Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ? - Chương 102: Không Thể Nói
Cập nhật lúc: 19/04/2026 00:10
Phó Đình: “Có thể là do mùa, cũng có thể là vì nguyên nhân khác, hoặc cũng có thể Tiểu Minh Hi vừa lúc gặp phải một trạng thái đặc biệt nào đó của bí cảnh Thâm Uyên mà chưa từng được ghi nhận. Tóm lại, khả năng nào cũng có thể.”
Minh Hi cũng nghĩ như vậy.
Mấy ngày đó cứ đến đêm, sinh vật siêu phàm hoang dã lại trở nên đặc biệt kích động, ồn ào, có lẽ chính là do đang ở trong một giai đoạn đặc biệt của bí cảnh.
Cô suy nghĩ một chút, vẫn hỏi ra nghi vấn trong lòng:
“Phó gia gia, ông có biết bí địa hay bí cảnh nào mà ban đêm luôn có huyết nguyệt treo cao không ạ? Hơn nữa còn là trăng tròn. À đúng rồi, sinh vật siêu phàm ở đó tất cả đều có đồng t.ử màu đỏ m.á.u.”
Trước đó cô còn định tự mình điều tra quê hương của Kim Nguyên Bảo, nhưng sự thật chứng minh cô vẫn quá ngây thơ.
Có những tư liệu không phải muốn tra là tra được.
Cho nên nếu muốn nhanh ch.óng có được thông tin chính xác đáng tin cậy, hỏi Phó Đình chắc chắn là cách tiện nhất.
Chân mày Phó Đình khẽ giật, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc rồi nhanh ch.óng biến mất.
Ông thu lại suy nghĩ, nhìn cô:
“Sao cháu lại hỏi cái này? Có liên quan đến con sủng thú mới tiến hóa của cháu không?”
Minh Hi không bỏ sót vẻ thất thần thoáng qua của ông.
“Vâng, thứ cháu muốn hỏi chính là quê hương của sủng thú đầu tiên của cháu—Lôi Diêm Đại Phong.”
Dù đã đoán được, nhưng khi nhận được câu trả lời khẳng định, nội tâm Phó Đình vẫn khó có thể bình tĩnh.
Con Lôi Ma Điểu đó… lại đến từ nơi ấy…
Ở tuổi của ông, chuyện có thể khiến ông chấn động đã rất ít, vậy mà hôm nay lại liên tục xảy ra trên cùng một người.
Quả thực hiếm thấy.
“…Xin lỗi, chuyện này tạm thời ông không thể nói cho cháu biết.”
Ông nhíu mày, rồi nhanh ch.óng giãn ra, tiếp lời:
“Nhưng ông tin rằng, với năng lực của cháu, sớm muộn gì cũng có thể tự mình biết được tất cả.”
Giọng điệu của Phó Đình lúc này cực kỳ nghiêm túc, như đang nói về một chuyện vô cùng quan trọng.
Minh Hi thật sự không ngờ lại nhận được câu trả lời như vậy.
Quê hương của Kim Nguyên Bảo… là nơi cơ mật sao?
“Ông nội, chẳng lẽ quê hương của Kim Nguyên Bảo là điều gì đó 'không thể nói' ạ?”
Cảm ơn anh, học trưởng Phó, "cái loa phát ngôn" trên mạng của em.
Phó Đình liếc xéo thằng cháu nhỏ "không não" một cái:
“Ba cháu không dạy cháu cái gì gọi là nói ít nghe nhiều à?”
Ông đã ám chỉ rõ như vậy rồi mà còn hỏi!
Vậy là thật sự không thể nói!
Trong chốc lát, đầu óc Minh Hi có chút quay cuồng.
Chẳng lẽ đây cũng là tác dụng của Chìa khoá Huyễn Thải?
Tiểu Ngân Hoa là chủng viễn cổ thì thôi đi, đến cả xuất thân của Kim Nguyên Bảo cũng liên quan trọng đại.
Cô không khỏi hoài nghi quyết định trước đó của mình—nếu sau này vẫn thức tỉnh Chìa khoá Huyễn Thải thì cứ tiếp tục “mở hộp mù”—có phải quá lỗ mãng không.
Nếu toàn ra mấy thứ rắc rối, cô có bị xé thành 180 mảnh cũng không xoay xở nổi.
Đau đầu quá.
Dù không có được đáp án mong muốn, Minh Hi vẫn nghiêm túc cảm ơn Phó Đình.
Ít nhất ông đã giúp cô hiểu rõ, muốn đến quê hương của Kim Nguyên Bảo không hề dễ.
Cô còn một đoạn đường rất dài, rất dài phải đi.
Đạo trở thả trường (Đường đi gian nan và xa xôi).
Sau đó, Phó Đình chủ động nhắc đến một chuyện, thành công chuyển hướng chú ý của ba người.
“Tiểu Minh Hi, cháu có từng nghĩ đến chuyện chuyển trường chưa?”
Minh Hi có chút bất ngờ, lại có chút khó hiểu:
“Vì sao ông lại hỏi vậy ạ?”
Phó Đình mỉm cười, nho nhã mà mang theo vài phần hiền từ:
“Cháu đã gọi ông một tiếng ‘ông’, vậy ông cũng xin mạn phép nói thẳng.
Nếu sau này cháu muốn phát triển theo con đường Ngự Thú Sư chuyên nghiệp, thì tiếp tục học ở trường THCS số 3 Hải Chu sẽ không còn phù hợp nữa.
Không phải nói trường cháu có vấn đề gì, Phàm Phàm cũng học ở đó, gia đình ông cũng đã tìm hiểu, từ nề nếp đến giáo viên đều rất tốt.
Nhưng ông đề nghị cháu đổi trường là vì giữa cháu và bạn bè, thậm chí cả học trưởng học tỷ, đã có khoảng cách rất lớn.
Ở trường THCS số 3 Hải Chu, cháu rất khó tìm được đối thủ ngang tầm.
Tình huống này chắc chắn sẽ hạn chế rất nhiều sự tiến bộ của cháu trong một hai năm tới.”
Minh Hi càng nghe càng trầm mặc.
Trước đó cô thật sự chưa từng nghĩ đến điểm này.
Dù sao cô xuyên đến thế giới này tính ra mới tròn một tháng.
Một tháng này lại bận rộn đủ thứ, gần như không có lúc rảnh, đâu có thời gian nghĩ xem trường số 3 Hải Chu còn phù hợp với mình hay không?
Nhưng lời Phó Đình nói quả thật rất có lý.
Hiện tại cô mới lớp 8, nếu học theo lộ trình bình thường thì còn hơn một năm nữa mới tốt nghiệp.
Trong khoảng thời gian đó, muốn tìm đối thủ ngang tầm trong trường gần như là không thể—trừ khi tìm giáo viên.
“Cho nên ông đề nghị cuối học kỳ này cháu cùng Phàm Phàm thi trung khảo (chuyển cấp), chỉ cần thành tích thi của cháu vượt qua mức điểm sàn tối thiểu, ông có thể giới thiệu cháu vào học tại trường THPT ngự thú Thái Đức.”
Lời này vừa dứt, Minh Hi còn chưa phản ứng, hai anh em Phó Nhất Phàm đã kích động trước.
“Minh Hi học muội, đề nghị của ông anh hay đó! Năm nay anh cũng định thi vào Thái Đức, vậy chúng ta có thể làm bạn học rồi!”
“Minh Hi, anh cũng thấy đề nghị của ông rất tốt! Anh cũng học Thái Đức, đợi em vào rồi chúng ta có thể thường xuyên đối chiến!”
“Minh Hi học muội, Thái Đức rất tốt, môi trường tự do, quan trọng là thiên tài ngự thú sư như anh họ anh nhiều vô số!”
Nhiều vô số?
Are you sure?
“Đúng vậy, Minh Hi, Nhuế Thiên Vũ cũng học ở Thái Đức.”
Hai anh em kích động nhìn cô, người tung kẻ hứng như đang diễn kịch nói.
Minh Hi toát mồ hôi.
Trường THPT ngự thú Thái Đức cô đương nhiên biết—trường tốt nhất thành phố Hàn Ninh, đào tạo ra vô số Ngự Thú Sư chuyên nghiệp, Đào Tạo Sư, d.ư.ợ.c tề sư và linh văn sư xuất sắc, đứng top 3 toàn khu vực Giang Hoài.
Nếu nói cô không hứng thú thì chắc chắn là nói dối.
Nhưng vấn đề không phải trường tốt hay không…
Mà là cô có thi đỗ được không!
Cô là một "học tra" mà!
Cho dù một tháng này cô chưa từng lơ là việc học, nhưng cũng không tự tin đến mức nghĩ mình có thể thuận lợi vượt qua kỳ thi chuyển cấp trong tình trạng thiếu hụt một năm thời gian học tập.
Phó Đình dường như cũng nhìn ra khó khăn của cô.
Theo ông biết, thành tích văn hóa của Minh Hi rất bình thường, thậm chí có thể nói là hơi kém.
Hoàn toàn trái ngược với thiên phú ngự thú của cô.
Ông mỉm cười:
“Nếu cháu lo điểm thi, thì hai tháng tới chịu khó học thêm, có thể thuê gia sư, hoặc nhờ giáo viên bộ môn giúp đỡ.
Cháu thông minh như vậy, trong tình trạng không mưu cầu điểm cao thì việc vượt qua mức điểm sàn chắc không thành vấn đề lớn đâu.”
Thực ra với địa vị của Phó gia ở Hàn Ninh, muốn sắp xếp một học sinh vào Thái Đức là chuyện quá đơn giản.
Huống hồ Minh Hi đã thể hiện thiên phú ngự thú kinh người, dù thành tích văn hóa kém đến đâu, Thái Đức cũng sẽ nhận.
Thiên tài như vậy mà từ chối mới là đồ đại ngốc!
Sở dĩ ông không nói thẳng, chẳng qua là không muốn cô vì thiên phú ngự thú yêu nghiệt mà lơ là việc học tập kiến thức văn hóa.
Trong mắt ông, một cường giả chân chính phải văn võ song toàn mới là vương đạo.
