Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ - 10
Cập nhật lúc: 19/07/2026 09:04
Hắn nhận ra tay ta lạnh ngắt, đôi môi cắt không còn giọt m.á.u, người run cầm cập.
“Bệnh cũ tái phát?” Hắn cau mày, giọng đầy lo lắng.
Ta nhìn gương mặt cận kề của hắn.
Người này vừa nắm tay ta. Người này vừa nói sẽ vì ta mà cố sống lâu một chút.
Nhưng nếu ta tiếp tục ở bên hắn, hắn sẽ quên ta. Hoặc là ta sẽ bị xóa sổ, hắn lại c.h.ế.t đi.
Lục Chiêu Hoằng đưa tay định bắt mạch cho ta.
Ta như bị điện giật, lập tức dùng lực đẩy tay hắn ra, lùi lại hai bước.
Động tác cự tuyệt của ta quá rõ ràng, quá đột ngột. Hắn khựng lại giữa không trung.
“Tiểu nữ không khỏe. Xin phép về trước.” Ta kéo thấp vành mũ, giọng lạnh tanh.
“Ta đưa nàng về.” Hắn bước lên.
“Không cần.” Ta dứt khoát né tránh.
Lục Chiêu Hoằng đứng im tại chỗ. Ánh mắt hắn chìm vào bóng tối.
Hắn ra lệnh cho Vệ Thanh hộ tống, nhưng ta kiên quyết từ chối, chỉ kéo Mặc Y đi thật nhanh.
Ta chạy trối c.h.ế.t khỏi lễ hội hoa đăng.
Phía sau ta, trên mặt sông, chiếc đèn hoa sen đã tắt của ta trôi dạt vào bờ đá.
Lục Chiêu Hoằng cúi xuống nhìn đốm lửa đã tắt ngúm kia, rồi nhìn chiếc đèn của hắn vẫn sáng giữa dòng.
“Vừa rồi có chuyện gì bất thường không?” Hắn hỏi Vệ Thanh.
Vệ Thanh ngơ ngác: “Thuộc hạ không thấy gì. Tống cô nương đột nhiên sắc mặt rất tệ.”
Lục Chiêu Hoằng trầm giọng: “Nàng ấy nhìn ta, như thể vừa biết trước một chuyện rất đáng sợ.”
Đêm hôm đó, ta trở về Hồi Xuân Đường liền lên cơn sốt cao.
Hàn đại phu thức trắng đêm bắt mạch, đổi ba phương t.h.u.ố.c nhưng không hạ sốt.
“Kỳ lạ, mạch tượng không có bệnh, giống như khí lực tự tiêu tán.” Ông lắc đầu thở dài.
Mặc Y khóc sưng cả mắt, liên tục thay khăn ấm trên trán ta.
Giữa đêm, ta tỉnh lại. Cơn đau giảm bớt nhưng vệt sáng trên cổ tay vẫn hiện rõ đường rạn.
Ta ngồi dậy, mở chiếc hộp gỗ nhỏ giấu dưới gầm giường.
Bên trong có tấm thẻ bài sắt đen hắn tặng, mảnh giấy ghi phương t.h.u.ố.c của Lâm Phong.
Có cả sợi dây ngọc bội bị đứt ta từng tỉ mỉ nối lại cho hắn, và một tờ giấy ta chép các sự kiện nguyên tác.
Ta mở tờ giấy chép cốt truyện ra. Da đầu ta tê dại.
Dòng chữ viết về “Nụ cười đầu tiên của Lục Chiêu Hoằng ở quán trà” đã biến mất hoàn toàn.
Chỉ còn lại một mảng giấy trắng trơn. Dòng ghi chú về việc Lâm Phong sống sót thì mờ đi một nửa.
Quy luật đang bắt đầu xóa bỏ những dấu vết liên quan đến độ lệch số mệnh.
“Mặc Y.” Ta khàn giọng gọi. “Chiếc đèn hoa sen ta mang về đâu rồi?”
Mặc Y đang ngủ gật bên giường, giật mình tỉnh dậy: “Tiểu thư nói gì thế? Tối nay người về tay không mà, có mang đèn nào đâu?”
Ta nhớ rõ mình đã cầm cán tre của chiếc đèn suốt chặng đường về.
Nó đã biến mất khỏi ký ức của Mặc Y.
Ta run rẩy lấy b.út lông, thử viết ba chữ “Tống Vãn Ngưng” lên mặt bàn gỗ.
Chữ vẫn còn. Nét mực đen nháy.
Ta nhìn ba chữ tên mình, nước mắt đột ngột rơi lã chã xuống mặt bàn, làm nhòe đi nét mực.
Đêm ấy, lần đầu tiên ta viết tên mình hàng chục lần lên giấy.
Không phải vì sợ quên.
Mà vì sợ đến một ngày, ngay cả giấy trắng cũng không còn giữ được ba chữ Tống Vãn Ngưng.
Ba ngày tiếp theo. Ta tự tay cắt đứt mọi hy vọng.
Lục Chiêu Hoằng cho người mang đến Hồi Xuân Đường một hòm nhân sâm và yến sào thượng hạng.
“Mang về đi. Ta không cần.” Ta lạnh lùng nói với hộ vệ phủ Tam hoàng t.ử.
Ngày thứ hai, hắn phái vị lão ngự y giỏi nhất trong phủ đến chẩn bệnh cho ta.
Ta khóa c.h.ặ.t cửa phòng trong: “Bệnh của ta đã khỏi, không dám làm phiền ngự y.”
Ngày thứ ba, Vệ Thanh đích thân mang tới một hộp bánh hạt dẻ từ tiệm bánh cổ kính ở bến Đông.
Đó là món bánh ta từng buột miệng nói thích khi ngồi ăn mì với Lục Chiêu Hoằng trong bếp t.h.u.ố.c.
Ta đứng ở gian ngoài y quán, nhìn Vệ Thanh: “Nhờ Vệ hộ vệ mang về. Nói với Tam điện hạ, từ nay đừng gửi đồ tới nữa. Càng đừng đến đây.”
Vệ Thanh nhíu mày: “Tống cô nương, điện hạ rất lo cho người. Tống gia gây áp lực cho người sao?”
“Không liên quan đến Tống gia.” Ta mặt không cảm xúc. “Ta chỉ là dân thường, không muốn dính dáng đến hoàng tộc.”
Hộp bánh bị trả về nguyên vẹn.
Ở phủ Tam hoàng t.ử, Lục Chiêu Hoằng ngồi trong thư phòng tối om.
Hộp bánh hạt dẻ đặt trên bàn, đã nguội ngắt. Hắn nhìn hộp bánh, im lặng suốt hai canh giờ.
Vệ Thanh đứng bên cạnh không dám thở mạnh. Hắn chưa từng thấy điện hạ chịu thua trước ai, cũng chưa từng thấy ngài kiên nhẫn với một nữ t.ử đến thế.
“Điện hạ, có cần thuộc hạ bí mật tra xét xem Tống cô nương gặp chuyện gì?”
“Không cần.” Lục Chiêu Hoằng trầm giọng. “Nàng ghét bị kiểm soát.”
Hắn nhìn chiếc chén sứ thô Tống Vãn Ngưng từng dùng đặt trên khay trà bên cạnh. Hắn không cho hầu cận mang đi cất.
Từ ngày đó, mỗi khi ngồi uống trà một mình, hắn luôn vô thức đặt hai chiếc chén đối diện nhau.
Ngày thứ tư, phủ Tam hoàng t.ử không gửi bất cứ thứ gì đến nữa.
Ta ngồi bên cửa sổ y quán, nhìn con đường dài trống trải suốt một ngày một đêm.
Thứ ta mong là hắn hiểu ra và rời xa ta.
Nhưng khi hắn thật sự không đến nữa, l.ồ.ng n.g.ự.c ta đau đớn đến mức không thể thở nổi.
Sáng ngày thứ năm. Trời đổ mưa nhỏ.
Thẩm Quy Hạc bước vào Hồi Xuân Đường. Hắn dìu theo một gã gia đinh bị trật khớp vai do ngã ngựa.
Hàn đại phu lúc đó đã đi chẩn bệnh xa ngoài thành. Trong quán chỉ có ta và Mặc Y.
Ta buộc phải ra tay. Ta bảo gã gia đinh ngồi thẳng trên ghế gỗ.
Ta dùng một tay cố định bả vai gã, tay kia cầm cổ tay gã, xoay nhẹ một vòng rồi đẩy mạnh lên trên.
“Rắc.” Một tiếng động giòn giã. Khớp vai đã về đúng vị trí.
Gã gia đinh há miệng thở phào, cử động thử cánh tay: “Hết đau rồi! Đa tạ nữ y!”
Thẩm Quy Hạc đứng bên cạnh quan sát từ đầu đến cuối. Ánh mắt hắn phi thường chăm chú.
Hắn nhận ra thao tác của ta không giống đại phu Đại Lương.
Ta không hỏi về hàn nhiệt, không xem sắc mặt, động tác nắn xương chuẩn xác như đã thực hiện hàng ngàn lần.
Trước khi chạm vào người bệnh và sau khi xong việc, ta đều dùng rượu mạnh và nước sạch rửa tay rất kỹ, tỉ mỉ đến từng kẽ móng tay.
“Y thuật của Tống cô nương thật khiến ta mở mang tầm mắt.” Thẩm Quy Hạc mỉm cười ôn hòa.
Hắn ra hiệu cho gia đinh ra ngoài chờ. Gian phòng chỉ còn lại ta và hắn.
Ta lập tức đề phòng. Hắn là tri kỷ thân cận duy nhất của Lục Chiêu Hoằng.
“Thẩm thế t.ử quá khen.” Ta lau tay bằng khăn sạch.
Thẩm Quy Hạc ngồi xuống ghế: “Chiêu Hoằng từng dặn ta, cô nương không thích người của hắn tới đây. Cho nên hôm nay ta tới với tư cách người bệnh.”
“Ta và Tam điện hạ không có quan hệ gì. Ngài ấy không cần bận tâm.” Ta đáp lạnh nhạt.
Thẩm Quy Hạc cười nhạt, ánh mắt lóe lên tia sáng thông tuệ: “Ta đã hỏi về quan hệ của hai người đâu?”
Ta nghẹn lời. Nam nhân này quá thông minh.
Ta quay người định thu dọn khay t.h.u.ố.c, bàn tay vô thức quẹt qua tờ giấy tính toán liều lượng t.h.u.ố.c bắc trên bàn.
Trên giấy, ta quen tay viết vài dãy số Ả Rập để cộng trừ trọng lượng d.ư.ợ.c liệu.
Ta giật mình, lập tức lấy tay che tờ giấy lại.
Nhưng Thẩm Quy Hạc đã nhìn thấy. Ánh mắt hắn dừng lại trên mu bàn tay ta, nụ cười trên môi biến mất.
Chiều tối hôm đó, y quán đã đóng cửa vắng người. Mưa bên ngoài lớn dần.
Thẩm Quy Hạc quay trở lại một mình qua cửa sau kho t.h.u.ố.c.
Hắn không vòng vo. Hắn đặt lên bàn một tờ giấy, trên đó chép lại chính xác những ký hiệu số Ả Rập hắn nhìn thấy hồi sáng.
“Đây là văn tự của bang quốc nào?” Hắn hỏi, giọng điềm tĩnh. “Ta đã lật hết bản đồ ngoại bang của phủ Quốc Công, không có nơi nào dùng ký tự này.”
“Chỉ là ký hiệu ta tự nghĩ ra để ghi nhớ.” Ta quay mặt đi.
Thẩm Quy Hạc đứng dậy, bước từng bước đến gần ta.
“Tống cô nương, từ ngày đầu gặp nàng ở bến Đông, ta đã thấy lạ.”
“Nàng biết trước kho hàng số ba có cấm d.ư.ợ.c. Nàng biết loại độc tiễn chưa từng xuất hiện ở kinh thành.”
“Nàng nhắc Chiêu Hoằng tránh rừng trúc phía tây. Nàng cứu Lâm Phong khi hắn đáng lẽ phải c.h.ế.t.”
Hắn nhìn thẳng vào mắt ta: “Tại Tây Giao, nàng buột miệng nói từ 'Trong nguyên tác'. Nàng nhìn Chiêu Hoằng, giống như nhìn một người đã biết rõ ngày c.h.ế.t.”
Ta lùi lại, trống n.g.ự.c đập thình thịch. Những chi tiết ta lỡ lời trong Chương 3, hắn đều ghi nhớ hết.
“Ta không hiểu thế t.ử đang nói gì.” Ta chối bỏ.
“Nàng biết trước tương lai, đúng không?” Thẩm Quy Hạc trầm giọng hỏi thẳng.
Ngay khoảnh khắc câu hỏi của hắn vang lên, cổ tay ta đau nhói như bị d.a.o cắt.
