Sủng Thiếp Nhà Ai Chẳng Tìm Đường Chết - Chương 18: Học Hỏi
Cập nhật lúc: 16/07/2026 15:00
Đến như Bùi lão gia, ông luôn mang một nỗi áy náy. Ông vẫn nghĩ Kiều thị là vì ông mà c.h.ế.t, hôm nàng sinh, ông lại không có mặt, sau sinh thì băng huyết, vô phương cứu chữa. Dù biết chẳng ai có thể cứu được, trong lòng ông vẫn canh cánh mãi.
Mà Bùi Thời Nguyên lại chẳng phải người hiền lành gì. Nàng nắm lấy chút áy náy ấy, khéo léo khiến phụ thân thương yêu mình đến mức vượt cả khuôn phép.
Huynh đệ tỷ muội đôi khi cũng bực, nói nàng giỏi lấy lòng, là người có tâm cơ. Nhưng Bùi Thời Nguyên vừa biết làm nũng, vừa biết khóc, biết nháo, lại chưa bao giờ bắt nạt ai trong nhà. Bởi vậy mà cuối cùng, cả nhà cũng coi như hòa thuận.
Chẳng cần đợi đến hôm sau, tối đó Lý Ý Tầm đã tới.
Bùi Thời Nguyên nhân thế liền nhắc chuyện hồi phủ.
Lý Ý Tầm tự nhiên chẳng phản đối, chỉ khẽ “ừ” một tiếng xem như đồng ý.
“Lại đây.”
Bùi Thời Nguyên nghiêng đầu nhìn hắn, thân người vẫn bất động.
“Gọi ngươi đó!”
Nàng đứng dậy: “Điện hạ lại muốn ta hầu hạ gì?”
“Hôm nay ai chọc ngươi à?”
“Không ai. Tối qua chỉ là không ngủ ngon.” Bùi Thời Nguyên ngồi vào lòng hắn, giọng mềm đi.
“Không có ta thì ngủ không ngon?” Lý Ý Tầm nhướng mày.
“Ngươi thôi đi, tự dát vàng lên mặt vừa thôi. Tối qua là có muỗi.”
Bùi Thời Nguyên vươn tay áo, hé ra cánh tay trắng nõn, trên đó quả nhiên có hai vết muỗi đốt đỏ tươi.
Trên làn da như tuyết, vết đỏ ấy càng thêm rõ rệt.
“Da thịt ngươi mềm đến thế, quá trung thu rồi còn bị muỗi c.ắ.n.” Lý Ý Tầm vừa nói vừa đưa tay xoa xoa lên chỗ đỏ.
Bùi Thời Nguyên rụt tay lại: “Xoa làm gì, có ngứa đâu.”
“Trung thu năm nay, ta dẫn ngươi vào cung nhé?”
“Vào làm gì? Ta không đi.” Bùi Thời Nguyên nói ngay.
“Sao? Ngay cả trong cung cũng chẳng coi ra gì?” Lý Ý Tầm nắm lấy cằm nàng, cúi sát xuống.
“Quy củ nhiều, ta ngại mệt. Nào dám coi thường, ngươi nghĩ ta gan to vậy sao?”
“Thật không đi à? Cơ hội này chẳng có mấy đâu. Sang năm ngươi có muốn, cũng chưa chắc ta dẫn đi.”
“Phải rồi, sang năm nói không chừng điện hạ lại có tân sủng. Ta tuy chưa trải qua, nhưng cũng nghe người ta nói ‘Hồng nhan chưa già ân đã nhạt, đêm nghiêng hương phấn cũng tàn canh.’” Nói rồi, nàng đưa tay đẩy khuôn mặt tuấn mỹ kia ra một chút.
“Nếu biết thế thì phải ngoan ngoãn hầu hạ, đừng suốt ngày bày bộ mặt khó chịu cho ai xem.” Lý Ý Tầm nói vậy, nhưng ánh mắt và giọng điệu lại chẳng hề nghiêm, môi còn khẽ cong lên. Một tay hắn vòng lấy eo nàng, tay kia thuận theo sống lưng mà vuốt ve.
Sức hắn mạnh, dù qua mấy lớp váy cũng khiến người ta thoải mái.
Bùi Thời Nguyên thuận thế dựa lên vai hắn, khe khẽ nói: “Ưm… ai dám chứ?” Giọng vừa mềm vừa êm.
Lý Ý Tầm khẽ cười, rõ ràng nữ nhân này là vì được hắn dỗ mà ngoan, chứ chẳng phải thật lòng khuất phục.
Đang thân mật, bên ngoài chợt vang tiếng Nguyệt Nga: “Điện hạ, Thứ phi, người bên Lư thứ phi tới.”
“Hừ, lại là nàng ta. Lần này lại chuyện gì?” Bị cắt ngang, Bùi Thời Nguyên cau mày.
“Nghe nói Lư thứ phi không khỏe, muốn mời điện hạ qua xem.” Nguyệt Nga nói.
“Không khỏe thì tìm Hoàng t.ử phi, sao tìm ta?” Lý Ý Tầm vẫn ung dung, giọng mang ý cười, ánh mắt lại không rời nổi Bùi Thời Nguyên.
“Đừng vậy, nếu nàng ta không khỏe, cũng nên đi xem thế nào.” Bùi Thời Nguyên nói, giọng bình thản.
“Ngươi rộng lượng thế cơ à?” Lý Ý Tầm nhìn nàng chằm chằm.
“Đi đi, ta cùng đi.” Nàng đẩy hắn nhẹ một cái.
“Ngươi đi thì đi, ta không đi.” Hắn nghiêng người dựa ra sau, vẻ lười biếng.
“Năm nay ta chẳng phải vẫn được sủng sao? Người khác được sủng thì còn được ban đồ quý, vật lạ, ta chỉ muốn ngươi đi một chuyến mà cũng không được ư? Thế thì cái ‘sủng ái’ của ta cũng thật chẳng đáng giá bao nhiêu.”
“Ngươi nói mấy lời đó, lương tâm để đâu?” Lý Ý Tầm bật cười: “Cái gì hiếm, cái gì quý mà ta chưa từng cho ngươi? Ngươi còn nhớ hai chữ ‘quy củ’ viết thế nào không?”
“Ta không biết chữ, ngươi có đi không?” Bùi Thời Nguyên nắm tay hắn, khẽ niết.
“Làm càn! Sớm muộn gì cũng có ngày, bổn hoàng t.ử đuổi ngươi đi!”
Hắn vừa nói vừa ôm nàng đứng lên, xoay một vòng: “Ngươi thích dương oai đến vậy sao?”
“Nga, thế Bát hoàng t.ử được bệ hạ sủng ái nhất có thể cho ta mượn chút uy phong không?” Bùi Thời Nguyên cười, ôm c.h.ặ.t lấy cổ hắn.
Mặc kệ có thật hay không, tóm lại nửa khắc sau, hai người cùng xuất hiện ở nơi ở của Lư Uyển Nhân.
Vừa trông thấy Bùi Thời Nguyên, sắc mặt Lư thứ phi liền sầm xuống: “Ngươi tới làm gì? Điện hạ tới thăm ta, ngươi cũng phải đi theo sao?”
“Điện hạ, nàng hung dữ với ta.” Bùi Thời Nguyên bĩu môi, mềm nhũn không xương, dựa cả người vào lòng Lý Ý Tầm: “Điện hạ~~~”
Hai tiếng ấy, ngân dài ba nhịp, giọng lên xuống lả lơi như nước.
“Bùi Thời Nguyên!” Lư thứ phi giậm chân, cũng cao giọng gọi: “Điện hạ, ngài xem nàng đi!”
Lý Ý Tầm chỉ có thể…
“Chỗ nào không khỏe? Có cần mời thái y?”
“Thiếp chỉ thấy n.g.ự.c hơi tức, cũng không đến mức nghiêm trọng.” Lư thứ phi cố nén giận: “Điện hạ, ngài còn chưa dùng bữa, thiếp truyền thiện được không?”
“Ta còn có thể về chỗ Bùi thị bên kia dùng cùng nàng.” Lý Ý Tầm đáp nhẹ: “Ngươi nếu thấy mệt thì nghỉ ngơi cho tốt.”
“Điện hạ~” Lư thứ phi kêu lên, giọng vừa réo rắt vừa ai oán.
Nàng còn chưa nói dứt câu, Bùi Thời Nguyên đã khom người ôm n.g.ự.c: “Ai da.”
“Nha, thứ phi, người sao thế?” Hàn Nguyệt sợ hãi thốt lên.
Lý Ý Tầm cũng nhìn sang: “Ngươi cũng đau n.g.ự.c?”
“Không có a, ta chỉ là nghe Lư muội muội gọi ngươi một tiếng như thế, cảm thấy cả người run rẩy, ai da, Lư muội muội thật là sắc nước hương trời. Hay là đêm nay, chúng ta… cùng ở lại đi?”
“Ngươi! Bùi Thời Nguyên, ngươi im miệng cho ta!” Lư Uyển Nhân bỗng đứng phắt dậy, mặt đỏ bừng đến tận mang tai.
Nàng vốn được dạy dỗ nghiêm cẩn từ nhỏ, nư xnhi nhà quan lại, làm sao nghe nổi những lời trơ trẽn thế này!
“Bùi thị!” Lý Ý Tầm khẽ quát, biết rõ nàng cố ý chọc giận Lư thị, nhưng lời kia đúng là quá mức không có thể thống gì.
Tuy hắn phong lưu, nhưng việc để hai nữ nhân cùng thị tẩm, hắn tuyệt đối không thể chịu.
“Điện hạ không chịu à? Vậy cũng được, ta đói rồi. Vừa rồi đã dặn thiện phòng chuẩn bị đồ ăn, điện hạ cùng ta về dùng bữa đi.” Bùi Thời Nguyên nũng nịu nói.
Lư thị nhất thời câm nín. Nàng đỏ mặt đến mức muốn ngất, toàn thân run run, trong đầu chỉ còn một câu “Bùi thị thật vô liêm sỉ!”.
Nhưng đối diện một kẻ miệng lưỡi dẻo quẹo, nói năng chẳng kiêng dè gì như thế, nàng ngược lại không dám mở miệng cãi.
Thành ra, chỉ có thể trơ mắt nhìn Bát hoàng t.ử rời đi, giận đến mức nước mắt cũng theo đó rơi xuống.
Thị nữ vội vàng dỗ dành, nhưng nàng vẫn nức nở không ngừng: “Nàng… nàng thật quá đáng! Điện hạ còn dung túng nàng như thế, không quản, không mắng, lại còn để mặc cho nàng sỉ nhục ta!”
Còn bên kia, Lý Ý Tầm chỉ biết than trời: “Ngươi xem mấy thứ bậy bạ này ở đâu ra thế hả?”
“Ta thân phận thấp hèn thì đúng rồi, nhưng cũng là nứ nhi nhà lành. Còn mấy thứ này, chẳng phải đều học theo ngươi sao?” Bùi Thời Nguyên thản nhiên đổ hết tội lên đầu hắn.
