Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ - 23
Cập nhật lúc: 19/07/2026 09:06
Thẩm Quy Hạc quỳ giữa màn mưa lớn. Cây trâm bạch ngọc nứt nẻ nằm trong tay hắn là vật chứng duy nhất chứng minh nàng từng tồn tại.
Trên mặt đất hẻm núi Vọng Xuyên—
Không còn vết m.á.u của nàng. Không còn dấu chân thêu.
Không còn người con gái từng điên cuồng chạy vào giữa trận mưa tên độc để giật giành mạng sống cho người mình yêu.
Chỉ có một câu nói cuối cùng, chầm chậm tan ra trong tiếng gió mưa lạnh buốt:
“Xin lỗi... ta thất hứa rồi...”
9.
Ánh sáng trắng tắt ngấm.
Mưa tại hẻm núi Vọng Xuyên nhỏ dần.
Thẩm Quy Hạc vẫn quỳ giữa vũng bùn đất lạnh.
Hai bàn tay hắn vươn ra khoảng không, co quắp, cố níu giữ một hơi ấm vừa tan biến.
Nhưng trước mặt hắn chỉ có nước mưa lạnh buốt rơi xuống lòng bàn tay.
Không có t.h.i t.h.ể. không có m.á.u tươi của nàng.
Không có nải nải y phục, không có túi t.h.u.ố.c, không có nửa dấu chân thêu.
Thế giới sạch sẽ như thể nàng chưa từng đến.
Trong lòng bàn tay Thẩm Quy Hạc chỉ còn lại một vật: Cây trâm bạch ngọc đã nứt một đường sâu.
Lục Chiêu Hoằng nằm bất tỉnh cách đó ba bước chân.
Những vết thương chí mạng găm đầy n.g.ự.c hắn trước đó đã biến mất một cách dị thường.
Không có vết tên xuyên tim. Không có dấu vết kịch độc chạy vào mạch m.á.u.
Hắn chỉ còn vết kiếm rạch sâu bên sườn và một mũi tên độc nông ở bả vai.
Mất m.á.u nhiều khiến mặt hắn trắng bệch, nhưng nhịp thở đã trầm ổn, ổn định.
Vệ Thanh và Hứa Trạch từ sau tảng đá lớn loạng choạng chạy tới.
Hứa Trạch ôm cánh tay rỉ m.á.u, ngơ ngác nhìn Thẩm Quy Hạc đang quỳ thẫn thờ:
“Thẩm thế t.ử, ngài... ngài vừa quỳ trước mặt ai thế?”
Thẩm Quy Hạc ngẩng đầu, đôi mắt hằn tia m.á.u đỏ rực: “Tống Vãn Ngưng.”
Hứa Trạch gãi đầu, vẻ mặt mù mịt: “Tống Vãn Ngưng? Đó là ai thế ạ?”
Thẩm Quy Hạc chấn động, toàn thân cứng đờ như rơi vào hầm băng.
Hắn quay sang nhìn Vệ Thanh. Vệ Thanh cũng lắc đầu, ánh mắt hoàn toàn trống rỗng.
“Thuộc hạ chưa từng nghe qua cái tên này.” Vệ Thanh băng bó chân.
“Thế t.ử dẫn binh tới cứu viện kịp thời, một tia sét lớn đ.á.n.h xuống làm lóa mắt, sau đó điện hạ vương tôn thần kỳ giữ được mạng.”
Không một ai nhớ có một nữ t.ử vừa điên cuồng lao vào giữa trận mưa tên độc.
Cây trâm bạch ngọc trong tay Thẩm Quy Hạc vẫn còn vương chút hơi ấm cuối cùng.
Vết nứt trên thân ngọc như một đường chỉ duy nhất, găm giữ ký ức của hắn khỏi tan vỡ hoàn toàn.
Thẩm Quy Hạc nhìn những gương mặt quen thuộc xung quanh.
Hắn hiểu, lời cảnh báo của quy luật đáng sợ đến mức nào: Hắn đã trở thành kẻ duy nhất còn nhớ nàng.
Quân y của vương phủ được triệu tới doanh trại tạm bên ngoài hẻm núi.
Sau khi kiểm tra vết thương cho Lục Chiêu Hoằng, ông lão lắc đầu liên tục, mặt đầy vẻ khó hiểu.
“Kỳ lạ. Mũi tên độc găm ở n.g.ự.c trái rõ ràng đ.â.m rất sâu, sao giờ lại chỉ là vết sượt qua da?”
“Kịch độc cũng ít hơn mức phủ tạng phải chịu, nhịp tim đã khôi phục thần kỳ.”
Các tướng sĩ xầm xì: “Chắc do mưa lớn, mắt nhìn nhầm, hoặc mũi tên bị giáp bạc gạt lệch.”
Họ tự tìm cho mình một lời giải thích hoàn toàn hợp lý.
Chỉ có Thẩm Quy Hạc đứng ở góc lều, im lặng siết c.h.ặ.t nắm tay. Hắn biết, kết cục t.ử vong đã chuyển sang nàng.
Hứa Trạch đã bảo vệ thành công hòm chứng cứ thật lấy từ gầm xe lương thứ ba.
Bên trong có đầy đủ sổ sách quân lương bị sửa đổi, danh sách quan viên nhận hối lộ của Đông cung.
Còn có cả thư từ qua lại giữa quan chức biên quan và phủ Thái t.ử. Vụ án đã có chứng cứ thép.
Đoàn người lập tức xa giá hồi kinh ngay trong đêm để dâng tấu lên triều đình.
Thẩm Quy Hạc ngồi chung một xe ngựa với Lục Chiêu Hoằng đang hôn mê.
Trong cơn sốt hầm hập, Lục Chiêu Hoằng liên tục vươn bàn tay trầy xước ra phía trước.
Năm ngón tay hắn co duỗi, như đang cố gắng nắm lấy một bàn tay gầy nhỏ nào đó.
Môi hắn mấp máy, phát ra một âm thanh nghẹn ngào, đứt quãng không rõ chữ.
Vệ Thanh nghe không hiểu, nhưng Thẩm Quy Hạc hiểu: Hắn đang cố gọi cái tên vừa bị thế giới xóa bỏ.
Thẩm Quy Hạc l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại, hắn hít một hơi, định ghé tai bạn thân nói ra ba chữ “Tống Vãn Ngưng”.
Nhưng ngay khi chữ “Tống” vừa chạm đến đầu lưỡi, cây trâm bạch ngọc giấu trong tay áo hắn đột ngột lạnh buốt như băng tuyết.
Một cơn đau nhói đ.â.m thẳng vào cuống họng Thẩm Quy Hạc, khiến hắn ho sặc sụa, không thể phát ra tiếng.
Quy luật thế giới đang cảnh cáo hắn: Quá trình sửa chữa sai lệch chưa kết thúc hoàn toàn.
Nếu hắn cố tình ép Lục Chiêu Hoằng nhớ lại, ngay cả ký ức duy nhất của hắn cũng sẽ bị xóa sạch trơn.
Lục Chiêu Hoằng trong cơn mê sảng, khẽ nghiêng đầu, thốt ra hai chữ yếu ớt: “Đừng đi...”
Không một ai trên xe ngựa hiểu vị hoàng t.ử m.á.u lạnh này đang muốn giữ ai ở lại.
Sau khi đưa Lục Chiêu Hoằng về vương phủ an toàn, Thẩm Quy Hạc lập tức phi ngựa đến khu nam kinh thành.
Hắn lao vào Hồi Xuân Đường giữa đêm mưa gió, đập cửa rầm rầm.
“A Ngưng! Tống Vãn Ngưng!” Hắn hét lớn vào trong sân vắng.
Cửa ngách mở ra. Mặc Y tay cầm đèn dầu, ngơ ngác nhìn thế t.ử phủ Quốc Công.
“Thẩm thế t.ử? Đêm hôm thế này ngài tìm ai thế ạ?” Con bé dụi mắt.
“Tống Vãn Ngưng ở đâu? Tiểu thư của ngươi đâu?” Thẩm Quy Hạc xông vào nhà.
Mặc Y hoảng sợ: “Mẫu thân em mất từ nhỏ, em làm gì có tiểu thư nào? Em là đệ t.ử của Hàn đại phu mà.”
Thẩm Quy Hạc lao thẳng vào gian phòng phía sau kho t.h.u.ố.c, nơi nàng từng ở.
Căn phòng đã hoàn toàn thay đổi diện mạo:
Không còn một bộ váy áo vải thô màu xám, không có hộp trang điểm, không có những trang y thư ghi ký số lạ.
Túi bạc nàng để lại cho Mặc Y biến mất, căn phòng được nhớ là nơi chứa các bao tải cam thảo và phòng sấy t.h.u.ố.c.
Chiếc chén sứ thô màu trắng nàng thường dùng uống nước, giờ nằm lăn lóc trong khay trà chung, bám đầy bụi.
Hàn đại phu từ nhà bên tỉnh dậy, bước ra chắp tay: “Thế t.ử tìm ai? Nơi này chỉ có lão phu và đứa nhỏ Mặc Y.”
Thẩm Quy Hạc hỏi ông về các phương pháp khâu vết thương, lau người hạ sốt cấp cứu.
Hàn đại phu cười xòa: “À, đó là do lão phu tự mình nghiên cứu, tích lũy kinh nghiệm nhiều năm qua đấy chứ.”
Mặc Y cũng gật đầu: “Đúng vậy ạ, sư phụ đã dạy em cách phân loại d.ư.ợ.c liệu từ ba năm trước rồi.”
Sự kiện vẫn giữ nguyên kết quả tốt đẹp, chỉ có vai trò và sự tồn tại của nàng là bị bốc hơi, thay thế sạch sẽ.
Thẩm Quy Hạc tiếp tục phi ngựa đến Tống phủ vương tôn quý tộc trong nội thành.
Hắn dùng quyền lực thế t.ử ép quản sự mở gia phả Tống gia ra tra xét dưới ánh đuốc.
Trên trang giấy Tống gia, không hề có ba chữ “Tống Vãn Ngưng”.
Vị trí thứ nữ của nàng trống trơn, người Tống gia khẳng định chưa từng có vị tiểu thư nào hai mươi ba tuổi bị đưa ra biệt viện dưới chân núi chùa Thanh Phạn dưỡng bệnh.
Hồ sơ hộ tịch tại nha môn kinh thành cũng không có một dấu vết nhỏ nào. Tên giả “A Ngưng” hoàn toàn vô hình.
Thẩm Quy Hạc rút cây trâm bạch ngọc nứt nẻ ra trước mặt Mặc Y: “Ngươi có nhớ cái này không?”
Mặc Y nhìn chiếc trâm ngọc, chỉ khen: “Chiếc trâm đẹp quá, nhưng trên thân có vết nứt, thật tiếc.”
Con bé hoàn toàn không nhớ bản thân từng khóc nức nở ôm lấy một người con gái gầy gò đang siết c.h.ặ.t hộp trâm này.
