Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ? - Chương 200: Cưỡng Đoạt
Cập nhật lúc: 04/05/2026 14:10
Đúng là duyên phận mà.
Minh Hi thở dài cảm thán, cũng không biết hai đội này đụng nhau kiểu gì, mà lại còn đ.á.n.h nhau.
Dù sao cũng không thể là vì cô.
Ba người Hạ Đại Sinh tuy đối với cô rất thân thiện, còn chủ động mời cô gia nhập, nhưng nói cho cùng cũng chỉ là người xa lạ gặp thoáng qua, họ tuyệt đối không thể vì cô mà đi đắc tội với thầy trò Bắc Nghệ Chuyên Cao.
Cô chưa có sức hút lớn đến vậy.
Theo kinh nghiệm, nguyên nhân dẫn đến xung đột giữa hai đội này rất có thể là mâu thuẫn lợi ích.
Càng là nơi hoang dã không ai quản, cái ác trong lòng người càng bị phóng đại vô hạn.
Minh Hi và Kim Nguyên Bảo cẩn thận ẩn mình sau đống tuyết, nhìn tình hình bên kia, ba người Hạ Đại Sinh rõ ràng đang ở thế yếu.
Dù phía Bắc Nghệ Chuyên Cao có ba học sinh “kéo chân sau”, sủng thú của họ cơ bản không giúp được gì, nhưng giáo viên dẫn đội lại cực kỳ mạnh.
Con sủng thú Vương cấp — Quỷ Diện Lệ Hùng — thì khỏi nói, ông ta còn có một con Kỳ Khắc Lạp, một con Trữ Thủy Mô Mô và một con Vong Ưu.
Kỳ Khắc Lạp là sinh vật siêu phàm hệ Địa Tướng cấp, sở hữu đặc tính Kim Cương Thiểm Quang, cực kỳ nhạy cảm với nguồn sáng, có thể hấp thu năng lượng ánh sáng và nhiệt lượng rồi phản xạ tấn công, trong môi trường có ánh sáng mạnh như ánh nắng hay đèn chiếu thì như hổ thêm cánh.
Còn Trữ Thủy Mô Mô là sinh vật siêu phàm hệ Thủy Tướng cấp, sinh ra trong nước, nở trong nước, sau khi c.h.ế.t thân thể cũng hóa thành nước, có hai đặc tính thiên phú là Trữ Thủy (Trữ nước) và Tịnh Thủy (Lọc nước), trong cơ thể có thể chứa hơn hai trăm tấn nước, còn có thể tinh lọc thành nước sạch không ô nhiễm, nên rất được các nhà máy nước và nhà máy hóa chất ô nhiễm cao ưa chuộng.
Vong Ưu, sinh vật siêu phàm hệ Thiên Sứ Cao cấp, sủng thú phụ trợ đặc thù, có thể cảm nhận và hấp thu cảm xúc tiêu cực của con người, chuyển hóa thành năng lượng của bản thân, kỹ năng thiên phú là An Ủi Tinh Thần, được gọi là “bác sĩ tâm lý” trong giới sinh vật siêu phàm.
Phải nói không hổ là giáo viên Bắc Nghệ Chuyên Cao, đúng là hào phóng bạo liệt.
Bốn con sủng thú ông ta khế ước đều là sinh vật siêu phàm cực kỳ hiếm, trung tâm đào tạo ở Đế Thành chưa chắc đã có bán, muốn mua phải thông qua kênh đặc biệt.
Đặc biệt là Kỳ Khắc Lạp và Vong Ưu, chỉ một quả trứng chưa nở cũng có thể bán với giá trên trời.
Chính vì bốn con sủng thú này, đặc biệt là Quỷ Diện Lệ Hùng đang phóng thích hung tính, nên dù số lượng sủng thú hai bên ngang nhau, phía Hạ Đại Sinh vẫn rơi vào thế yếu rõ rệt.
Sủng thú của ba người họ đã có hai con bị trọng thương.
“Tôi nói lần cuối, giao Tuyết Dung Hoa và tinh thể năng lượng ra đây.”
Giữa đất trời đen tối lạnh lẽo, những bông tuyết lả tả rơi rụng, nhưng cũng không lạnh thấu xương bằng giọng nói của người đàn ông.
Ánh mắt sau kính bảo hộ của Lạc Ương sâu thẳm như đầm nước c.h.ế.t không thấy đáy, nhìn ba người Hạ Đại Sinh như nhìn cỏ dại ven đường.
Lưu Yến Thành đỏ bừng mặt, giọng đầy phẫn nộ:
“Chúng tôi đã nói rồi, con Tuyết Dung Hoa chúng tôi bắt được có thể đưa cho các người, nhưng khối tinh thể năng lượng hệ Băng cấp A đó là di vật do ông nội anh em tôi để lại, không phải đồ vô chủ!”
Nghe vậy, thiếu niên tên Thường Vân Lâm khoanh tay cười lạnh:
“Anh nói là di vật thì là di vật à? Vậy tôi còn nói con Viêm Nanh Hống kia là ch.ó giữ nhà của tôi đấy, anh xem nó có thừa nhận không?”
Bộ mặt ngạo mạn của thiếu niên khiến người ta đặc biệt muốn tát cho một cái.
Nghe đến đây, Minh Hi đại khái đã đoán ra nguyên nhân xung đột giữa hai đội.
Không ngoài việc ba người Hạ Đại Sinh thành công bắt được một con Tuyết Dung Hoa, kết quả vận khí không tốt đúng lúc đụng phải bốn người Bắc Nghệ Chuyên Cao này.
Phía sau cậy vào danh tiếng Bắc Nghệ Chuyên Cao, muốn chơi trò cưỡng đoạt, thậm chí g.i.ế.c người đoạt bảo, ba người Hạ Đại Sinh đương nhiên không chịu, nên mới đ.á.n.h nhau.
Còn viên tinh thể năng lượng hệ Băng cấp A kia, ước chừng là đám người Hạ Đại Sinh dùng để dụ dỗ Tuyết Dung Hoa.
Tuyết Dung Hoa sẽ bị tinh thể năng lượng hấp dẫn, từ đó thoát khỏi trạng thái dung tuyết, lúc này cũng là thời cơ tốt nhất để bắt giữ Tuyết Dung Hoa.
Chậc.
Minh Hi thầm may mắn mình không bị mấy “miếng bánh vẽ” của phòng chiêu sinh Bắc Nghệ Chuyên Cao dụ dỗ, nếu không đi học ở đó chắc cô phải buồn nôn c.h.ế.t.
Chỉ cần nhìn tác phong làm việc của bốn thầy trò trước mắt, cũng có thể suy ra đại khái phong cách chung của Bắc Nghệ Chuyên Cao.
Không chính trực, không công bằng, cao cao tại thượng, mạnh mẽ bá đạo.
Đừng nói cô “vơ đũa cả nắm”, như vậy không công bằng với người khác.
Một nồi cháo bị trộn phân chuột, dù thơm ngon đến đâu, cô cũng tuyệt đối không ăn.
Minh Hi bắt đầu bình tĩnh phân tích cục diện hiện tại.
Phía Hạ Đại Sinh tổng cộng bảy con sủng thú, phía thầy trò Bắc Nghệ Chuyên Cao cũng vậy.
Nhưng trong đó có ba con thực lực quá yếu, không trực tiếp tham chiến, chỉ đứng ngoài xem, thỉnh thoảng âm hiểm đ.á.n.h lén vài cái.
Ba con “gà mờ” này, tốt nhất nên giải quyết ngay để trừ hậu hoạn.
Bên Hạ Đại Sinh, Tâm Điện Tinh Linh của anh ta và Tình Thiên Oa Oa của Chu Doanh vốn là loại "máu giấy", cũng đã trọng thương rời cuộc chơi, không có tác dụng gì đối với cục diện chiến đấu tiếp theo.
Cho nên hiện tại thực tế là thế cục 5 đấu 4.
Hai con Hàn Băng Xạ Thủ miễn cưỡng kìm chân Quỷ Diện Lệ Hùng, nhưng nhìn bộ dáng cũng không trụ được lâu.
Thản Địa Long và Tuyết Đồng T.ử phối hợp đối đầu tổ hợp Kỳ Khắc Lạp và Vong Ưu.
Viêm Nanh Hống thì bị Trữ Thủy Mô Mô áp chế, tình hình đã cực kỳ nguy hiểm.
Rõ ràng, nếu cục diện này tiếp tục, không bao lâu nữa ba người Hạ Đại Sinh sẽ bị tóm gọn một mẻ.
Minh Hi không có tinh thần cao thượng kiểu “thấy chuyện bất bình là ra tay dẹp loạn”, càng không vì quen biết ba người Hạ Đại Sinh mà phát lòng “thánh mẫu”.
Nhưng vị trí họ đang đứng lúc này lại quá gần với hang động dưới lòng đất nơi Lam Nguyệt Lượng đang tiến hóa.
Chỉ cần tiến gần thêm một chút nữa thôi là có khả năng làm lộ vị trí của hang động.
Ba người Hạ Đại Sinh có chơi trò "họa thủy đông dẫn" hay không thì cô không biết, nhưng với cái tính nết của bốn thầy trò Bắc Nghệ Chuyên Cao này, chắc chắn sẽ tò mò.
Đến lúc đó, Lam Nguyệt Lượng và Tiểu Ngân Hoa sẽ gặp nguy hiểm.
Cho nên cô phải bóp c.h.ế.t nguy cơ từ trong trứng nước, trước khi Lam Nguyệt Lượng tiến hóa xong, tuyệt đối không được để họ tiến gần thêm về phía hang!
Bên này Minh Hi nhanh ch.óng vận động đầu óc, kết hợp đủ loại yếu tố có lợi và bất lợi, muốn xây dựng một bộ chiến thuật hiệu quả.
Bên kia, đúng như cô phán đoán, ba người Hạ Đại Sinh đã rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Khoảng cách thực lực giữa họ và Lạc Ương quá lớn, không chỉ là cấp bậc sủng thú, mà còn là năng lực chỉ huy.
Dù nhân phẩm đối phương không ra gì, nhưng dù sao cũng là giáo viên Bắc Nghệ Chuyên Cao, năng lực ngự thú không phải mấy Ngự Thú Sư bình thường như họ có thể so.
Gần như bị áp đảo một chiều.
Nhưng bảo họ cứ vậy giao viên tinh thể năng lượng cấp A kia ra, thì thật sự không cam lòng.
Đó là món quà cuối cùng ông nội để lại cho Hạ Đại Sinh trước khi qua đời, bình thường anh cực kỳ trân quý, lần này nếu không phải vì bắt Tuyết Dung Hoa, căn bản sẽ không lấy ra.
Bây giờ bắt anh giao ra, khác gì lấy mạng anh đâu?
Họ thực sự không ngờ thầy trò trường Bắc Nghệ Chuyên Cao đường đường chính chính mà làm việc lại buồn nôn đến thế, công nhiên cướp đoạt chiến lợi phẩm của người khác đã đành, đến cả vật sở hữu riêng tư cũng muốn cướp.
Cái gì mà “trường cấp ba số một Long Hoa Quốc”?
Phi!
“Tôi không quan tâm viên tinh thể năng lượng đó từ đâu ra, tôi hỏi lần cuối cùng, các người giao hay không giao?”
