Sủng Thú Ta Ngự Sao Không Tính Là Thú Chứ? - Chương 73: Địa Hoả Nhện Vương

Cập nhật lúc: 16/04/2026 01:01

“Điềm Điềm.”

Cái tên ma quỷ kia lại biến mất rồi, lần này sao nhanh thế nhỉ?

“Điềm Điềm.”

Đi rồi thì sao, chắc chắn nó sẽ quay lại ngay thôi.

“Điềm Điềm, Điềm Điềm…”

Hu hu hu, lão đại cũng bị đ.á.n.h ngất rồi, chúng ta có phải sắp bị diệt tộc không…

Trên mặt sông, một đám Điềm Điềm Áp cùng đường bí lối đang ai oán kêu gào, tiếng khóc thê lương tuyệt vọng vang vọng hồi lâu, thật không gì thê t.h.ả.m bằng.

Bên này, Minh Hi cảm nhận được Kim Nguyên Bảo trở về, lập tức kết ấn triệu hoán nó ra.

“Lôi?”

Vừa xuất hiện, Kim Nguyên Bảo liền căng thẳng nhìn Minh Hi, hỏi cô có chuyện gì.

Chưa dứt lời, trong không khí đột nhiên vang lên tiếng nổ lách tách.

Trong tầm mắt, một tia sáng đỏ từ xa b.ắ.n tới!

Minh Hi chỉ cảm thấy như tóc bị ai đó giật mạnh, da đầu căng cứng.

Không kịp nói gì, dùng hết sức đẩy Kim Nguyên Bảo đang chắn trước mặt mình về phía sau cây hòe.

Còn bản thân, trước khi khối cầu lửa phóng to kia chạm vào, thuận thế lăn một vòng tránh đi.

“Ầm!”

Ngay sau đó, quả cầu lửa nổ tung, cả lớp đất bị hất tung.

Lửa bốc cao ngút trời, sóng nhiệt cuồn cuộn như biển, như muốn nuốt chửng tất cả xung quanh.

Minh Hi cảm thấy da mình sắp bị thiêu cháy.

Cây hòe bên cạnh gặp họa, nhanh ch.óng bốc cháy dưới sự xâm thực của lửa.

Kim Nguyên Bảo bị đẩy ra sau suýt chút nữa cháy lông, vội vỗ cánh bay về bên Minh Hi.

Nhân loại này đúng là liều mạng.

Tiểu gia đường đường là sinh vật siêu phàm, cần chị bảo vệ sao?

“Lôi Lôi?” Chị không sao chứ?

“Em không sao chứ?”

Minh Hi và Kim Nguyên Bảo gần như đồng thời hỏi nhau.

Nghe thấy đối phương lên tiếng, cả hai cùng thở phào.

Rõ ràng, thứ vừa tấn công là một sinh vật siêu phàm hệ Hỏa, thực lực ít nhất trên Tướng cấp.

Không phải Sĩ cấp thì cũng là Vương cấp!

Đừng hỏi cô phán đoán kiểu gì.

Chỉ cần nhìn uy lực một quả cầu lửa kia còn mạnh hơn đòn mạnh nhất của Tư Tái Mạc Tạp là đủ hiểu.

Vừa rồi nếu không né kịp, bọn họ đã thành than rồi.

“Kim Nguyên Bảo, chạy mau!”

Thừa lúc con sinh vật siêu phàm hoang dã kia còn chưa lộ diện, bọn họ phải chuồn lẹ!

Cô nhanh nhẹn xoay người ngồi lên lưng Kim Nguyên Bảo, không có ba lô leo núi làm gánh nặng, Kim Nguyên Bảo chở cô chắc hẳn sẽ nhẹ nhàng hơn nhiều.

“Lôi!”

Kim Nguyên Bảo gật đầu, nó cũng cảm nhận được khí tức bất tường kia.

Loại khí tức quen thuộc mang theo sự xâm lược và sát ý mãnh liệt khiến nó vừa ghê tởm vừa sợ hãi!

Ánh mắt cảnh giác quét về phía rừng sâu bị che khuất.

Đôi đồng t.ử đỏ như muốn nhỏ m.á.u.

Cơ thể căng như dây cung kéo hết cỡ.

“Lôi Lôi.”

Thấy ngự thú sư nhà mình đã ngồi vững, nó không dám chậm trễ, dang cánh bay v.út lên cao.

Minh Hi thì nhìn xuống phía dưới.

Quả nhiên có động tĩnh.

Một khối vật thể đỏ rực đang lao về phía họ.

Hơn nữa còn đang phóng to cực nhanh.

Lại là cầu lửa?

Minh Hi nhìn kỹ — đâu phải cầu lửa, rõ ràng là một tấm lưới lửa khổng lồ được kết từ những sợi tơ nhện rực cháy!

Nếu bị chụp trúng, một người một thú có thể “về với bà cố” ngay lập tức!

Khoảnh khắc này tim cô đã nhảy lên tận cổ họng, vội vàng hô lớn:

“Truy Phong!”

Lúc này cô vô cùng may mắn Kim Nguyên Bảo là hệ Phi Hành, lại còn có kỹ năng tăng tốc.

Nhìn tấm lưới lửa suýt chạm lông đuôi rồi tan đi, Minh Hi cảm thấy mình như già đi trăm tuổi.

Kích thích quá!

Nếu thêm vài lần nữa, chắc cô trường thọ luôn.

Không dám nghĩ tiếp.

Minh Hi vẫn không nhịn được tò mò, vươn cổ nhìn xuống.

Cách con sông khoảng 200 mét là một khu rừng rậm rạp.

Những cây cao che kín mặt đất.

Ngay trên tán cây gần chỗ cô vừa đứng, có một con nhện khổng lồ.

Thảo nào lúc trước không phát hiện!

Với kích thước đó, không bay lên thì ai mà thấy?

Nếu còn ở dưới đất, ngẩng đầu cũng chưa chắc nhìn rõ.

Cái đồ "Lão Lục" (kẻ đ.â.m lén) này!

Đầu và phần bụng trên của nó bao phủ bởi lớp lông nhung mịn màu xanh đen, trên lớp lông còn mọc ra từng đốm đỏ nhỏ li ti.

Phần bụng dưới lại rất kỳ lạ, tròn như túi nước, lớp da bán trong suốt, bên trong là dòng dung nham đỏ chảy.

Trên đầu nó mọc bốn cặp mắt kép, phân bố lần lượt ở hai bên và phía trước sau đầu, lúc này cặp mắt kép phía sau đầu đang nhìn chằm chằm vào cô và Kim Nguyên Bảo đang bay xa dần.

Đối diện với cặp mắt kép lạnh lẽo đó, Minh Hi rùng mình, mồ hôi hột cứ thế tuôn ra từng lớp.

Gom lại chắc nặn được cả một con Kim Nguyên Bảo bằng lông.

Má ơi!

Con nhện to thế này… cấp bậc gì vậy?

Không lẽ thật là Vương cấp?

Sinh vật siêu phàm trước mắt lại nằm ngoài phạm vi hiểu biết của Minh Hi.

Cô nhìn trái nhìn phải, xác định xung quanh không có sinh vật siêu phàm nào khác xuất hiện mới quyết đoán móc cái máy nhận diện sủng thú từ trong túi ra.

Giơ lên như gương chiếu yêu, chiếu về phía con nhện.

Chưa kịp nghe máy phát tiếng, cô đã hốt hoảng:

“Nhanh nhanh nhanh! Con nhện kia đuổi tới rồi!”

Đúng vậy.

Con nhện đang lao đến với tốc độ cực nhanh.

Tám chân dài mảnh di chuyển trong rừng nhanh hơn cả máy đóng cọc không tốn năng lượng.

Nơi nó đi qua—

“Rắc rắc!”

“Ầm ầm!”

Cây cối đổ rạp từng mảng.

Khu rừng yên tĩnh bùng phát một trận địa chấn và sóng thần.

Cái năng lực này không đi làm ở ban giải tỏa mặt bằng thì thật là phí phạm.

Đáng sợ hơn là bốn cặp mắt kép kia, giống như tên lửa dẫn đường tinh vi, khóa c.h.ặ.t lấy cô và Kim Nguyên Bảo.

Minh Hi cảm thấy sống lưng tê dại!

Cô và Kim Nguyên Bảo đây là bị con nhện lớn đó coi thành "mồi ngon" rồi sao?!

(*T⌓T)

Lúc này máy nhận diện cuối cùng cũng phân tích xong, bắt đầu lải nhải:

[Địa Hoả Nhện Vương, sủng thú Vương cấp hệ Hỏa và Địa…]

Trời!

Đúng là Vương cấp!

Nghĩ đến việc sau lưng đang bị một con sinh vật siêu phàm hoang dã Vương cấp truy đuổi, mồ hôi lạnh trên người Minh Hi càng ứa ra đều đặn hơn.

[…do Địa Huyệt Nhện tiến hóa mà thành, có đặc tính “đồng hóa khi ngủ”.]

Đồng hóa khi ngủ — khi ở trạng thái ngủ, cơ thể sẽ tự hòa vào môi trường xung quanh.

Ra là vậy.

Loại đặc tính này thường chỉ xuất hiện ở sinh vật siêu phàm hệ Địa.

Dù không tăng cường tấn công hay phòng thủ, nhưng trong tự nhiên lại là kỹ năng bảo mệnh cực mạnh.

Đại đa số sinh vật siêu phàm đều không thể nhận dạng ra chúng khi ở trạng thái đồng hóa.

Thảo nào lúc trước khi Kim Nguyên Bảo kiểm tra môi trường xung quanh lại không phát hiện ra sự tồn tại của Địa Hỏa Nhện Vương.

Hóa ra con Địa Hoả Nhện Vương lúc nãy đang ngủ.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.