Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ - 19
Cập nhật lúc: 19/07/2026 09:05
Thẩm Quy Hạc điên cuồng dùng tay cào xé những vết m.á.u trên bàn, nhưng mặt gỗ tự động khép lại sạch sẽ.
“Ta đưa nàng rời kinh vương phủ ngay lập tức! Chúng ta đi thật xa!” Hắn kéo tay ta.
“Bỏ trốn không có tác dụng.” Ta lắc đầu. “Điểm c.h.ế.t sẽ tự đuổi theo Lục Chiêu Hoằng. Hắn bắt buộc phải c.h.ế.t để cân bằng thế giới.”
Thẩm Quy Hạc siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, mắt đỏ hoe, thốt ra một câu tàn nhẫn: “Vậy thì cứ để hắn c.h.ế.t đi! Hắn là hoàng t.ử, đó là mệnh của hắn!”
Nói xong câu đó, chính hắn cũng tự thấy bản thân quá đê tiện. Lục Chiêu Hoằng là người bạn thân nhất của hắn.
Ta không trách hắn, chỉ nhìn hắn bằng ánh mắt dịu dàng: “Thẩm thế t.ử, ngài thật sự có thể trơ mắt đứng nhìn chàng ấy c.h.ế.t sao?”
Thẩm Quy Hạc nghẹn họng. Hắn không thể trả lời. Hắn không muốn chọn một trong hai.
Hắn bất ngờ bước lên một bước, nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay đẫm m.á.u của ta: “Vậy để ta thay hắn! Ta vào Vọng Xuyên c.h.ế.t thay hắn!”
“XOẢNG.” Cổ tay ta bùng lên cơn đau dữ dội, đẩy mạnh Thẩm Quy Hạc lùi lại.
Giọng nói lạnh lẽo của quy luật vang vọng duy nhất trong tai ta:
“Người thuộc về cốt truyện Đại Lương không đủ tư cách trở thành phần bù đắp cho biến số.”
Trời gần sáng. Mưa phùn giăng lối qua mái hiên Hồi Xuân Đường.
Thẩm Quy Hạc thử mọi cách trong tuyệt vọng. Hắn xin làm người thay thế, xin đưa Lục Chiêu Hoằng đi nơi khác, xin nói ra toàn bộ sự thật cho hắn biết.
Nhưng mọi cách thông thường đều đã bị quy luật chặn đứng bằng m.á.u và lửa.
“Tống Vãn Ngưng... nàng có từng nghĩ tới bản thân mình chưa?” Thẩm Quy Hạc đứng ngược sáng, giọng khàn đặc.
“Ta có nghĩ chứ.” Ta cúi đầu nhìn mũi giày thêu. “Ta sợ lắm. Ta tiếc cuộc sống này, ta không muốn bị mọi người quên sạch.”
“Ta cũng muốn một ngày nào đó được mở một y quán nhỏ bình thường, già đi bên người mình yêu.”
“Nhưng ta không thể biết rõ chàng ấy sẽ c.h.ế.t vạn tiễn xuyên tâm, mà vẫn bình thản đứng nhìn.”
Thẩm Quy Hạc siết c.h.ặ.t quạt giấy: “Hắn đã tin nàng chọn ta. Hắn sẽ c.h.ế.t mà không biết nàng c.h.ế.t vì hắn!”
“Không biết mới tốt.” Ta khẽ đáp, nước mắt rơi xuống thềm đá. “Nếu chàng ấy nhớ rõ, chàng ấy sẽ không thể sống nổi suốt phần đời còn lại.”
Thẩm Quy Hạc nhìn ta sâu sắc. Hắn hiểu ta đã quyết định, không ai có thể lay chuyển.
Lần đầu tiên trong đời, vị thế t.ử kiêu ngạo luôn giữ đúng lễ nghi vương tôn vương phủ quý tộc, chậm rãi quỳ một gối xuống trước mặt ta trên nền đất lạnh ẩm ướt. Hắn không quỳ vì thân phận, không quỳ để ép buộc. Hắn chỉ quỳ vì không còn cách nào khác để giữ mạng sống cho ta.
“Tống Vãn Ngưng, ta cầu nàng.” Giọng hắn run lên, đôi mắt hằn tia m.á.u đỏ rực. “Đừng chọn con đường này.”
Ta cúi xuống, muốn đỡ hắn đứng lên, nhưng hắn kiên quyết không nhúc nhích.
Hắn không quỳ để xin ta yêu hắn. Hắn chỉ quỳ xin ta sống tiếp. Ta hiểu tình cảm im lặng của hắn bấy lâu nay.
Nàng khẽ cười, nước mắt rơi lã chã trên má: “Thẩm thế t.ử, nếu đổi lại là chàng ấy... chàng ấy cũng sẽ lựa chọn như vậy.”
Hắn khựng lại. Câu nói phản chiếu chính lời của Lục Chiêu Hoằng hôm qua: “Có những việc, không thể vì sợ c.h.ế.t mà không làm.” Bọn họ đều là những kẻ sẵn sàng c.h.ế.t vì đại nghĩa và người mình yêu.
Thẩm Quy Hạc hiểu ra tất cả. Hắn từ từ đứng dậy, che giấu sự bất lực tột cùng vào trong bóng đêm.
Đêm cuối cùng trước ngày đoàn xe quân lương khởi hành. Hồi Xuân Đường chìm vào giấc ngủ yên.
Ta thắp ngọn nến nhỏ, sắp xếp lại toàn bộ y thư chẩn bệnh cho Hàn đại phu, viết nốt phương t.h.u.ố.c giải độc còn dang dở của Lâm Phong.
Ta gói số bạc vụn tích cóp được đặt vào hòm đồ của Mặc Y, viết một tờ giấy dặn dò con bé cách ăn uống khi trời trở lạnh. Ta biết những tờ giấy này có thể biến mất, nhưng ta vẫn muốn viết.
Ta lấy cây trâm bạch ngọc đặt vào trong hộp gỗ, giao tận tay cho Thẩm Quy Hạc khi hắn quay lại cửa ngách.
“Hộp trâm này... nhờ thế t.ử giữ giúp ta.” Ta nhìn hắn.
“Ngài là người duy nhất biết rõ chân tướng trước khi khế ước được thiết lập. Ta hy vọng... ký ức của ngài có thể chống lại sự xóa bỏ của thế giới này.”
Thẩm Quy Hạc không muốn nhận chiếc hộp mang điềm báo chia ly này, nhưng ta kiên quyết ấn nó vào lòng bàn tay hắn.
“Nếu sau này... ngài còn nhớ tới ba chữ Tống Vãn Ngưng, xin hãy giữ nó giúp ta.”
Hắn siết c.h.ặ.t chiếc hộp gỗ, quay mặt đi để không lộ nước mắt.
Sau đó, ta nhờ hắn giúp ta một việc cuối cùng. Ngày hôm sau khi Lục Chiêu Hoằng kiểm tra hành trang áo giáp, sợi dây treo nửa khối ngọc bội song ngư của hắn vô tình bị đứt do vết cắt cũ.
Thẩm Quy Hạc đã lén giữ lại phần ngọc nhỏ bị tách ra theo đường ghép tự nhiên, giao lại cho ta theo đúng lời hẹn. Phần ngọc lớn còn lại vẫn nằm bên hông Lục Chiêu Hoằng khi hắn xuất chinh.
Khi mọi người đã rời đi hẳn, ta ngồi một mình giữa kho t.h.u.ố.c tối mờ.
Ta đặt nửa khối ngọc bội song ngư lạnh ngắt vào lòng bàn tay trái, dùng m.á.u từ vết nứt trên cổ tay phải vẽ một vòng tròn khế ước xung quanh nó.
“XOẢNG! XOẢNG!”
Thời gian hoàn toàn ngừng chuyển động. Không gian trắng xám vô định mở ra trước mắt ta.
Giọng nói lạnh lẽo của quy luật vang lên đều đặn: “Người ngoài thế giới có tự nguyện từ bỏ quyền tồn tại để thay thế kết cục t.ử vong của Lục Chiêu Hoằng hay không?”
Trước mắt ta hiện lên những thước phim cắt cảnh cuối cùng: Lục Chiêu Hoằng mỉm cười trong căn nhà hoang, hai chúng ta ăn mì trong bếp t.h.u.ố.c, hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta giữa đêm hoa đăng, và bóng lưng hắn rời đi dưới mưa hiên miếu.
“Sau khi ta biến mất, chàng sẽ sống tốt chứ?” Ta khép mắt hỏi.
“Kết cục t.ử vong của hắn sẽ được chuyển giao hoàn toàn sang nàng.” Giọng nói đáp.
“Chàng có thể trở thành vị hoàng đế mà chàng muốn trở thành không?”
Quy luật thế giới không trả lời. Điều đó phụ thuộc vào chính ý chí của Lục Chiêu Hoằng.
Ta hít một hơi thật sâu, ngón tay đẫm m.á.u siết c.h.ặ.t nửa khối ngọc bội song ngư:
“Ta tự nguyện.”
Máu trên vòng tròn khế ước bùng lên ánh hào quang đỏ rực, những ký hiệu siêu nhiên quấn c.h.ặ.t lấy cổ tay ta, vệt nứt trắng xóa lập tức lan thẳng vào l.ồ.ng n.g.ự.c, găm c.h.ặ.t vào tim ta.
“Khế ước đã thành.” Giọng nói xác nhận. “Thời điểm thực hiện: Khi kết cục t.ử vong của Lục Chiêu Hoằng xuất hiện tại hẻm núi Vọng Xuyên. Người thay thế bắt buộc phải có mặt tại điểm c.h.ế.t.”
Ta mở mắt ra. Thời gian trở lại bình thường.
