Ta Chỉ Định Làm Mình Làm Mẩy, Sao Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 184

Cập nhật lúc: 03/05/2026 08:43

Dục Tài là trường quý tộc hàng đầu nước A, nhưng cũng là trung tâm quyền lực lớn nhất trước khi lũ trẻ bước vào xã hội. Học sinh cấp ba đã hiểu rõ sự phân chia cấp bậc quyền lực và được nuôi dạy thành những con rối tuân thủ giai cấp. Nhưng trẻ cấp hai thì mới chỉ bắt đầu, tuy chúng biết có những quyền lực không thể phá vỡ, nhưng chúng vẫn sở hữu tấm lòng son sắt không sợ hãi của tuổi thiếu niên, chính nghĩa của chúng chưa bị đồng hóa.

Về sau, ngày càng có nhiều người tham gia chiến đấu, ngay cả Thẩm Quy Linh, Thẩm Thanh Dư và Lương Kiều cũng bị chen bật ra ngoài. Diêu Tư Lỗi và Phó Văn Bác chưa bao giờ trải nghiệm cảm giác "lòng dân khó phạm", càng không hiểu chuyện gì đang xảy ra, hoàn toàn bị nuốt chửng vào biển người.

Bên trong chiếc xe Bentley sang trọng.

Thẩm Lan Hi nhìn ra khung cảnh ngoài cửa sổ với ánh mắt thờ ơ. Cao Chỉ lén quan sát qua gương chiếu hậu, hôm nay thiếu gia không đọc sách, hình như đang có tâm sự.

“Vù vù——”

Lúc này, điện thoại trong túi Thẩm Lan Hi vang lên. Anh lấy ra nhìn một cái, ánh mắt khẽ động.

“Quản gia Thẩm.”

Thẩm Chấp lau mồ hôi lạnh trên trán: “Cậu chủ Lan Hi, cậu đang ở đâu?”

Thẩm Lan Hi nhìn ra ngoài: “Trên đường cao tốc.”

Thẩm Chấp: “Cậu chủ Lan Hi, xin cậu hãy quay lại trường ngay lập tức.”

Thẩm Lan Hi ngẩn người, lên cao tốc năm phút nữa là về tới Thẩm Viên rồi, lúc này lại quay lại? Anh do dự một lát, nhàn nhạt lên tiếng: “Là ý của ông nội sao?”

Thẩm Chấp: “Vâng.”

Thẩm Lan Hi cúp máy, vẻ mặt nghiêm trọng. Ông nội thậm chí không tự mình gọi điện mà bảo Thẩm Chấp chuyển lời? Ông nội giận rồi sao? Tại sao?

Thẩm Lan Hi nghĩ suốt dọc đường cũng không hiểu nổi mình đã làm sai chuyện gì, cho đến khi xe chạy vào bãi đỗ xe và tận mắt chứng kiến cảnh tượng nghìn người bạo động.

Lực lượng an ninh của trường đã được huy động, vây kín mấy tầng để giải tán đám đông. Thẩm Quy Linh, Thẩm Thanh Dư và Lương Kiều mỗi người canh giữ một cửa xe, Thẩm Miên Chi và Phó Tuy Nhị ngồi trong xe, còn Khương Hoa Sâm thì đứng trên nóc xe nhà mình, tay cầm một cái loa phóng thanh:

“Các bạn học ơi! Nghe tôi nói đây! Bình thường hắn đ.ấ.m bạn một cú, đá bạn một cái, có phải bạn vì sợ bị trả thù nên cúi đầu nhận lỗi cho xong không? Nhưng! Hôm nay thì khác, giữa biển người mênh m.ô.n.g này, bạn có giẫm một phát vào mặt hắn thì hắn cũng chẳng biết là ai đâu! Thế nên mọi người còn chờ gì nữa? Có thù báo thù, có oán báo oán, lỡ chuyến này là phải đợi nửa năm nữa đấy!!”

Thẩm Lan Hi: “……”

Lực lượng an ninh của trường tiến hành giải tán, những học sinh đứng xem đều bị cưỡng chế rời đi.

Mấy cô nữ sinh lớp Đức Tài vây quanh thành một nhóm, thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn cô gái đang đeo loa phóng thanh giữa đám đông.

"Cậu ấy gan to thật đấy? Dám đắc tội cả đàn anh khối cấp ba."

"Đúng thế, nghe nói kẻ chủ mưu vụ 'hiện trường hung án' mấy ngày trước cũng là cậu ấy à?"

"Trời ạ, đúng là liều thật!"

Đám nữ sinh ríu rít bàn tán, duy chỉ có hai người từ đầu đến cuối không hề lên tiếng.

Triệu Đường mang vẻ mặt nặng nề. Trước đó trong nhà vệ sinh nữ cô đã đắc tội Khương Hoa Sâm như vậy, không biết có bị thù dai không? Cô bạn thân bên cạnh nhận ra cô đang tâm sự nặng nề, quan tâm hỏi: "Cậu sao thế?"

Triệu Đường lắc đầu, gượng dậy tinh thần: "Tiểu Vận, sáng nay cô giáo gọi cậu lên văn phòng có phải để thống kê danh sách học bổng không?"

Nghe thấy hai chữ học bổng, sự chú ý của các nữ sinh đi cùng lập tức chuyển hướng, nhao nhao vây quanh.

"Đúng rồi, Miêu Vận? Năm nay danh sách học bổng đã chốt chưa? Có những ai thế?"

"Không cần nói cũng biết, cậu và Tiểu Đường chắc chắn có suất rồi. Haiz~ bố mẹ tớ giờ chẳng trông mong gì vào tớ nữa, năm nay bán cả một căn nhà dưới quê rồi, chỉ hy vọng có thể nuôi tớ học hết cấp ba thôi."

Cơ chế cạnh tranh nội bộ của Dục Tài rất tàn khốc. Học sinh lớp Anh Tài chỉ cần đạt điểm trung bình là được, nhưng lớp Đức Tài lại phải vượt qua mức tiêu chuẩn khắt khe. Học sinh lớp Anh Tài nếu trượt có thể thi lại một lần, không đạt thì cùng lắm là lưu ban; còn học sinh lớp Đức Tài nếu thi lại không qua sẽ bị tước tư cách theo học, bắt buộc phải chuyển trường.

Mặc dù học phí của Dục Tài đắt đỏ, cơ chế đào thải tàn khốc, nhưng nó vẫn là ngưỡng cửa mà vô số học trò nghèo muốn vắt kiệt sức để bước vào. Bởi vì nếu có thể thuận lợi tốt nghiệp lớp Đức Tài, các gia tộc tài phiệt hàng đầu nước A sẽ tài trợ toàn bộ chi phí trong suốt thời gian học đại học. Đổi lại, sinh viên sau khi tốt nghiệp bắt buộc phải vào làm việc cho các doanh nghiệp của gia tộc đó.

Ở nước A, những ngành nghề liên quan đến dân sinh cơ bản đều đã bị các gia tộc tài phiệt độc quyền, người bình thường rất khó thực hiện bước nhảy vọt giai cấp, nên vào được lớp Đức Tài đối với những học trò nghèo chẳng khác nào cá chép hóa rồng. Dục Tài mỗi học kỳ đều có mười suất miễn hoàn toàn học phí, vì mười suất này mà ai nấy đều học tập đến quên mình.

Cô gái tên Miêu Vận có dáng người trắng trẻo, gầy gò, mái tóc học sinh đơn giản thanh thoát, phần mái ngố dày che khuất trán, cùng với một cặp kính cận vừa dày vừa quê mùa. Thoạt nhìn, cô ấy giống như một bản sao của Thẩm Miên Chi, nhưng đồ đạc trên người rẻ tiền hơn nhiều, trông xám xịt chẳng có gì nổi bật.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.