Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ? - Chương 202: Ăn Cây Táo Rào Cây Sung?
Cập nhật lúc: 04/05/2026 14:10
Sao băng vàng mang theo thế công gần như tự hủy, dũng mãnh không sợ hãi, va mạnh vào Kỳ Khắc Lạp đang dựng khiên phòng ngự.
Khoảnh khắc va chạm, bột trắng bay lả tả khắp nơi.
Ngay sau đó—
“Ầm! Ầm! Ầm!”
“Tách tách đoàng đoàng!”
Tiếng nổ dữ dội khiến mặt đất rung chuyển, người và thú xung quanh gần như đều bị vạ lây.
Mà Kỳ Khắc Lạp ở trung tâm vụ nổ hiển nhiên t.h.ả.m nhất.
Dù có Kim Cương Hộ Thể phòng ngự, nhưng bị va chạm chính diện với tốc độ cao, cơ thể nó vẫn bị ép thẳng xuống tầng đất đóng băng.
Không chỉ vậy, con sủng thú phát động công kích tự sát kia còn mang theo một kỹ năng hệ Lôi Điện.
Còn đống bột trắng kia, là vì chân nó buộc hai túi bột mì.
Dù lúc va chạm không sinh ra tia lửa, thì đòn công kích hệ Lôi Điện cũng đủ khiến bột mì phát nổ.
Tiếng nổ nối tiếp nhau, còn kịch liệt hơn tiếng nổ trước.
Chấn động đến mức rất nhiều người có mặt tại hiện trường không chỉ đứng không vững, mà tai còn ù đi từng đợt.
Đặc biệt là ba học sinh Thường Vân Lâm.
Thực tế bọn họ đều là những tân sinh được Bắc Nghệ Chuyên Cao dự chiêu năm nay, cũng chính là học sinh đã xác định được tuyển nội bộ vào trường.
Vì một số nguyên nhân đặc biệt, được Lạc Ương dẫn tới Biển Băng Nguyên rèn luyện.
Cho nên cả ba thực chất đều là những Ngự Thú Sư "mầm non", thể năng cũng chỉ ở cấp bậc F thấp nhất.
Đừng nói là tự mình phản ứng để kịp thời né tránh, bọn họ thậm chí còn không nghĩ đến việc chỉ huy sủng thú giúp đỡ kháng cự.
Vì vậy cả ba không chút sức chống trả, bị hất văng ra một cách đều tăm tắp, mặt úp xuống đất cắm thẳng vào đống tuyết.
“Chính là lúc này! Kim Vũ Toàn Phong!”
Giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng xuyên qua tiếng bão tuyết gào thét và dư chấn của vụ nổ, khiến tâm thần mọi người có mặt đều giật mình.
Những chiếc lông vũ vàng rực hóa thành vạn ngàn mũi tên, linh hoạt xuyên thấu trong gió tuyết.
Chỉ nghe liên tiếp mấy tiếng “xoẹt xoẹt xoẹt”, hai giây sau, ba con sủng thú của Thường Vân Lâm như bị cắt trúng động mạch lớn, lập tức phun ra từng mảng huyết vụ.
Cảnh tượng như hiện trường án mạng.
“Bạch Vũ!”
“Tuyết Thiên Chân!”
“Lão Lục!”
Ba người Thường Vân Lâm vừa lem luốc bò ra khỏi đống tuyết, liền nhìn thấy cảnh tượng t.h.ả.m khốc của sủng thú nhà mình, suýt chút nữa đầu óc choáng váng mà cắm ngược lại vào đống tuyết.
Ở đâu ra kẻ gian trá tiểu nhân thế này!
Lại dám đ.á.n.h lén sủng thú của họ!
Quá vô liêm sỉ!
Minh Hi hoàn toàn không để ý phản ứng của ba người.
Cô tuyệt đối không vì đối thủ yếu mà chủ quan, chẳng phải đã thấy bao nhiêu vụ lật xe là vì quá coi thường đối thủ "gà mờ" đó sao.
Cho nên ngay từ đầu, mục tiêu của cô là giải quyết ba con yếu nhất trước.
“Anh Hạ, anh Lưu, anh Chu, lại gặp nhau rồi.”
Minh Hi không tiếp tục ẩn mình nữa, mỉm cười bước ra từ sau đống tuyết làm vật che chắn, cười với tổ đội ba người Hạ Đại Sinh đang há hốc mồm kinh ngạc.
“Em gái!”
“Thật sự là em!”
Ba người vừa ngơ vừa ngạc nhiên.
Minh Hi cười càng tự nhiên, mà Kim Nguyên Bảo thật sự đã tiếp tục phát động công kích.
Mục tiêu của nó vẫn là con Kỳ Khắc Lạp đang bị nện vào đống tuyết, sau đó lại bị vụ nổ bụi tấn công đến mức hoa mắt ch.óng mặt kia.
Thứ vừa phát động đòn tấn công tự sát lúc nãy là Thế Thân của Kim Nguyên Bảo.
Cho dù Kỳ Khắc Lạp là sủng thú Tướng cấp nổi danh về phòng ngự, nhưng gặp phải đòn tập kích mãnh liệt lại đột ngột như vậy của Thế Thân, cũng vẫn phải chịu thương tích không nhẹ.
“Thất Thất, Liệt Địa!”
Lạc Ương phản ứng còn khá nhanh.
Dù không ngờ cách tấn công của Minh Hi lại “dị” đến mức dùng nguyên lý bụi để tạo nổ, nhưng vẫn kịp hoàn hồn, kịp thời chỉ huy Kỳ Khắc Lạp thoát khỏi khốn cảnh, đồng thời tiến hành phản công.
Con Vong Ưu mất một bên cánh đã được ông ta thu hồi vào không gian sủng thú ngay trước khi vụ nổ bắt đầu, nếu không trong tình huống đó nó dù không c.h.ế.t cũng phải trọng thương.
Lúc này ánh mắt ông ta không tự chủ nhìn về phía Minh Hi.
“Em… là Minh Hi?”
Ông ta đã nhận ra con Lôi Diêm Đại Phong đang giao chiến với Kỳ Khắc Lạp.
Hình thái tiến hóa mới của Lôi Ma Điểu, sinh vật siêu phàm đ.á.n.h bại sủng thú cấp bậc Sĩ cấp Lôi Cách Ni với thực lực Cao cấp, con sủng thú k.h.ủ.n.g b.ố đã học được kỹ năng Địa giai Lôi Thần Nhất Nộ…
Trên người con chim lớn màu vàng này có quá nhiều hào quang, ông ta muốn không biết cũng khó.
Mà Ngự Thú Sư của Lôi Diêm Đại Phong chỉ có thể là Minh Hi.
Nhìn cách ăn mặc quen thuộc của cô, rõ ràng chính là vị Ngự Thú Sư bị Thường Vân Lâm nh.ụ.c m.ạ là rác rưởi phế vật hồi chiều.
Hừ.
Phế vật? Rác rưởi? Cỏ dại?
Nếu Minh Hi là rác rưởi cỏ dại, thì Thường Vân Lâm ước chừng đến cái rắm cũng không bằng.
Minh Hi, một thiên tài Ngự Thú Sư chưa đầy 15 tuổi đã thành công thăng cấp lên cấp D.
Yêu nghiệt có thiên phú thức tỉnh đáng sợ nhất từ trước đến nay của Liên minh.
Không ai có thể dự đoán được tương lai cô bé sẽ đi xa đến đâu.
Đến cả vị hiệu trưởng đã nhiều năm không màng sự đời cũng rất coi trọng cô bé này.
Còn đặc biệt vì cô bé mà triệu tập Hội đồng quản trị nhà trường, gạt bỏ mọi ý kiến trái chiều để đề xuất tuyển nội bộ cô bé vào trường.
Phải biết, suất nội tuyển của Bắc Nghệ Chuyên Cao cực kỳ ít, mỗi năm chỉ có năm suất, lại được đặt trước từ nửa năm.
Theo lý mà nói, một cô gái xuất thân bình dân như Minh Hi dù thế nào cũng không đạt được tiêu chuẩn tuyển nội bộ.
Nhưng ai bảo hào quang của cô bé quá rực rỡ, khiến những người cùng lứa đều bị biến thành phân ch.ó cơ chứ.
Loại nhân tài này ngoại trừ Bắc Nghệ Chuyên Cao bọn họ, các trường khác cũng không có tư cách đào tạo.
Cho nên Hội đồng quản trị lần đầu tiên không có bất kỳ dị nghị nào, gần như nhất trí thông qua đề xuất của hiệu trưởng.
Vào thời điểm này, phòng chiêu sinh chắc chắn đã liên hệ với cô bé rồi.
Vậy tức là Minh Hi đã được xem như học sinh Bắc Nghệ Chuyên Cao.
Lạc Ương cau mày, ánh mắt hung lệ không kém Quỷ Diện Lệ Hùng của ông ta, nhìn chằm chằm Minh Hi, lên tiếng lần nữa:
“Em chắc hẳn đã nhận được lời mời nhập học của Bắc Nghệ chúng tôi rồi chứ? Tuy chưa chính thức nhập học, nhưng về lý thuyết đã là học sinh của Bắc Nghệ Chuyên Cao chúng tôi rồi.”
Lạc Ương căn bản chưa từng nghĩ đến khả năng Minh Hi từ chối, học sinh nào mà lại từ chối Bắc Nghệ Chuyên Cao chứ?
“Vậy nên hiện giờ em đang làm gì? Liên thủ với người ngoài tấn công thầy và bạn học của mình? Ăn cây táo rào cây sung?”
Đối mặt với sự chất vấn đột ngột, Minh Hi sờ vào cái gáy mới được "đắp vá" của mình, có cảm giác hệt như hòa thượng cao hai trượng (ý nói mờ mịt không hiểu gì).
Cái quái gì mà cô ăn cây táo rào cây sung?
Cô ăn của ai? Rào của ai?
Hài thật.
“Vị thầy giáo của Bắc Nghệ Chuyên Cao này, lúc ra khỏi cửa thầy quên uống t.h.u.ố.c rồi à?”
Cô không hiểu tại sao Bắc Nghệ Chuyên Cao lại tìm một bệnh nhân tâm thần về làm giáo viên?
Truyền thống "trung nhị"? Nhu cầu văn hóa?
Không hiểu, nhưng xin chúc phúc.
Lạc Ương cuối cùng cũng nhận ra đôi chút bất thường từ phản ứng của cô, nheo đôi mắt âm u lại, có chút không thể tin nổi, “Em chẳng lẽ... không chấp nhận tuyển nội bộ của Bắc Nghệ Chuyên Cao chúng tôi?”
Minh Hi một mặt chú ý tình hình đối chiến giữa Kim Nguyên Bảo và Kỳ Khắc Lạp, một mặt cười hờ hững, “Tại sao tôi phải chấp nhận tuyển nội bộ của Bắc Nghệ Chuyên Cao các người? Dựa vào cái mặt dày hay dựa vào cái mặt to của các người?”
Lúc này cô không ngại tán dóc với đối phương, mục đích chính của cô là kéo dài thời gian hết mức có thể, chứ không phải là đối chiến ngự thú.
Lam Nguyệt Lượng đã tiến hóa được 24 phút rồi.
Sắp xong rồi.
Cô chờ được.
Câu nói của Minh Hi nghe vô cùng quen tai.
Không phải chính là lời Lưu Yến Thành vừa nói lúc nãy sao?
