Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ? - Chương 172: Ngụy Diên Cương Chết Rồi?

Cập nhật lúc: 29/04/2026 14:05

Thành phố Băng Ngữ, là thành phố có nhiệt độ thấp nhất khu vực Tuyết Vực, nằm ở cực Bắc Long Hoa Quốc, nhiệt độ quanh năm duy trì ở mức âm 10°C, nhiệt độ thấp nhất lịch sử âm 53°C, được gọi là cực lạnh của Long Hoa Quốc.

“Băng phách.”

Lam Nguyệt Lượng gật đầu, biểu cảm nghiêm túc, nhưng đôi chuông lắc lư cùng tiếng chuông lanh lảnh như cả vườn hoa linh lan nở rộ đã tiết lộ tâm trạng của nó lúc này.

Minh Hi cười, xoa loạn bộ lông trên đầu nó.

Không lâu sau khi rời khỏi Thời Chi Giới, thiết bị cá nhân của Minh Hi vang lên.

Vu Mẫn Lam gọi đến.

Đây không phải lần đầu Vu Mẫn Lam gọi cho cô.

Đại khái nửa tháng trước, chị ấy cũng từng gọi một cuộc.

Khi đó chị ấy chủ động thẳng thắn nói cho Minh Hi biết Ám Bộ vẫn luôn theo dõi cô theo lệnh, đồng thời bày tỏ xin lỗi.

Vu Mẫn Lam cũng giải thích nguyên nhân phía Cục Đặc Hình làm vậy.

Minh Hi tuy là người bị hại trong vụ án, nhưng do đạo cụ không gian của Ngụy Diên Cương bị thất lạc, chuyện này vô cùng trọng đại, nên họ mới buộc phải tiến hành xử lý giám sát đối với cô.

Đồng thời cũng có mục đích bảo vệ cô, đề phòng Ngụy Diên Cương còn bố trí hậu thủ.

Vu Mẫn Lam còn nói, Ám Bộ đã rút lui từ hôm qua.

Sau này nếu gặp vấn đề, bảo Minh Hi có thể liên hệ cô ấy bất cứ lúc nào.

Trong suốt cuộc gọi, Vu Mẫn Lam đều thể hiện vô cùng chân thành, giống như thật lòng áy náy, thật lòng lo lắng cho an nguy của cô.

Nhưng Minh Hi rất rõ.

Mục đích chính của Vu Mẫn Lam vẫn là thăm dò!

Hoặc nói chính xác hơn là lần thăm dò cuối cùng.

Ám bộ là nhân tài tinh anh do quốc gia bồi dưỡng, không thể theo dõi cô trong thời gian dài.

Có thu hoạch thì còn đỡ, đằng này hơn một tháng trôi qua, họ không thu được bất kỳ manh mối nào từ Minh Hi.

Chỉ lãng phí thời gian và tinh lực.

Cho nên mới có lần thăm dò này của Vu Mẫn Lam.

Cô ấy nói rõ Ám Bộ đã rút lui, bề ngoài là để cô nâng cao cảnh giác, thực chất lại là để cô buông lỏng cảnh giác.

Nếu đạo cụ không gian của Ngụy Diên Cương thật sự ở trong tay cô, một hai ngày còn ổn, nhưng lâu dần chắc chắn sẽ lộ sơ hở.

Đáng tiếc Minh Hi đã dự đoán được sự dự đoán của Vu Mẫn Lam.

Vu Mẫn Lam mưu sâu, nhưng Minh Hi cũng không phải kẻ ngốc.

Cho nên trước đây sống thế nào, sau này vẫn sống như vậy.

Không lộ ra một chút sơ hở nào.

Toàn bộ đồ đạc trong nút không gian và hành lý của cô đều đặt trong Thời Chi Giới.

Muốn sử dụng cũng chỉ có thể dùng trong Thời Chi Giới, bao gồm cả Tửu Tiên Mật.

Càng không cần nói đến đồ trong đạo cụ không gian của Ngụy Diên Cương.

Ngoài Khí Cơ Thiên Dẫn Trùng ra, Minh Hi không động đến thứ gì khác.

Mà việc sử dụng Khí Cơ Thiên Dẫn Trùng là ở trong Linh Khế Thất, cho dù Ám Bộ có lợi hại đến đâu cũng không thể theo vào.

Trừ khi họ không sợ bị quy tắc của Linh Khế Thất mạt sát.

Còn về các đạo cụ giám sát, cô còn chưa đến mức không phát hiện ra những thủ đoạn nhỏ nhặt đó.

Cho nên Minh Hi không lo lắng.

Cách biệt nửa tháng, Vu Mẫn Lam lại gọi tới.

Minh Hi có chút ngoài ý muốn, nhưng cũng không bất ngờ, rất bình tĩnh bắt máy.

“Vu đặc ban, có việc gì sao ạ?”

Giọng Vu Mẫn Lam truyền đến, có phần trầm nặng: “Minh Hi, chị gọi để nói với em một tiếng, Ngụy Diên Cương c.h.ế.t rồi.”

Minh Hi “A” một tiếng, không ngờ chuyện Vu Mẫn Lam muốn nói lại là việc này.

Ngụy Diên Cương c.h.ế.t rồi?

“C.h.ế.t thế nào ạ? Chẳng lẽ bị người ta ám sát?”

“Không phải, hai ngày trước không rõ nguyên nhân, con Ảnh Điền Hạc và Kỳ Mộng Tinh Linh của hắn đồng thời cưỡng chế giải trừ khế ước với hắn, hắn bị phản phệ rất nghiêm trọng.

Có lẽ chuyện này đả kích quá lớn, tối qua hắn dùng khăn tắm trong trại giam treo cổ tự sát.”

Minh Hi: “……”

Chuyện này nhìn thế nào cũng thấy kỳ quái.

Đang yên đang lành, sao Ảnh Điền Hạc và Kỳ Mộng Tinh Linh lại đồng thời cưỡng chế giải trừ khế ước?

Sủng thú muốn cưỡng chế giải trừ khế ước không hề dễ.

Ngự thú sư bị phản phệ, não vực bị ảnh hưởng, sủng thú cũng sẽ chịu tổn thương rất lớn.

Thậm chí mức phản phệ của chúng còn nặng hơn ngự thú sư!

Thực lực tụt lùi còn là nhẹ, có con thậm chí sẽ c.h.ế.t.

Cho nên việc sủng thú cưỡng chế giải trừ khế ước thực ra rất hiếm.

Sinh vật siêu phàm cũng rất tiếc mạng.

Dũng sĩ thật sự ở thế giới nào cũng là số ít.

Hơn nữa, cô không cho rằng người như Ngụy Diên Cương — một kẻ ích kỷ đến tận xương — lại chọn tự sát.

Chuyện này giống như có người nói chuột yêu mèo vậy, vô lý đến buồn cười!

“Mọi người chắc chắn ông ta tự sát sao? Liệu có phải là ngụy tạo tự sát không?”

“Đã loại trừ khả năng bị mưu sát rồi.”

Nếu là bị mưu sát, cô ấy đã không gọi điện cho Minh Hi vào lúc này. Liên quan đến án mạng, cô ấy có làm việc không theo quy tắc đến đâu cũng không thể nói với người ngoài ngành.

Minh Hi vẫn cảm thấy chuyện này có uẩn khúc.

Tuy nhiên tra án không phải bản chức của cô, cô cũng chẳng có hứng thú với việc Ngụy Diên Cương rốt cuộc c.h.ế.t như thế nào.

“Vậy vụ án vẫn tiếp tục điều tra chứ ạ?”

“Tra thì vẫn phải tra, tên Lưu Dũng kia vẫn chưa bắt được, nhưng chắc sẽ chuyển giao sang phía cục cảnh sát.”

Minh Hi nhướng mày, trong lòng lại nghi ngờ.

Bí mật đằng sau vụ án này tuyệt đối không nhỏ, Ngụy Diên Cương và Lưu Dũng hẳn là thuộc về một tổ chức thần bí nào đó.

Cục Đặc Hình chắc chắn đã nắm được một số tin tức, không thể dễ dàng bỏ cuộc.

Chắc là chuyển sang điều tra ngầm.

Những chuyện này không liên quan đến Minh Hi.

Điều cô cần làm chỉ là trở nên mạnh hơn.

Mạnh đến mức không một ai, không một sinh vật siêu phàm nào, không một tổ chức nào có thể làm tổn thương cô và người thân bạn bè của cô!

“Cảm ơn Vu đặc ban đã báo cho em chuyện này.”

“Không cần khách sáo, đúng rồi, thời gian qua không có chuyện gì kỳ lạ xảy ra chứ?”

Đến rồi, đến rồi, lại thăm dò!

“Dạ không, mọi thứ đều rất tốt ạ.”

Vu Mẫn Lam thở ra một hơi: “Vậy thì tốt, em đừng để ý, chị chỉ hơi lo lắng sau khi người của Ám bộ rút đi em sẽ gặp nguy hiểm thôi.”

“Em hiểu mà.”

“Vậy được rồi, chị còn phải đi xử lý hậu sự của Ngụy Diên Cương, cúp máy trước đây.”

“Vâng, Vu đặc ban, tạm biệt chị.”

“Tạm biệt.”

Cúp máy, Minh Hi trầm mặc một lúc, rồi đột nhiên bật cười.

“Lôi?”

Kim Nguyên Bảo nhìn cô, tò mò vì sao cô đột nhiên cười.

Minh Hi xoa lưng nó: “Không có gì, chỉ là có chút vui vẻ thôi. Vu đặc ban vừa gọi điện báo cho chị, kẻ xấu từng làm hại chúng ta trước đây c.h.ế.t rồi.”

“Lôi lôi!”

C.h.ế.t hay lắm!

Kim Nguyên Bảo cũng vui vẻ cong khóe miệng.

Dù đã hơn một tháng, nhưng nó vẫn nhớ rõ người đàn ông tên Ngụy Diên Cương.

Nhớ rất rõ!

Chính hắn khiến ngự thú sư của nó suýt mất mạng!

Nó sẽ không bao giờ quên cảnh ngự thú sư ngã xuống trước mặt mình.

Kim Nguyên Bảo nó vốn là kẻ thù dai nhất, nghe tin kẻ thù c.h.ế.t thực sự chỉ muốn bay lên trời vài vòng để ăn mừng!

Minh Hi cũng cười: “Ừ, ngày mai chắc chắn sẽ là một ngày tốt lành.”

Là một ngày tốt lành để mây mù hoàn toàn tan biến!

Ngày hôm sau quả nhiên là một ngày nắng đẹp.

Gió đầu hạ đã mang theo chút hơi nóng ấm áp.

Minh Hi dẫn theo ba đứa Kim, Ngân, Lam hoàn thành huấn luyện cơ sở xong, liền đưa Kim Nguyên Bảo cấp tốc đến trung tâm ngự thú thành phố Hải Chu.

Tháp Cực Hạn.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ? - Chương 172: Chương 172: Ngụy Diên Cương Chết Rồi? | MonkeyD