Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ? - Chương 182: Bạo Động
Cập nhật lúc: 30/04/2026 14:03
Lôi Cách Ni đã hoàn toàn hôn mê, nhắm mắt nằm bất động.
Hai đoạn xúc tu Lôi Nguyên màu vàng đã hoàn toàn tan biến, đến một chút bột mịn cũng không còn lại.
Còn Lôi Diêm Đại Phong đang đứng cách Lôi Cách Ni không xa, móng vuốt bám c.h.ặ.t vào mặt đất, hơi thở không mấy ổn định, thần sắc trông cũng có vẻ hơi mệt mỏi.
Nhưng nó vẫn đứng vững.
Đôi huyết đồng ngạo nghễ và lạnh lùng nhìn xuống Lôi Cách Ni đã mất đi ý thức, giống như đang nhìn một kẻ bại trận dưới tay mình.
Mà Lôi Cách Ni… đúng là kẻ bại trận dưới tay nó.
“Ngự thú sư Minh Hi khiêu chiến Tháp Cực Hạn thành công!”
[Phát hiện Lôi Diêm Đại Phong của chủ nhân vượt cấp đ.á.n.h bại sủng thú Sĩ cấp Lôi Cách Ni, thưởng thời gian huấn luyện tại Quán huấn luyện sủng thú tư nhân Thời Chi Giới: 1000 phút.]
Muốn giàu nhanh… vẫn phải là siêu vượt cấp.
Nhìn thấy thời gian khen thưởng lần nữa thoát khỏi mức nghèo rớt mồng tơi, Minh Hi suýt nữa vui đến phát khóc.
“Không thể nào! Tôi muốn khiếu nại! Tôi muốn tố cáo cô! Cô gian——”
Kim Chính Hoa bị phán định khảo hạch thất bại như phát điên, hoàn toàn mất lý trí, nhưng trí não đã trực tiếp đá cô ta ra khỏi Tháp Cực Hạn.
Minh Hi và Kim Nguyên Bảo nhìn nhau, ăn ý nở nụ cười.
“Làm tốt lắm!”
“Lôi!”
Chị cũng vậy!
Bất kể quá trình ra sao… họ đã thắng.
Đó là sự thật tốt nhất.
Vào khoảnh khắc này, tất cả mọi người trong khu vực cá cược mới thoát khỏi trạng thái sững sờ, rất nhiều người im lặng nhìn nhau.
Ngay cả danh sách kèo chính tiếp theo xuất hiện cũng chẳng ai buồn để ý.
“…Vừa rồi rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
“Cú tự bạo cuối cùng của Lôi Cách Ni đâu?”
“Không nhìn rõ, hình như Lôi Diêm Đại Phong dùng kỹ năng gì đó tiêu diệt hai đoạn xúc tu chuẩn bị tự bạo?”
“Vậy thì... loại kỹ năng gì có thể trực tiếp diệt sạch xúc tu Lôi Nguyên đang chuẩn bị tự bạo của Lôi Cách Ni đến mức không còn hạt bụi nào?”
“Tôi không biết.”
“Tôi cũng bó tay.”
“Có tồn tại kỹ năng gọi là ‘toàn lực ứng phó’ không?”
Có kẻ "thông minh đột xuất" tự cho là đã phát hiện ra điểm mấu chốt.
Những người khác: “…”
Mọi người người nhìn tôi, tôi nhìn người, chẳng ai trả lời được câu hỏi này.
Bản thân kỹ năng Lôi Thần Nhất Nộ vốn đã cực kỳ hiếm thấy.
Không quá lời khi nói, hiện nay trong liên minh, những sủng thú biết kỹ năng này gần như đều là sủng thú Hoàng cấp.
Cho nên căn bản không ai liên tưởng chân tướng đến Lôi Thần Nhất Nộ cả.
Một sủng thú Cao cấp học được kỹ năng Địa giai đã đủ khó tin rồi, lại còn là Lôi Thần Nhất Nộ loại siêu hiếm?
Nằm mơ à!
Dù có người nghĩ tới… cũng không dám nói.
Sợ bị người khác phun nước bọt dìm c.h.ế.t!
Mà khi hoàn hồn rồi, ai còn quan tâm cái đó nữa!
“Ha ha ha, bất kể là kỹ năng gì, tôi chỉ biết Minh Hi thắng rồi, chúng ta thắng rồi! Thật muốn xem mấy đứa mặt dày bên Âm Hòa Quốc bây giờ mặt mũi thế nào, chắc đang nhảy dựng lên khóc cha gọi mẹ rồi nhỉ?”
“Sủng thú Cao cấp lội ngược dòng đ.á.n.h bại sủng thú Sĩ cấp, cả trận không có lấy một giây thừa thãi, còn hay hơn cả xem phim, mà lại còn sướng nữa!”
“Tôi đã nói Minh Hi chắc chắn thắng! Kim Nguyên Bảo chắc chắn thắng! He he he…”
“Mấy con ch.ó lúc nãy gào lên Kim Chính Hoa chắc chắn thắng đâu rồi? Sao bây giờ không sủa tiếp đi? Thấy chủ của mình thua, không phải các người nên ra đây m.ổ b.ụ.n.g tự sát à?”
“Thôi đi, đừng chấp nhặt với lũ 'nhị quỷ t.ử' không biết họ tên mình là gì đó, thần kinh não của chúng nó thông với hố phân rồi, ông có bê cả hồ Thái Khê đến tẩy não cho chúng nó cũng chẳng rửa sạch được sự bẩn thỉu bên trong đâu!”
“Nói đúng lắm! Chúng ta quản tốt chính mình là được.”
“Minh Hi làm rạng danh Long Hoa Quốc chúng ta quá, vả mặt liên tục thế này sướng thật, ha ha ha!”
“Cao cấp đ.á.n.h bại Sĩ cấp, hàm lượng vàng của trận đối chiến này quá cao!”
“Ê ê, tin nóng! Bên Âm Hòa Quốc có mấy khu vực cá cược xảy ra bạo động, rất nhiều người suy sụp rồi, nghe nói nước họ có 10% dân số tham gia ván cược này, và hầu hết đều đặt cho Kim Chính Hoa thắng, không ít người dốc hết cả vốn liếng ra, kết quả là thua sạch sành sanh đến cái nịt cũng chẳng còn!”
“Anh bạn, tin này ở đâu ra thế?”
“Tôi có ông bạn du học bên đó, vừa nhắn tin cho tôi.”
“10% dân số tham gia? Sao nhiều thế? Người bên đó rảnh đến mức suốt ngày cắm mặt ở khu cá cược à?”
Thanh niên đó thực sự có bạn ở Âm Hòa Quốc, đã tìm hiểu kỹ tình hình từ trước, lập tức hào hứng giải thích về địa vị mà ai ai cũng biết của Kim Chính Hoa tại nước đó.
“…Thảo nào, nếu biết Lôi Cách Ni là phái mạnh, chắc tôi cũng không dám cược Minh Hi thắng.”
“Chuẩn, chênh lệch quá lớn, lần này dân Âm Hòa Quốc đúng là xui tận mạng, ha ha ha.”
“Nói đi nói lại vẫn là Minh Hi quá xuất sắc, thế trận ngược như vậy mà vẫn thắng đẹp như thế! Không thì đã để bọn Âm Hòa Quốc vừa đắc ý vừa kiếm tiền rồi.”
“Đúng vậy! Minh Hi và Lôi Diêm Đại Phong yyds!”
Bên phía Âm Hòa Quốc lúc này quả thật đã loạn thành một mớ.
Vào khoảnh khắc Kim Chính Hoa bại trận trở thành định cục, mấy khu vực cá cược đã xảy ra hỗn loạn.
Nói chính xác hơn… là bạo loạn quy mô nhỏ.
Một số con bạc không kiềm chế được cảm xúc vì thua tiền đã ngay lập tức nổi điên, ra tay đập nát màn hình điện t.ử lớn và máy đặt cược của khu vực cá cược.
Lại vì hầu như tất cả những người có mặt đều đang nghẹn một bụng hỏa khí.
Một người ra tay là có vô số người làm theo, chẳng mấy chốc một đám đông lớn bắt đầu đập phá đủ loại cơ sở vật chất của khu cá cược để trút giận.
Thậm chí có người còn triệu hoán sủng thú ra, cùng nhau phá hoại.
Tình hình càng lúc càng nghiêm trọng.
Không chỉ kinh động nhân viên trung tâm ngự thú, mà cả cảnh sát địa phương cũng phải xuất động.
Bạo động không chỉ xảy ra ở một nơi, mà nhiều khu vực trong Âm Hòa Quốc đều có tình huống tương tự.
Cuối cùng phải điều động Cục Đặc Hình mới trấn áp hoàn toàn.
Nhưng bạo động tuy bị trấn áp, song sự hỗn loạn do ván cược ngự thú này gây ra thì không thể bình lặng một cách đơn giản.
Chịu trận đầu tiên chính là nguồn cơn của tranh chấp —— Kim Chính Hoa.
Từ khoảnh khắc Kim Chính Hoa thua dưới tay Minh Hi, cô ta đã định sẵn trở thành tội nhân của Âm Hòa Quốc, trở thành đối tượng bị quốc dân mạt sát!
Điểm này… chính cô ta cũng ý thức rõ.
Nếu không nhanh ch.óng tìm ra cách giải quyết.
Sự chỉ trích của quốc dân, mọi cơn thịnh nộ sẽ như sóng thần ập đến, cho đến khi nhấn chìm và hủy diệt cô ta hoàn toàn mới thôi.
Vì vậy ngay khi rời khỏi Tháp Cực Hạn, Kim Chính Hoa không thèm kiểm tra tình trạng của Lôi Cách Ni, mặt đầy giận dữ tìm đến nhân viên công tác.
“Tôi muốn tố cáo! Tôi muốn tố cáo bằng danh tính thật rằng ngự thú sư Minh Hi của Long Hoa Quốc gian lận trong khảo hạch thăng cấp D! Yêu cầu tổng bộ Liên minh tiến hành điều tra cô ta! Trả lại sự trong sạch cho tôi, cũng để cho những quốc dân đã ủng hộ tôi một lời giải thích!”
Kim Chính Hoa không hoàn toàn là đang tìm cái cớ để trốn tránh sự chỉ trích của quốc dân, cô ta thực sự cũng tin từ đáy lòng rằng Minh Hi đang gian lận.
Cô ta tuyệt đối không tin một sủng thú Cao cấp có thể đ.á.n.h bại Lôi Cách Ni!
Đặc biệt là đòn công kích không rõ lai lịch cuối cùng kia!
Chắc chắn là gian lận!
Nhân viên công tác của Âm Hòa Quốc đương nhiên cũng đứng về phía Kim Chính Hoa, lập tức liên lạc với cấp trên, mở thủ tục trọng tài của Liên minh cho cô ta.
