Ta Cầm Cục Gạch Đi Phát Hack Cho Cả Thế Giới, Ai Ngờ Lại Thành Vị Cứu Tinh - Chương 105: Dục Vọng Chi Chủ, Bách Hoa

Cập nhật lúc: 08/05/2026 09:13

Sau khi trở về Tắc Hạ Học Cung

Nghe xong báo cáo của Chử Thanh, đầu óc Kỷ Bá Quân hiếm khi bị thắt nút, khuôn mặt lạnh lùng hơi vặn vẹo một chớp mắt.

Đây là đi Tây Thiên thỉnh kinh sao, sao lại quanh co khúc khuỷu thế này?

Chử Thanh tự rót cho mình một ly nước trà, làm ẩm cổ họng khô khốc, trong ánh mắt kiên định thường ngày có thêm vài phần tự trách.

“Bây giờ, tín vật ba thành đã có, nhưng chúng ta thực sự quá yếu, với thực lực của chúng ta, thậm chí không thể... không thể bảo vệ tốt đồng đội.”

Mấy người cụp mắt xuống, nếu bọn họ mạnh hơn một chút, có phải sẽ không xảy ra chuyện này, có phải sẽ có thể ở lại.

Bọn họ hiện tại, ngay cả tư cách sử dụng Dược tễ Bác Mệnh cũng không có, tăng phúc năm mươi lần, cũng vẫn là một con gà mờ.

Kỷ Bá Quân thở dài, mấy đứa trẻ này xem ra đã bị đả kích rồi.

“Ngôn Sơ và Trần Nhất Quy quả thực không sao, đừng quên, quan trắc thể trạng sinh mệnh bên Viện nghiên cứu hiển thị, hai người không có gì đáng ngại, điều các cháu phải nghĩ chỉ có một... trở nên mạnh mẽ.”

“Trước khi các cháu trở về, Liệu Nguyên đã tặng cho một số quốc gia vài thứ, bản vẽ chế tạo v.ũ k.h.í t.h.u.ố.c men và công thức, còn có một bản phương pháp tu luyện tinh thần, có thể tăng cường dị năng.”

“Nay bảo các cháu đi đến một nơi gọi là Hoàng Kim Đình Viện, nói thật, thông tin chúng ta biết có thể không nhiều bằng các cháu, quyền phán đoán và lựa chọn đi hay không giao cho các cháu.”

“Bất luận đưa ra lựa chọn gì, quốc gia sẽ dành cho các cháu sự viện trợ tuyệt đối.”

“Chúng cháu đi.” Năm người đồng thanh nói.

Thời gian quay ngược lại, trở về thời điểm Ngôn Sơ bị hoa hải đường mang đi.

Trong khu vườn bí mật của chủ thành Dục Vọng, một đóa hải đường đột ngột xuất hiện giữa không trung, những cánh hoa màu xanh sương mù tan biến, thiếu nữ đang hôn mê cứ thế rơi xuống, đập vào trong vườn hoa.

Dục Vọng Chi Chủ đang cắt tỉa cành hoa ngước mắt lên, đáy mắt lóe lên một tia kinh ngạc: “Sao lại... yếu thế này rồi?”

Cô ta đặt kéo xuống, đi đến bên cạnh Ngôn Sơ, giơ tay vỗ nhẹ vào má cô, sau khi phát hiện đối phương không có dấu hiệu tỉnh lại, liền hứng thú bừng bừng véo má Ngôn Sơ.

“Ây da, đường đường là Ngạo Mạn Chi Chủ, bây giờ sao lại lưu lạc đến bước đường này rồi, trước kia không phải ngông cuồng lắm sao?”

Cô ta giơ tay phải lên, một cây cọ vẽ xuất hiện trong tay, Dục Vọng Chi Chủ cầm cọ vẽ ngoằn ngoèo trên mặt Ngôn Sơ.

Trên mặt mang theo sự khoái trá vì trả thù thành công.

“Hiếm thấy thật, rơi vào tay tôi.”

Ngôn Sơ mơ mơ màng màng cảm thấy có thứ gì đó cọ cọ trên mặt, giống như một con mèo nghịch ngợm, còn chưa mở mắt đã nghe thấy một giọng nói dịu dàng.

“Rơi vào tay tôi thì cô khó sống rồi, hà tất phải vậy chứ, tự biến mình thành bộ dạng chật vật thế này.”

Ngôn Sơ giãy giụa mở mắt, đập vào mắt chính là một cây cọ vẽ nhiều màu sắc, đang chọc thẳng vào nhãn cầu.

Cô mạnh mẽ nghiêng đầu, chạm phải ánh mắt của Dục Vọng Chi Chủ.

“Vãi, cô định mưu tài hại mệnh ở đây đấy à?”

Nụ cười trên mặt Dục Vọng Chi Chủ nứt toác, cùng với đó là cây cọ vẽ trong tay cũng vỡ vụn.

Ngôn Sơ liếc nhìn cây cọ vẽ bị vỡ, lập tức đổ mồ hôi lạnh đầy lưng, Dục Vọng Chi Chủ cười ôn hòa, nhẹ giọng mở miệng nói: “Mưu tài hại mệnh?”

“Ờ... xin lỗi.” Khóe miệng Ngôn Sơ co giật, thức thời xin lỗi, người này là kẻ mắc bệnh thần kinh từ đâu chui ra vậy.

Mình đây là lại bị ném đi đâu rồi?

Dục Vọng Chi Chủ phủi phủi bùn đất trên tay: “Không biết mình đang ở đâu đúng không, chủ thành Dục Vọng đấy~ Cô đoán xem tôi là ai?”

Ngôn Sơ ngồi dậy, biểu cảm giống như bị sét đ.á.n.h, máy móc quay đầu: “Lẽ nào cô chính là... người làm vườn của khu vườn?”

Mặt Dục Vọng Chi Chủ đen lại: “Cút.”

“Được thôi.”

Ngôn Sơ vắt chân lên cổ mà chạy, mợ nó, cô ta sẽ không phải là Dục Vọng Chi Chủ chứ, ôi trời đất ơi, cô đây là ném tôi vào đại bản doanh của phe địch rồi à.

Nhìn tư thế vắt chân lên cổ bỏ chạy của Ngôn Sơ, Dục Vọng Chi Chủ rõ ràng ngớ người ra một chút, người này... phong ấn ký ức, tự phong ấn luôn một phần não của mình rồi sao?

Cô ta híp mắt cảnh cáo: “Bước ra khỏi nơi này, người khác không quen biết cô đâu, sẽ gặp phải chuyện gì... cô tự liệu mà làm.”

Ngôn Sơ nhìn khu vườn chỉ một bước là có thể bước ra ngoài, bàn chân giơ lên muốn hạ mà không dám hạ, buồn cười lại lúng túng.

Cô gãi gãi đầu, giống như người không có việc gì quay người đi trở lại.

Hố cha mà, thế này phải làm sao?

Dục Vọng Chi Chủ vuốt vuốt tóc mình, đầy hứng thú nhìn về phía Ngôn Sơ: “Thế nào, đoán được tôi là ai chưa? Cô... còn nhớ tôi tên gì không?”

Ngôn Sơ chống cằm, ngước mắt liếc cô ta một cái: “Không nhớ... chẳng lẽ lại có thể gọi là Bách Hoa à.”

“Thế này không phải là nhớ sao?”

Cùi chỏ Ngôn Sơ trượt một cái, kinh ngạc trừng lớn hai mắt: “Tên Bách Hoa thật à?!”

Lần trước cô gặp phải tình huống này, vẫn là lần của Mễ Mễ.

“Tên gọi tùy tiện thế sao?”

Bách Hoa hừ cười một tiếng: “Của cô cũng rất tùy tiện, nhất ngôn ký xuất, tứ mã nan truy, thêm một cái bất vong sơ tâm, năm xưa cô đã nói với tôi như vậy.”

Ngôn Sơ há miệng, hơi ngửa đầu, có chút sầu não.

Về chuyện kiếp trước của mình, những gì mình biết, hình như còn không nhiều bằng người khác.

“Nói chuyện chính, cô đưa tôi đến chủ thành là muốn làm gì? Còn nữa, phái Tả Hữu sứ giả giúp chúng tôi công phá chủ thành là thật hay giả, ấn ký của chủ nhân Văn Minh Sách lại là tình huống gì?”

“Các người thật sự hy vọng Văn Minh Sách bị công phá sao, hay là... tất cả những chuyện này đều là âm mưu quỷ kế?”

Ngôn Sơ lạch cạch hỏi một đống câu hỏi.

Bách Hoa giơ bàn tay lên bịt miệng cô lại, nhíu mày khó xử nhìn về phía Ngôn Sơ:

“Những thứ này, cô thật sự muốn biết sao?”

Ngôn Sơ điên cuồng gật đầu.

“Được thôi.” Bách Hoa cười dịu dàng, “Rất đơn giản mà, là thật, ấn ký là kế hoạch của cô đấy, mục đích cũng rất đơn giản, công phá Văn Minh Sách.”

“Tôi hy vọng... tôi hy vọng các người hành động nhanh lên một chút, bởi vì nơi này, tôi đã ở quá lâu rồi, cũng quá nhàm chán rồi.”

Bách Hoa buông bàn tay đang bịt miệng Ngôn Sơ ra, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, một sự cô liêu vô biên tỏa ra từ trên người cô ta, tòa lâu đài hoa lệ này giống như một l.ồ.ng giam không có điểm dừng, mà l.ồ.ng giam này, cô ta đã ở quá lâu quá lâu rồi.

“Bọn họ thần phục sức mạnh của tôi, ca tụng quyền bính của tôi, e sợ sự xuất hiện của tôi, sâu thẳm trong lòng lại chán ghét sự tồn tại của tôi, Ngôn Sơ nhỏ bé, tôi đã chịu đủ rồi.”

“Con người luôn không thể nhận thức đúng đắn d.ụ.c vọng của bản thân, mặc cho nó tràn lan thành tai họa, sau đó đưa ra một bộ lý lẽ đường hoàng, là con người thì đều sẽ có d.ụ.c vọng.”

“Nhưng có hay không và làm hay không không phải là một chuyện, bọn họ bị d.ụ.c vọng của chính mình sai khiến, làm ra những chuyện không thể quay đầu, sau đó lại đi cầu nguyện một cách thành kính, cầu nguyện sự tha thứ của thần minh, phỉ nhổ sự dơ bẩn của d.ụ.c vọng.”

“Bọn họ nói hoàn cảnh đã tạo nên tất cả, nhưng Ngôn Sơ nhỏ bé... lời lẽ kiêu ngạo mà con người luôn treo trên cửa miệng là gì, còn nhớ không?”

Trong nụ cười của Bách Hoa có thêm một tia điên cuồng và châm biếm: “Nhân định thắng thiên, kiêu ngạo phô bày đủ loại kỳ tích mà con người sáng tạo ra trong giới tự nhiên, nhìn xem, thiên tai không thể khiến bọn họ khuất phục.”

“Nhưng bọn họ lại không thắng nổi d.ụ.c vọng của chính mình, còn phải tìm đủ mọi lý do để thoái thác, không hề cho rằng mình đã sai, nói xem... một thế giới như vậy, con người như vậy, có cứu được không?”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.