Ta Chỉ Định Làm Mình Làm Mẩy, Sao Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 224
Cập nhật lúc: 04/05/2026 10:11
Ông cụ tin thật, lập tức quay sang nhìn Tiêu Lan Lan: "Lan Lan, Sâm Sâm sẽ không nói dối đâu, trong chuyện này chắc là có hiểu lầm gì đó? Các con đều là con cháu nhà họ Thẩm, ngoại mong các con có thể chung sống hòa thuận."
Tiêu Lan Lan hoàn toàn đứng hình. Ông ngoại vừa bảo ai không biết nói dối cơ? Nó vừa mới dựng lên một lời nói dối động trời ngay tại đây đấy!
Khương Hoa Sâm vẫn thản nhiên như không có chuyện gì, kéo tay Phó Tuy Nhĩ: "Ông nội, tụi con đi chơi đây ạ."
Thẩm Trang gật đầu: "Lan Hi."
Thẩm Lan Hi hiểu ý, nhấc chân đi theo hai người. Thẩm Quy Linh và Thẩm Thanh Dư hơi cúi chào Thẩm Trang rồi cũng quay người đi theo. Đám hậu bối đều đã ra ngoài, Tiêu Lan Lan ở lại cũng không tiện, do dự một lát rồi cũng đuổi theo.
Đợi đám trẻ đi khuất, Thẩm Trang chậm rãi xoay người, ánh mắt đảo qua nhóm con cái: "Sao nào? Các con có vẻ rất không hài lòng với đứa trẻ ta nhận nuôi?"
Mọi người sững sờ, lúc này mới ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, đặc biệt là Thẩm Nga, sợ đến mức mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Họ chợt nhận ra, Khương Hoa Sâm là cháu gái do chính ông cụ công nhận, hạ thấp cô chính là đang vỗ vào mặt ông cụ.
Thẩm Trang chống gậy điểm danh từng người: "Có không hài lòng cũng phải nhịn cho ta. Đợi sau này ta trăm tuổi rồi, các con làm chủ cái nhà này thì hãy đến trước linh cữu mà nói cho ta biết các con không hài lòng đến mức nào!"
Lời này nói ra quá nặng nề, khiến đám con cháu sợ hãi vội vàng xin tha. Thẩm Khiêm lườm Thẩm Nga một cái, tiến lên đỡ lấy ông cụ: "Ba, ba bớt giận đi ạ. Cái nhà này mãi mãi là ba làm chủ, tụi con sao dám có gì không hài lòng? Chẳng qua chỉ là mấy đứa trẻ cãi vặt thôi, không đến mức đó đâu ạ."
Thẩm Uyên phụ họa: "Đúng đó ba. Ba nói thế tụi con hổ thẹn c.h.ế.t mất. Đứa trẻ ba thích chắc chắn là tốt rồi, tụi con sao có thể không phân biệt được tốt xấu như thế?" Nói đoạn không quên nháy mắt ra hiệu cho Thẩm Nga.
Thẩm Nga mặt mũi sượng sùng: "Ba, lúc nãy con nhất thời nóng lòng nên nói sai, ba đừng chấp nhặt với con."
Thẩm Kiều cười lạnh một tiếng: "Anh Cả, anh Hai, chị Cả, mọi người cũng đừng nói lời ch.ót lưỡi đầu môi nữa. Nếu thật lòng thương ba thì nên học tập em đây này. Ba thích Sâm Sâm thì em coi con bé như con gái ruột, chẳng bao giờ đi bới lông tìm vết nó cả."
Thẩm Nga lúc này mới giật mình kinh hãi, cái con mụ này tâm cơ thâm sâu thật, hèn gì tự nhiên lại đi nhận con nuôi, hóa ra là để nịnh bọt ông cụ.
"Lão gia t.ử." Thẩm Chấp thấy cơn giận của Thẩm Trang đã nguôi ngoai phần nào, liền khom người tiến sát bên cạnh ông, nhỏ giọng: "Có khách quý tới ạ."
Ánh mắt Thẩm Trang lóe lên tia sáng tinh anh, ông thản nhiên liếc Thẩm Chấp một cái, suy tính một lát rồi xua tay: "Mời khách quý vào Thấm Viên." Nói xong lại nhìn Thẩm Khiêm: "Chuyện ở đây con cứ trông coi trước đi."
"Vâng." Thẩm Khiêm gật đầu nhận lệnh.
Đợi ông cụ rời khỏi chính viện, Thẩm Uyên mới thở phào nhẹ nhõm: "Ai mà lại được vào thẳng Thấm Viên thế nhỉ?"
Câu hỏi này cũng là thắc mắc của tất cả mọi người. Hôm nay là lần đầu tiên Thẩm Viên mở cửa sau hơn ba mươi năm, nhưng để đảm bảo an toàn, tạm thời chỉ mở cửa tiền viện. Ngay cả gia tộc họ Chu, họ Tô đến cũng đều được sắp xếp ở khách viện đã chuẩn bị sẵn, vậy mà vị khách quý này vừa đến đã được vào Thấm Viên.
Mọi người thần tình khác nhau, ngầm hiểu ý mà cùng vào chính sảnh uống trà.
Phía bên này, sau khi rời khỏi chính sảnh, Khương Hoa Sam cùng Phó Tuy Nhĩ hướng về phía Cúc Viên mà đi. Vừa quẹo qua cánh cửa thùy hoa nối liền với sân sau, bóng dáng Thẩm Miên Chi đứng bên bờ ao đã đập vào mắt hai người. Con đường này là lối duy nhất để quay về Cúc Viên, Thẩm Miên Chi đứng đây rõ ràng là có ý đợi sẵn bọn họ rồi.
"Chị có chuyện muốn hỏi em."
Chưa đợi cô ta kịp mở lời, Khương Hoa Sâm đã thản nhiên thừa nhận: "Phải, tôi cố ý đấy."
Thẩm Miên Chi cau mày, giọng điệu đầy vẻ không tán đồng: "Em thật sự quá đáng rồi, sao em có thể lợi dụng sự lương thiện của người khác như thế?"
Khương Hoa Sâm nhướng mày, như thể vừa phát hiện ra điều gì đó thú vị: "Chị nói cái gì cơ?"
Thẩm Miên Chi tiếp tục: "Lúc đó em cố ý hỏi chị, là vì em khẳng định chị vì không muốn chuyện rùm beng lên nên nhất định sẽ giúp em nói dối? Còn lúc nãy nữa, em cũng cố tình chọc giận chị Lan Lan, vì em biết một khi hai người xảy ra xung đột, chị nhất định sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Vậy nên em lợi dụng chị để kích phát mâu thuẫn. Ngay cả bây giờ em thản nhiên thừa nhận như vậy, cũng là vì nhìn thấu chị sẽ không đi báo với ông nội!"
Phó Tuy Nhĩ nghe mà ong cả đầu, cái gì vậy trời? Lúc nãy chẳng phải chỉ là cãi nhau một trận thôi sao, bên trong còn nhiều lắt léo thế à?
Khương Hoa Sâm nhếch môi: "Ồ, hóa ra chị đều biết hết à?"
Thẩm Miên Chi sững sờ, vẻ mặt không thể tin nổi: "Sao em có thể thốt ra lời đó được? Chị chưa bao giờ có ác ý với em, tại sao em lại cố tình lợi dụng chị? Còn cả ông nội nữa, ông tin tưởng em như thế, vậy mà em lại lợi dụng lòng tin của ông."
