Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ - 3
Cập nhật lúc: 19/07/2026 09:03
Hắn tự mình giải quyết mọi chuyện, không cần ai cứu giúp. Nàng chỉ là người bấm nút cảnh báo sớm.
Tống Vãn Ngưng không muốn dây dưa.
Nàng c.ắ.n răng, bò dậy, quay người chạy theo hướng ngược lại, hướng về phía bức tường bao quanh hậu viện chùa. Càng xa hắn càng tốt.
Nhưng lối đi này lại là một đường cụt. Trước mặt nàng là bức tường đá cao quá đầu người, phủ đầy rêu xanh.
Phía sau, hai tên sát thủ khác đã đuổi đến nơi.
“Con khốn, mày hết đường chạy rồi.” Tên đi đầu gầm lên.
Tống Vãn Ngưng không nói một lời, nàng bám vào một cành cây trúc chìa ra, dùng hết chút sức lực cuối cùng trèo lên mép tường.
“Vút!”
Một mũi ám khí ghim thẳng vào thân cây ngay sát mu bàn tay nàng.
Tống Vãn Ngưng giật mình, chân giẫm phải mảng rêu trơn trượt trên đỉnh tường.
Nàng mất thăng bằng, cả người ngã lộn nhào về phía bên kia bức tường.
Bên kia tường chính là con đường nhỏ dẫn xuống núi.
Lục Chiêu Hoằng vừa c.h.é.m c.h.ế.t tên sát thủ cuối cùng ở lối ra này, thanh kiếm trên tay hắn còn nhỏ m.á.u.
Nghe thấy tiếng động mạnh từ trên cao, hắn nhướng mày, ngẩng đầu lên theo bản năng.
Tống Vãn Ngưng rơi thẳng xuống.
Theo phản xạ của một người luyện võ, Lục Chiêu Hoằng giơ tay ra, vững vàng đỡ lấy cơ thể lao xuống của nàng.
Lực rơi quá mạnh khiến cả hai lùi lại ba bước trên nền đất ướt.
Chiếc khăn che mặt của Tống Vãn Ngưng bị gió mưa thổi bay, lộ ra khuôn mặt trắng bệch vì hoảng sợ và kiệt sức.
Nửa khối ngọc bội hình song ngư treo bên hông Lục Chiêu Hoằng va đập vào chiếc vòng ngọc trên cổ tay nàng, phát ra một tiếng “Keng” thanh thúy, ngân dài.
Tống Vãn Ngưng trừng lớn mắt.
Khối ngọc bội kia... chính là tín vật gia tộc của hắn trong nguyên tác.
Bốn mắt nhìn nhau.
Không có rung động. Không có lãng mạn.
Trong mắt Tống Vãn Ngưng chỉ có sự kinh hoàng khi đối diện với nhân vật nguy hiểm nhất truyện.
Trong mắt Lục Chiêu Hoằng chỉ có sự cảnh giác lạnh lẽo nhìn một nữ nhân không rõ lai lịch từ trên trời rơi xuống giữa trận ám sát vây khốn.
Hắn lập tức siết c.h.ặ.t cổ tay nàng, lực mạnh đến mức xương cổ tay nàng như muốn gãy ra.
“Xoạt!”
Vệ Thanh, hộ vệ thân cận vừa chạy tới, lập tức tuốt kiếm chĩa thẳng vào cổ họng Tống Vãn Ngưng.
Không khí đông cứng.
Mưa bụi vẫn rơi lất phất qua những tán trúc.
Xác c.h.ế.t của sát thủ nằm rải rác xung quanh, m.á.u hòa vào nước mưa chảy thành những dòng đỏ nhạt.
Tống Vãn Ngưng vừa đứng vững trên mặt đất, liền lập tức giật mạnh tay ra khỏi cái nắm của Lục Chiêu Hoằng.
Hắn buông tay, nhưng tiến lên một bước, chặn đứng đường lui duy nhất của nàng.
Tiểu sa di lúc nãy hớt hải chạy tới, chỉ vào Tống Vãn Ngưng: “Tam điện hạ! Chính là vị thí chủ này đã đưa lệnh bài và cảnh báo cho con!”
Vệ Thanh tiến lên, dâng mảnh ngọc lệnh bài bằng hai tay: “Điện hạ, đúng là lệnh bài của thuộc hạ Lâm Phong. Người này đi cầu viện nhưng mất tích.”
Lục Chiêu Hoằng nhìn chằm chằm Tống Vãn Ngưng, ánh mắt như muốn nhìn thấu tâm can nàng.
“Lâm Phong đâu?” Giọng hắn trầm thấp, khàn khàn.
“Ở biệt viện Tống gia dưới chân núi. Vết thương đã được xử lý, còn sống.” Tống Vãn Ngưng trả lời ngắn gọn, cố giữ giọng không run.
Lục Chiêu Hoằng bước gần hơn một bước.
Áp lực từ người hắn khiến nàng cảm thấy khó thở.
“Làm sao ngươi biết trong chùa có nội gián? Làm sao ngươi biết rừng trúc có phục kích?” Hắn hỏi liên tiếp, từng chữ như d.a.o bén.
Mọi chuyện quá trùng hợp.
Một thứ nữ yếu ớt, lại xuất hiện đúng lúc, đúng chỗ, nắm rõ mọi đường đi nước bước của phe ám sát.
Hắn nhìn xuống tay áo nàng, trên đó có vệt m.á.u đen chưa kịp khô của Lâm Phong.
Hắn lại nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy vì lạnh và sợ hãi của nàng.
Nàng không biết võ công.
Nhưng ánh mắt nàng nhìn hắn, không phải ánh mắt của một kẻ ái mộ, cũng không phải kẻ thù.
Đó là ánh mắt nhìn một người đã c.h.ế.t.
Tống Vãn Ngưng biết mình không thể nói thật.
Nàng không thể bảo hắn rằng hắn chỉ là một nhân vật trong sách, và nàng biết kết cục của hắn.
Nếu hắn điều tra sâu vào thân phận thứ nữ của nàng, nàng sẽ càng lộ nhiều sơ hở.
Nàng cúi đầu, tránh ánh mắt của hắn: “Ta chỉ tình cờ cứu được thị vệ của ngài ở cửa sau biệt viện. Những điều đó là do hắn nói trước khi ngất.”
“Hắn ngất đi trước khi kịp nói với ngươi những chi tiết cụ thể này.” Lục Chiêu Hoằng lạnh lùng bẻ gãy lời nói dối của nàng.
Hắn hiểu rõ thuộc hạ của mình. Lâm Phong không thể biết trong chùa có nội gián ở vị trí nào để báo cho một người ngoài.
Tống Vãn Ngưng lùi lại một bước, nhưng lưng nàng đã chạm vào bức tường đá lạnh ngắt.
Không còn đường lui.
Lục Chiêu Hoằng đứng sát trước mặt nàng, bóng người cao lớn che khuất chút ánh sáng ít ỏi còn lại của ngày âm u.
Thanh kiếm trong tay hắn vẫn nhỏ từng giọt m.á.u xuống đôi giày thêu của nàng.
Không có chút cảm kích nào vì được cứu mạng.
Chỉ có sự đề phòng, nghi kị và tàn nhẫn của một bậc đế vương tương lai.
Hắn nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn thẳng vào mắt mình.
Giọng hắn rất thấp, lạnh lẽo như sương muối mùa đông:
“Ngươi là ai?”
Tống Vãn Ngưng nhìn nửa khối ngọc bội hình song ngư đang đung đưa bên hông hắn.
Trong đầu nàng, một đoạn ký ức từ kiếp trước đột ngột hiện về rõ mồn một.
Mười năm sau, cũng trong một ngày mưa gió thế này.
Trận mưa tên phủ kín bầu trời Kinh Thành.
Lục Chiêu Hoằng bị vây khốn, vạn tiễn xuyên tâm, c.h.ế.t một mình giữa tuyết lạnh.
Nàng nhìn thẳng vào đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, ngón tay siết c.h.ặ.t đến mức lòng bàn tay rớm m.á.u.
Lần đầu tiên, nàng nhận ra một sự thật tàn nhẫn.
Nàng đã không thể hoàn toàn đứng ngoài câu chuyện này nữa.
Có những số phận bắt đầu không phải từ một lần vương vấn.
Mà từ khoảnh khắc ta không thể nhắm mắt nhìn người ấy c.h.ế.t.
2.
“Ngươi là ai?”
Giọng Lục Chiêu Hoằng lạnh lẽo.
Thanh kiếm trong tay Vệ Thanh đã ghì sát cổ họng ta.
Mưa bụi tạt vào mặt, lạnh buốt.
Ta dựa lưng vào bức tường đá, ép mình giữ bình tĩnh.
“Tống Vãn Ngưng.” Ta đáp, giọng không run.
“Thứ nữ Tống gia. Đang dưỡng bệnh ở biệt viện dưới núi.”
Lục Chiêu Hoằng không buông lỏng cảnh giác: “Làm sao ngươi biết có nội gián?”
Ta nhìn thẳng vào hắn.
“Hộ vệ giả dùng sai ám hiệu.”
“Giày của bọn họ dính bùn đỏ từ rừng trúc phía tây.”
“Đường chính lên chùa chỉ có đất xám.”
Ta nói tiếp, nhịp câu đều đặn.
“Cách cầm đao của bọn họ không giống quân cấm vệ.”
“Hổ khẩu tay phải có vết chai sâu. Đó là người dùng cung chuyên nghiệp.”
Lục Chiêu Hoằng im lặng.
Ánh mắt hắn nhìn ta như muốn lột trần mọi bí mật.
Vệ Thanh khẽ ghé tai hắn báo cáo: “Điện hạ, Lâm Phong thật sự còn sống ở biệt viện.”
Sát khí quanh người Lục Chiêu Hoằng giảm bớt.
Hắn buông cổ tay ta ra.
Vết lằn đỏ hiện rõ trên làn da trắng bệch.
“Nha hoàn còn đang đợi ở biệt viện. Tiểu nữ xin phép cáo lui.” Ta cúi đầu.
Lục Chiêu Hoằng không cản.
Hắn xoay người: “Vệ Thanh, đưa Tống cô nương về.”
Ta biết, đây không phải bảo vệ.
Đây là giám sát.
Trước khi ta bước đi, Lục Chiêu Hoằng bất ngờ lên tiếng: “Tống cô nương từng học y?”
Ta khựng lại.
Trên tay áo ta vẫn còn vương mùi m.á.u của Lâm Phong và mùi đắng của thảo d.ư.ợ.c.
“Từng đọc vài cuốn y thư.” Ta không quay đầu, bước thẳng.
Trở về biệt viện, Lâm Phong vẫn còn thở.
Hắn nằm trên giường, mặt cắt không còn giọt m.á.u.
Trong nguyên tác, Lâm Phong phải c.h.ế.t ở rừng trúc. Hắn không kịp nói lời nào.
Nhưng hiện tại, hắn đang sống.
Lục Chiêu Hoằng đứng bên giường, đôi mắt xám tro khẽ động.
“Độc chưa thanh hết.” Ta bước tới, lật vạt áo Lâm Phong.
Ta không có dụng cụ hiện đại. Chỉ có thể dùng cách thô sơ nhất.
“Lấy rượu mạnh.” Ta ra lệnh cho Mặc Y.
Ta đổ rượu lên vết thương, dùng d.a.o nhỏ hớt bỏ phần thịt đã hoại t.ử nhẹ.
Lâm Phong rên rỉ, mồ hôi vỡ ra.
Ta châm kim bạc vào ba huyệt vị trên n.g.ự.c hắn, m.á.u đen rỉ ra.
“Dùng cam thảo, phòng phong, đại hoàng sắc nước.” Ta kê đơn.
“Ba chén nước sắc còn một chén. Uống ngay.”
Lục Chiêu Hoằng đứng khoanh tay bên cạnh.
Hắn nhìn chằm chằm từng động tác thuần thục của ta.
Không một tiểu thư khuê các nào có thể bình thản cắt thịt người mà không chớp mắt.
Lâm Phong từ từ mở mắt, nhìn thấy Lục Chiêu Hoằng.
“Điện hạ... kẻ phản bội... ở trong phủ...” Hứa Trạch thốt lên vất vả.
Lục Chiêu Hoằng siết c.h.ặ.t chuôi kiếm: “Bổn vương biết rồi. Phong tỏa tin tức.”
Hắn có manh mối sớm hơn nguyên tác ba tháng.
“Xoảng.”
Một tiếng động rất khẽ vang lên trong đầu ta.
Như tiếng chén sứ nứt.
Ta nhìn quanh, Mặc Y và Vệ Thanh đều không có phản ứng.
Trên cổ tay ta, một vệt sáng mảnh xuất hiện.
Nó rõ hơn lần trước, nhưng vẫn chưa thành hình.
Ta rùng mình.
