Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ - 8
Cập nhật lúc: 19/07/2026 09:04
Tên quan huyện tát mạnh xuống đất: “Một con nhóc thối tha biết cái gì! Tránh ra!”
“Ai cho phép ngươi đốt thôn?” Giọng nói lạnh như tiền vang lên.
Lục Chiêu Hoằng cưỡi hắc mã lao tới, tay cầm thánh chỉ điều tra t.a.i n.ạ.n sau lũ. Hắn mang theo cấm vệ quân bao vây quân lính địa phương.
Hắn xuống ngựa, bước đến trước mặt ta. Hắn không mù quáng nghe theo ta ngay.
“Nàng có chắc chắn không?” Hắn hỏi, ánh mắt đầy sức nặng. Hắn đang gánh vác mạng sống của cả trăm con người và trách nhiệm với triều đình.
Ta nhìn thẳng vào mắt hắn: “Cho ta một ngày một đêm. Nếu số người bệnh mới không giảm, ta nguyện đền mạng.”
Lục Chiêu Hoằng nhìn ta ba giây, rồi quay phắt người lại:
“Hủy lệnh đốt thôn! Phong tỏa nguồn nước bẩn. Toàn bộ nghe theo mệnh lệnh của Tống nữ y!”
Tên quan huyện mặt xám ngoét, không dám cãi nửa lời.
Ta lập tức tổ chức cứu trợ.
“Cách ly người bệnh sang khu biệt lập! Đun sôi toàn bộ nước trước khi uống!” Ta ra lệnh.
“Dùng nước muối pha đường theo tỉ lệ này để bù dịch cho người bị tiêu chảy!”
“Chôn cất chất thải ở góc xa, rắc vôi bột khử trùng! Đốt toàn bộ quần áo nhiễm bẩn, tuyệt đối không được đốt nhà!”
Ta bận rộn suốt một ngày một đêm không chớp mắt.
Thẩm Quy Hạc dẫn người của Trấn Quốc Công phủ vận chuyển lương thực sạch và d.ư.ợ.c liệu tới tiếp tế kịp thời.
Hai nam nhân bọn họ phối hợp nhịp nhàng, điều binh khiển tướng, chặn đứng các thương nhân định nâng giá t.h.u.ố.c.
Đêm đầu tiên, một đứa trẻ năm tuổi đột ngột ngừng thở do sặc dịch nôn.
Dân làng bắt đầu hoảng loạn, tên quan huyện lại nhăm nhe châm lửa.
Ta đẩy mọi người ra, quỳ xuống đất.
Ta dùng ngón tay móc sạch dịch nôn trong miệng đứa trẻ để thông đường thở, rồi tiến hành ép tim ngoài l.ồ.ng n.g.ự.c liên tục.
“Một, hai, ba...” Ta đếm nhẩm trong đầu.
Lục Chiêu Hoằng đứng bên cạnh, tay siết c.h.ặ.t chuôi kiếm, hộ vệ cho ta trước đám đông đang kích động.
“Oa——” Đứa trẻ đột ngột khóc thét lên, tiếng khóc vang vọng khắp gian nhà tồi tàn.
“Sống rồi! Con tôi sống rồi!” Người mẹ quỳ sụp xuống lạy tạ.
Dân làng nhìn ta như nhìn thấy thần tiên. Từ khoảnh khắc đó, họ tuyệt đối phục tùng mọi lời ta nói.
Đến sáng hôm sau, phép màu xuất hiện.
Không có thêm ca bệnh mới nào. Những người bệnh cũ sau khi được uống nước muối đường và t.h.u.ố.c thanh nhiệt của Hàn đại phu đã bắt đầu hạ sốt, đứng dậy được.
Mấy chục mạng người đáng lẽ phải bị thiêu c.h.ế.t trong sách, nay đã được cứu sống hoàn toàn.
“Xoảng! Xoảng! Xoảng!”
Tiếng đồ sứ vỡ vang lên liên tiếp trong đầu ta, dồn dập như bão táp.
Đầu ta đau như b.úa bổ, mắt tối sầm lại. Khi vừa định đứng lên, chân ta khuỵu xuống.
Một vòng tay mạnh mẽ lập tức đỡ lấy ta trước khi ta chạm đất. Lục Chiêu Hoằng.
Sắc mặt hắn cực kỳ khó coi, giọng hắn đầy tức giận: “Nàng điên rồi sao? Không biết giữ sức à?”
“Điện hạ... cũng đã thức cả đêm mà.” Ta thốt lên thều thào.
“Ta có võ công quân đội.” Hắn bế thốc ta lên.
“Nàng không phải người vừa mới qua một trận bạo bệnh sao?”
Đây là lần đầu tiên, hắn nổi giận với ta vì lo lắng cho sức khỏe của ta.
Thẩm Quy Hạc đứng bên cạnh nhìn thấy cổ tay ta lộ ra ngoài chăn. Vệt sáng trên cổ tay ta lúc đó đang phát ra ánh sáng mờ nhạt.
Hắn chớp mắt nhìn kỹ, vệt sáng lại biến mất. Hắn cau mày, vẻ mặt đầy suy tư.
Khi ta tỉnh lại vào buổi chiều, từ ngoài cửa sổ vọng vào tiếng reo hò của dân làng.
Họ đang đồng thanh hô vang danh hiệu của Tam hoàng t.ử, dâng bánh ngô kính trọng hắn.
Trong nguyên tác, cũng tại mảnh đất này, linh hồn của họ từng nguyền rủa hắn đến tận xương tủy.
Số phận của hắn đã hoàn toàn rẽ sang hướng khác.
Sau khi sự việc Tây Giao ổn định, chúng ta trở về nội thành. Hôm đó đúng vào đêm hội hoa đăng đầu tháng.
Kinh thành đại phóng hoa đăng. Phố xá sáng rực như ban ngày, người qua lại đông đúc như nêm.
Mặc Y kéo ta ra khỏi y quán: “Tiểu thư, người đã vất vả nửa tháng rồi, đi xem hội đèn đi!”
Ta mặc một bộ váy áo màu xanh nhạt giản dị, đi lẫn vào dòng người.
Ta không biết rằng, Lục Chiêu Hoằng cũng có mặt ở đó.
Thực ra, Thẩm Quy Hạc đã lén gửi tin cho hắn, nói rằng ta sẽ đi dạo phố đèn.
Khi ta đang đứng trước một gian hàng xem những chiếc đèn hoa sen, một bóng đen cao lớn lặng lẽ đứng bên cạnh ta.
Ta ngẩng đầu. Lục Chiêu Hoằng đang cầm một chiếc đèn hoa sen làm bằng lụa rất tinh xảo.
“Điện hạ cũng đi dạo phố sao?” Ta ngạc nhiên.
“Tiện tay mua.” Hắn nhìn chiếc đèn, mặt không cảm xúc.
Ông chủ sạp đèn bên cạnh cười xởi lởi: “Vị công t.ử này nói dối rồi! Ngài ấy đứng ở sạp của tôi cả nửa canh giờ, tự tay chọn chiếc đèn đẹp nhất này đấy!”
Ta không kìm được, bật cười thành tiếng.
Lục Chiêu Hoằng hơi nghiêng mặt đi, tai hắn khẽ đỏ lên dưới ánh đèn dầu. Hắn không phủ nhận.
Đêm hôm đó, chúng ta cùng đi qua những con phố sầm uất.
Chúng ta dừng lại xem múa rối bóng, mua bánh nếp ngọt chia nhau ăn, giúp một đứa trẻ lạc tìm lại mẹ.
Lục Chiêu Hoằng đi bên cạnh ta, thanh kiếm của hắn đã được giấu dưới lớp áo choàng.
Hắn không còn là vị hoàng t.ử đa nghi, m.á.u lạnh luôn đề phòng sát thủ. Hắn đang sống như một người bình thường.
Thẩm Quy Hạc đứng từ xa trên tầng hai của một t.ửu lầu, nhìn bóng hai chúng ta đi bên nhau.
Một thuộc hạ ghé tai hỏi: “Thế t.ử, có cần gọi Tam điện hạ về phủ xử lý tấu chương?”
Thẩm Quy Hạc nâng ly rượu, thở dài: “Để hắn được vui một đêm đi. Hắn chưa từng có một đêm nào như thế.”
Bên bờ sông hộ thành, hàng ngàn chiếc đèn hoa đăng trôi bập bềnh trên mặt nước.
Lục Chiêu Hoằng quay sang nhìn ta: “Nàng có điều gì muốn cầu nguyện không?”
Ta nhìn những ánh đèn lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt xám tro của hắn:
“Ta chỉ mong... những người ta quen biết đều được bình an, sống lâu trăm tuổi.”
“Trong đó... có ta không?” Hắn hỏi, giọng hắn rất nhẹ, gần như bị tiếng ồn ào xung quanh nuốt chửng.
Ta không nhìn hắn, thả chiếc đèn hoa sen xuống nước:
“Điện hạ còn nợ ta hai mạng vạ lây. Ngài đương nhiên phải sống thật lâu để trả.”
Lục Chiêu Hoằng khẽ cười. Nụ cười lần này rõ ràng hơn, ấm áp hơn bao giờ hết.
“Được. Ta sẽ cố sống lâu một chút.” Hắn nói.
Trong truyện, hắn từng nói sống hay c.h.ế.t đối với hắn không có gì khác biệt.
Bây giờ, vì một lời nói của ta, hắn lần đầu tiên có mong muốn được sống tiếp ngày mai.
Hắn đã không còn là nhân vật lạnh lẽo trong cuốn sách kia nữa. Hắn là một con người bằng xương bằng thịt.
Và ta, đã yêu hắn từ lúc nào không hay.
“Ầm! Ầm!” Đám đông phía sau bất ngờ dồn tới do có màn b.ắ.n pháo hoa từ phía cung đình.
Người ta chen lấn, xô đẩy dữ dội. Ta bị tách khỏi Mặc Y, suýt chút nữa bị dòng người cuốn đi.
Một bàn tay to lớn, ấm áp và thô ráp lập tức lao ra qua đám đông, nắm c.h.ặ.t lấy tay ta.
Ta theo phản xạ muốn rút tay về vì thói quen tự vệ.
Nhưng Lục Chiêu Hoằng siết c.h.ặ.t hơn, năm ngón tay hắn đan xen vào ngón tay ta, kiên quyết không buông.
“Đi sát ta.” Hắn trầm giọng nói.
Đó không phải là một lời tỏ tình hoa mỹ.
Nhưng cái nắm tay siết c.h.ặ.t giữa vạn người đại diện cho việc hắn đã hoàn toàn đặt ta vào trong lòng hắn, không còn khoảng cách.
Ta cảm nhận được lòng bàn tay hắn đầy những vết chai do luyện kiếm, nhưng lại vô cùng ấm áp.
Ta nhìn bóng lưng cao lớn của hắn đang che chắn cho ta trước dòng người xô đẩy.
Trong đầu ta lại hiện lên hình ảnh nguyên tác: Trận mưa tên phủ kín trời, m.á.u nhuộm đỏ giáp bạc, tuyết trắng phủ t.h.i t.h.ể cô độc.
Nhưng người trước mặt lúc này đang sống. Hắn đang nắm tay ta. Hắn đang muốn sống lâu hơn vì ta.
Ta tự nhủ: Chỉ đêm nay thôi. Cho ta tham lam thêm một chút.
Ta ngừng giãy giụa, để yên cho hắn nắm tay.
