể xem cho Hàn Nguyệt luôn, nàng cũng không đều. Đến lúc uống t.h.u.ố.c thì uống chung.” Bùi Thời Nguyên nói.

Hàn Nguyệt cau mày: “Không uống được không?”

“Vậy ta cũng không uống nhé?” Bùi Thời Nguyên nhìn nàng.

Hàn Nguyệt…

“Nhà ai chủ t.ử uống t.h.u.ố.c còn bắt nô tỳ uống cùng chứ.” Hàn Nguyệt lẩm bẩm, thật sự không muốn uống. Thuốc vừa đắng vừa có khi còn tanh.

“Đi nói với bên nhân sự, treo đỏ.” Bùi Thời Nguyên phẩy tay.

“Chẳng phải còn chưa tới sao?” Hàn Nguyệt khó hiểu.

“Không sao, cứ treo đi, ta không muốn gặp người.” Bùi Thời Nguyên nói.

Theo lý mà nói, hậu viện thiếp thất tồn tại là để khai chi tán diệp, nên bình thường quý thủy tới thì treo đỏ.

Nam chủ t.ử sẽ không ghé.

Nhưng thực tế là, có khi nam nhân thà ở với sủng thiếp không thể thị tẩm, cũng không muốn vào phòng thiếp thất không được sủng.

“Thứ phi.” Nguyệt Ảnh ở cửa đáp lời: “Người muốn điểm tâm, nô tỳ đã nói với thiện phòng, họ bảo chiều sẽ đưa tới. Nô tỳ vừa thấy tiền viện ban thưởng cho Lê Vu Hiên, không biết là thứ gì.”

“Ừ.” Bùi Thời Nguyên ngáp một cái: “Ta ngủ bù chút, các ngươi làm việc của mình đi, rảnh thì cũng ngủ bù đi.”

Ban thưởng gì đó, nàng không mấy để tâm.

Có điều Diệp thị này, xem ra là sắp được nâng lên rồi?

Diệp thị được sủng, dường như vượt quá dự đoán của mọi người trong hậu viện.

Bởi vì ngay trong trưa ngày hôm đó, Lê Vu Hiên lại được ban thưởng, là thiện phòng ở tiền viện đặc biệt đưa tới mấy món ăn.

Đây đã là cực kỳ nể mặt.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.