Ta Chỉ Định Làm Mình Làm Mẩy, Sao Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 136
Cập nhật lúc: 01/05/2026 14:18
Thẩm Nga: "Chẳng phải đã rõ rành rành rồi sao? Một con bé con thì sao nói được những lời như thế? Chắc chắn có kẻ xúi giục sau lưng! Em đã bảo cái mụ Phương Mi kia lúc nào cũng lẳng lơ giả nai, chắc chắn mụ ta bám víu được ai đó bên ngoài rồi sai con gái mụ ta vấy bùn lên người anh trước mặt lão gia t.ử. Anh, chuyện này không thể bỏ qua như vậy được."
"?!" Phương Mi đứng ngay bên cạnh, nụ cười bỗng chốc cứng đờ.
"Phương Mi?" Thẩm Uyên hừ lạnh một tiếng, vừa quay người đã đối mắt trực diện với chính chủ.
"..."
Bầu không khí bỗng trở nên quái dị.
Phương Mi lập tức điều chỉnh trạng thái, làm bộ làm tịch vuốt lọn tóc mai: "Thẩm Nhị..."
Lời chưa dứt, Thẩm Uyên ngay cả nhìn cũng lười nhìn, trực tiếp đi lướt qua bà ta.
"..." Phương Mi mặt mày sượng sùng, quay sang nhìn Thẩm Nga: "Đại tiểu thư, lời mọi người vừa nói là ý gì vậy? Có phải có hiểu lầm gì không?"
Thẩm Nga vừa bị Khương Hoa Sâm làm cho tức nghẹn, lấy đâu ra sắc mặt tốt? Bà ta mỉa mai: "Hiểu lầm cái gì? Khương phu nhân đúng là có bản lĩnh, lấy ân tình nhà họ Khương để nuôi giống tạp chủng rồi lại nuôi cả trai bao. Xác khô ngàn năm cũng chẳng hút m.á.u giỏi bằng bà, đúng là rừng lớn loại chim nào cũng có."
Nụ cười trên mặt Phương Mi rạn nứt ngay lập tức.
Khương Vãn Ý nghe thấy hai chữ "giống tạp chủng" thì bị đ.â.m trúng tim đen đến mức đứng không vững, chỉ thấy như bị lột sạch quần áo diễu phố.
"Lười phí lời với bà, mắc công hạ thấp thân phận." Thẩm Nga nh.ụ.c m.ạ xong liền đảo mắt một cái, nghênh ngang đi lướt qua mặt Phương Mi.
Khương Vãn Ý tức đến run rẩy cả người, Phương Mi vô cảm đẩy cô ta một cái: "Đi thôi."
Sau lưng Thẩm Nga có nhà họ Thẩm chống lưng, chồng lại là người có quyền thế, họ không chọc vào nổi.
Khương Vãn Ý đỏ mắt, cúi đầu đi theo Phương Mi vào thang máy. Phương Mi hít một hơi thật sâu rồi nhấn tầng ba.
Ngay khi cửa thang máy đang từ từ khép lại, trong cabin vang lên một tiếng ting. Cửa thang máy mở ra lần nữa, Thẩm Kiều mặc một bộ sườn xám cao cấp bước vào.
Bà ta rõ ràng cũng không ngờ người trong thang máy là Phương Mi, hơi ngẩn ra rồi lại coi như không có chuyện gì mà bước vào.
Có bài học trước đó, Phương Mi cũng không dám khinh suất, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo kéo Khương Vãn Ý định đi ra.
Đúng lúc bà ta định nhấc chân, Thẩm Kiều đã lên tiếng trước: "Khương phu nhân đến thăm Sâm Sâm à?"
Phương Mi không ngờ Thẩm Kiều vốn mắt cao hơn đầu lại chủ động bắt chuyện với mình, nhưng nghĩ đến chuyện Thẩm Khiêm nói tối qua, bà ta cũng hiểu ra.
Bà ta gật đầu đáp: "Vâng đúng vậy ạ."
Chỉ trong tích tắc, cửa thang máy đã đóng lại. Sau đó cả hai không ai nói gì, chớp mắt đã đến tầng ba.
Phương Mi biết điều nhường Thẩm Kiều ra trước, Thẩm Kiều khẽ gật đầu: "Đi trước nhé." Nói xong liền rảo bước ra khỏi thang máy.
Vị tiểu thư út này bình thường còn kiêu ngạo hơn cả đại tiểu thư họ Thẩm, hôm nay bị làm sao vậy?
Khương Vãn Ý không hiểu chuyện gì, khẽ kéo tay Phương Mi định nói gì đó, nhưng Phương Mi liếc mắt một cái ra hiệu. Đó là bảo cô ta im miệng.
Khương Vãn Ý mím môi, lặng lẽ ôm bình giữ nhiệt trong tay.
Hai người vừa ra khỏi thang máy đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho khiếp sợ. Ở sảnh giữa, hành lang, thậm chí trước mỗi cửa phòng đều có một toán bảo vệ mặc vest đen đứng gác.
Thẩm Kiều đi phía trước, nói vài câu với tên bảo vệ cầm đầu rồi đi thẳng vào phòng bệnh số ba.
Những người này đều đến để bảo vệ Khương Hoa Sâm sao?
Khương Vãn Ý không kìm được lại thấy ghen tị, cảnh tượng thế này cô ta mới chỉ thấy trên ti vi.
Phương Mi cố tỏ ra bình tĩnh, dắt tay Khương Vãn Ý đi vào trong. Tên bảo vệ cầm đầu lịch sự tiến lên: "Khương phu nhân, Khương tiểu thư ở phòng bệnh số hai, mời đi theo tôi."
Phòng bệnh số hai.
Khương Hoa Sâm tựa lưng vào gối mềm, đầu ngón tay gõ nhè nhẹ lên màn hình điện thoại.
Tiêu Tiêu baby: Khương Hoa Sâm, cậu giải thích xem tin tức trong nhóm tân sinh viên là thế nào? Không phải cậu bảo Thẩm lão gia t.ử thương cậu nhất sao? Sắp hết kỳ nghỉ hè rồi, cậu rốt cuộc có làm nổi không đấy?
Tiêu Tiêu baby: Khương Hoa Sâm, giờ cậu giả c.h.ế.t là ý gì?
Tiêu Tiêu baby: Được lắm, cứ đợi đấy! Vào học sẽ cho cậu biết tay.
Khương Hoa Sâm nhếch môi, trực tiếp kéo liên lạc này vào danh sách đen, tiện tay nhấn vào nhóm tân sinh viên.
Trong nhóm lác đác vài người khoe ăn khoe uống, nhưng cứ cách vài đoạn hội thoại lại có người @Ý Ý không phải tiểu khả ái.
Khương Hoa Sâm xoa cằm, Khương Vãn Ý trở nên nổi tiếng từ bao giờ vậy?
Cô kéo ngược lên theo chủ đề của mọi người, kéo đến mức mỏi cả tay cuối cùng cũng tìm thấy nguyên nhân. Đó là một bức ảnh mà Khương Vãn Ý cố tình không thu hồi, khung cảnh chính là Thẩm Trang và Phương Mi đang ngồi uống trà ở hoa đình.
Khương Hoa Sâm nhìn cái hộp sắt bị làm mờ đến mức không thể mờ hơn trong ảnh, lẩm bẩm tự nhủ: "Quả nhiên, lúc đầu không nên nương tay với bà."
Rõ ràng đã tha cho cô một con đường sống, tại sao lại không biết đủ chứ?
"Sâm Sâm?"
Đúng lúc này, cửa phòng cô bị đẩy ra từ bên ngoài, Phương Mi dắt Khương Vãn Ý tươi cười bước vào.
Ánh mắt Khương Hoa Sâm khẽ động, cô thong thả ngẩng đầu lên.
