Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ? - Chương 177: Đến Tai Thiên Tử

Cập nhật lúc: 30/04/2026 14:01

Hơn hai ngàn năm trước, Đại Âm đế quốc khi đó còn chưa thôn tính các tiểu quốc xung quanh đã phát động cuộc chiến xâm lược Long Hoa Quốc kéo dài mười tám năm.

Dẫn đến việc dân chúng Long Hoa Quốc lầm than, t.ử thương t.h.ả.m trọng.

Sau khi chiến tranh thất bại, chúng còn trơ tráo phủ nhận sự thật lịch sử, bôi nhọ hình ảnh Long Hoa Quốc, đủ loại thao túng dư luận không ngừng nghỉ.

Sau khi xâm lược thành công các tiểu quốc xung quanh, hợp nhất thành Âm Hòa Quốc, càng thêm quá đáng, không chỉ âm thầm giở trò, làm toàn chuyện hại người không lợi mình, còn thích cướp đoạt văn minh tài nguyên của Long Hoa Quốc.

Từng việc từng việc, đủ để khiến quan hệ hai nước rơi xuống điểm đóng băng.

Đối với người Tiểu Lệ Quốc, người Long Hoa có thể còn duy trì bề ngoài hòa khí.

Nhưng đối với Âm Hòa Quốc, chỉ cần có chút lòng yêu nước, người Long Hoa đều mang tâm thái thù hận chán ghét.

Dù thời gian trôi qua, trong lòng người Long Hoa, chỉ cần Âm Hòa Quốc không thừa nhận những tội ác năm xưa, thì mối thù này vĩnh viễn không thể hóa giải.

Nhưng không có quốc gia nào có thể khiến toàn dân đồng lòng như một khối thép.

Long Hoa Quốc cũng vậy.

Có người vì bảo vệ tôn nghiêm quốc gia mà sẵn sàng hy sinh tính mạng, tự nhiên cũng có kẻ mềm xương tin rằng trăng nước ngoài tròn hơn, cam tâm quỳ xuống l.i.ế.m chân người khác.

Chỉ có thể nói, tôn trọng sự đa dạng sinh học, tôn trọng số phận mỗi người.

So với sự náo nhiệt ở các khu cá cược Long Hoa Quốc, bên Âm Hòa Quốc cũng đang nổ tung chảo.

Chỉ có điều, thứ nước lèo b.ắ.n ra từ cái chảo của bọn họ, cái mùi đó dù ngửi thế nào cũng thấy chua loét.

“Người Long Hoa điên rồi à? Ngự thú sư cấp E 14 tuổi mà còn tham gia khảo hạch thăng cấp D? Sao có thể? Âm Hòa đế quốc chúng ta nhân tài đông đảo còn không có thiên tài như vậy, Long Hoa cũng xứng sao?”

“Đúng vậy, tuổi của người này chắc chắn làm giả, tôi phải đi tố cáo lên tổng bộ Liên minh Ngự Thú!”

“Tố cáo! Nhất định là giả!”

“Cái nết ăn của Long Hoa Quốc đúng là càng lúc càng khó coi, loại chuyện gian lận này cũng làm ra được! Thật không biết xấu hổ!”

“Chuẩn!”

“Có khi nào ngự thú sư tên Minh Hi này thật ra là người Âm Hòa chúng ta không?”

“Nếu con nhóc đó thật sự ưu tú như vậy, chắc chắn phải có huyết thống của chúng ta.”

“……”

Còn việc họ cược ai?

Thì lại cực kỳ “thuần túy”, còn thuần hơn cả chính sách hôn nhân huyết thống của hoàng thất nước họ.

So với Tiểu Lệ Quốc lúc trước thấy Claude đấu Minh Hi còn dứt khoát hơn!

Kim Chính Hoa nhận được gần như 100% tỷ lệ ủng hộ!

Không phải vì họ đoàn kết hơn, mà vì Kim Chính Hoa ở Âm Hòa Quốc cũng là người nổi tiếng.

Nói thế này, độ nổi tiếng của cô ta ở Âm Hòa Quốc còn cao hơn Minh Hi ở Long Hoa Quốc nhiều.

Bởi vì cô ta là một nữ diễn viên nổi tiếng từng đóng hơn trăm bộ “phim nghệ thuật hành động độ khó cao”.

Trước đó không lâu còn đăng tin về việc Lôi Cách Ni của mình tiến hóa.

Cho nên rất nhiều người đều biết, sau khi tiến hóa, Lôi Cách Ni của cô ta may mắn trở thành phái mạnh!

Một con Lôi Cách Ni thật sự có thực lực Sĩ cấp!

Cho rằng mình đã nắm rõ “chân tướng”, người dân Âm Hòa Quốc gần như 100% dồn tiền cược vào Kim Chính Hoa.

“Kim-chan tất thắng!”

“Chính Hoa onee, hạ gục con chim xấu xí không rõ lai lịch đó đi!”

Đối với Âm Hòa Quốc, đây là một cuộc cuồng hoan thật sự.

Không chỉ tự mình dốc sạch tiền cược, còn rủ rê bạn bè, lôi kéo người thân cùng tham gia.

Bởi vì trong mắt họ, trận này Kim Chính Hoa chắc thắng.

Chỉ trong năm phút ngắn ngủi, khoảng 15% dân số Âm Hòa Quốc đã biết trận đấu này, trong đó 10% thông qua chuyển tiền cho người quen ở khu cá cược để đặt cược từ xa.

Độ nóng tăng quá nhanh trong thời gian ngắn, thậm chí thu hút sự chú ý của tầng lớp cao tầng Âm Hòa Quốc.

Người đứng đầu Âm Hòa Quốc - Võ Điền Tiểu Câu Lang trực tiếp gọi điện cho Đại trưởng lão Long Hoa Quốc, nói một tràng âm dương quái khí.

Sau khi đặt thiết bị cá nhân xuống, Đại trưởng lão ánh mắt trầm lạnh nhìn về phía thư ký cơ yếu thứ hai.

“Đi kết nối buổi livestream đối chiến tại khu vực cá cược của Trung tâm Ngự thú qua đây, tôi vừa hay muốn nghỉ ngơi một chút.”

Dù bận trăm công nghìn việc, nhưng Đại trưởng lão cũng không phải máy làm việc, thỉnh thoảng nghỉ ngơi vẫn cần.

Thư ký cơ yếu đương nhiên không dám từ chối, nép sau lưng Đại trưởng lão cùng theo dõi trận đối chiến ngự thú của Minh Hi và Kim Chính Hoa.

Minh Hi không hề biết, chỉ vì một trận cá cược, tên của mình đã lọt vào tầm mắt Đại trưởng lão.

Trực tiếp đến tai thiên t.ử!

Cô lúc này đang nghiêm túc nhìn sinh vật siêu phàm màu tím đỏ trên sân.

Thân hình Lôi Cách Ni phù hợp quy luật phát triển của sinh vật siêu phàm Sĩ cấp, dài khoảng mười lăm mét.

Tổng thể giống một con ngựa gỗ khổng lồ, đầu, tứ chi và thân đều vuông thành sắc cạnh, miệng nhô ra ngoài, trông như được ghép lại từ những khối gỗ có kích thước khác nhau một cách cưỡng ép.

Từ cổ đến tứ chi quấn một vòng vật trang trí màu vàng nhạt, giống lụa lại giống xúc tu.

Nhìn xa thì dẹt, nhìn gần lại tròn.

Dưới bốn vó có bốn vòng tròn vàng, nhìn qua hơi giống Phong Hỏa Luân của Na Tra.

Minh Hi giờ đã không còn mù tịt như ngày xưa, tự nhiên hiểu rõ tính đặc thù của Lôi Cách Ni.

Chỉ nhìn bề ngoài, không thể xác định con này thuộc phái yếu hay phái mạnh.

Nhưng Minh Hi luôn tính đến tình huống xấu nhất.

“Kim Nguyên Bảo, chúng ta cứ tận nhân sự trước.”

Cô hô lên với Kim Nguyên Bảo một tiếng.

Kim Nguyên Bảo lập tức hiểu ý ẩn trong câu nói đó.

“Tận nhân sự” tức là không dùng Lôi Thần Nhất Nộ, nhưng vẫn dốc toàn lực!

“Lôi lôi.”

Tiểu gia cũng nghĩ vậy!

“Ha ha ha.”

Tiếng cười đột ngột của người phụ nữ vang lên, nghe như gà gáy buổi sáng, lanh lảnh kéo dài.

“Yêu đông tái (Cô bé à), em thật thú vị.” Kim Chính Hoa dựa vào lan can đài chỉ huy.

Một bộ trang phục truyền thống Âm Hòa Quốc loại không mặc nội y bao bọc cô ta khá kín kẽ, nếu như hai khối trước n.g.ự.c kia không quá mức "chực trào", mập mờ như thế.

Minh Hi đại khái sẽ nguyện gọi một câu: Đúng là một Đại Âm Phù T.ử (người phụ nữ đoan trang Âm Hòa) nồng đượm phong vị.

Còn hiện tại, "Đại Dâm Phụ Tử" có lẽ hợp với đối phương hơn.

Dù Minh Hi không quen biết Kim Chính Hoa, nhưng từ cách ăn mặc không giống ai này, cùng vẻ lẳng lơ dung tục vô ý lộ ra trong ánh mắt, cộng thêm phong tục tập quán nổi danh thiên hạ của Âm Hòa Quốc, cô đã tinh ý đoán được nghề nghiệp khả năng của Kim Chính Hoa.

Minh Hi không kỳ thị nghề nghiệp.

Nghề nào cũng có người giỏi.

Không rõ lắm, nhưng tôn trọng.

“Đại tỷ tỷ, chị cũng thú vị lắm.” Minh Hi cười tươi.

Kim Chính Hoa nháy mắt với cô, rồi nhìn xuống Kim Nguyên Bảo.

“Omo? Đây là sủng thú gì thế? Sao chưa từng thấy qua bao giờ? Hình như cũng là hệ Lôi Điện?”

Minh Hi cười: “Chị không nhìn nhầm đâu, đúng là hệ Lôi Điện đấy.”

“Vậy à? Trùng hợp thật đấy.”

Lúc này——

“Ngự thú sư Minh Hi vs ngự thú sư Kim Chính Hoa, bắt đầu chiến đấu.”

Hai người vừa còn cười nói, lập tức nghiêm túc.

Gần như đồng thời lên tiếng:

“Lôi Điểu!”

“Lôi Điện Cầu!”

Người trước là Minh Hi, người sau là Kim Chính Hoa.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.