Ta Chỉ Định Làm Mình Làm Mẩy, Sao Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 242
Cập nhật lúc: 07/05/2026 13:01
Tiêu Lan Lan nén cơn giận trong lòng, quay sang trút giận lên Khương Hoa Sâm trên sân khấu: "Cô nói xong chưa? Nói xong rồi thì bảo nhân viên phát hoa cho các bạn nam đi chứ?"
Khương Hoa Sâm: "Chị vội cái gì? Trước khi chọn 'Công chúa' chẳng phải còn phải chọn 'Kỵ sĩ' sao?"
"Chọn Kỵ sĩ? Cái này còn phải chọn à? Con trai chẳng phải là kỵ sĩ sao?" Tiêu Lan Lan nhất thời không phản ứng kịp.
Nhưng hiện trường có rất nhiều người phản ứng nhanh, Thẩm Lan Hi và Thẩm Quy Linh gần như đồng thời ngước mắt nhìn lên sân khấu.
Khương Hoa Sâm giơ cao loa phóng thanh: "Tất cả các bạn nữ, quyền chủ động nằm trong tay các bạn. Bây giờ xin mời đưa hai tay ra, ai chọn làm Kỵ sĩ xin mời giơ tay trái, ai chọn làm Công chúa xin mời giơ tay phải."
Lời vừa thốt ra, biểu cảm của mọi người đều sững sờ, các phu nhân cũng ngừng trò chuyện.
Ai quy định con gái nhất định phải là Công chúa? Con trai nhất định phải là Kỵ sĩ?
Có người thích được vây quanh, được lựa chọn, nhưng chắc chắn cũng sẽ có người muốn trở thành kẻ nắm quyền chủ động.
Điều đáng tự hào nhất không phải là trở thành Công chúa, mà là tôi có thể thay đổi quy tắc, quyết định xem ai là Công chúa.
Quy luật kẻ mạnh, quy luật rừng xanh chẳng phải là như thế sao?
Thẩm Trang vốn dĩ vẫn luôn cau mày, sau khi nghe xong quy tắc thứ hai của trò chơi, khóe môi cuối cùng cũng hiện lên một nụ cười, giả vờ bất đắc dĩ lắc đầu: "Cái trò chơi quái quỷ gì thế này, để chư vị chê cười rồi, con bé này quái chiêu lắm, bị tôi chiều hư rồi."
Mọi người có mặt đều cười xòa bỏ qua.
Tiếng sấm mùa xuân đã vang lên, cơn mưa bão sắp ập đến, những người thông minh chỉ cần dựa vào những chi tiết nhỏ nhặt cũng có thể thấy rõ sự việc, nhìn thấu nhưng không nhất thiết phải nói ra.
Nếu là bạn, bạn muốn làm người được lựa chọn, hay là người đưa ra lựa chọn?
Tay trái? Hay là tay phải?
Tiêu Lan Lan nắm c.h.ặ.t ngón tay: "Quy tắc trò chơi gì thế này? Trò chọn công chúa đâu có chơi như vậy."
Khương Hoa Sâm liếc cô ta một cái: "Ông nội bảo tôi tổ chức, quy tắc tự nhiên là do tôi định. Chị mau chọn đi, không chọn là tôi hủy tư cách tham gia của chị đấy."
"Cô!"
Tiêu Lan Lan tức nổ đom đóm mắt. Khương Hoa Sâm vác cái loa phóng thanh, một câu chọi mười câu, cô ta có lý cũng chẳng cãi thắng được, đành giận cá c.h.é.m thớt sang những người bên cạnh.
"Các cậu đờ người ra đấy làm gì, không lẽ bị nó dắt mũi thật đấy chứ? Còn gì mà do dự nữa? Con gái chúng mình đương nhiên phải làm công chúa rồi!"
Mấy cô gái bên cạnh sợ thế lực của Tiêu Lan Lan, miễn cưỡng giơ tay phải lên.
Phó Tuy Nhĩ thì khỏi phải nói, Khương Hoa Sâm vừa tuyên bố quy tắc, cô nàng đã giơ ngay tay trái. Kỵ sĩ có thể đi diệt rồng, ngầu bá cháy!
Tô Diệu chướng mắt cảnh Khương Hoa Sâm chơi trội, mỉa mai: "Đầu óc nó chưa bao giờ bình thường cả."
Chu Khởi San mỉm cười lắc đầu, giơ tay trái ra hiệu: "Xin lỗi nhé Diệu Diệu, lần này tớ có cách nhìn khác rồi, tớ thích quy tắc này của em ấy."
Tô Diệu quay ngoắt mặt đi, lẳng lặng giơ tay trái: "Tớ đang nói cái đầu óc của nó, chứ có nói quy tắc trò chơi đâu."
Trước đó, Dư Sanh cứ ngỡ trò chơi của giới thượng lưu Kình Cảng chẳng qua cũng chỉ là mấy trò tiêu khiển vô vị của đám quý tộc, không ngờ lại có cú lật kèo thế này. Tuy cô cũng thích đặc quyền tuyệt đối của công chúa, nhưng cô càng hướng tới việc trở thành một kỵ sĩ có quyền tự chủ lựa chọn hơn.
Gần như không chút do dự, cô giơ tay trái.
Thẩm Miên Chi rũ mắt nhìn đôi bàn tay mình, nhất thời không quyết định được nên chọn thế nào? Bản tâm là tay trái, nhưng hình như cô chỉ có thể giơ tay phải.
Mấy cô bé ít tuổi hơn nhìn nhau đầy lưỡng lự. Phó Tuy Nhĩ nháy mắt với họ: "Chọn tay trái đi. Con gái đông thế này mà 'Công chúa' chỉ có một, chọn thế là để chúng mình 'tương tàn' đấy. Làm kỵ sĩ thì khỏi lo, chúng mình có thể cùng ủng hộ một nàng công chúa, hoặc tự chọn người mình thích."
Có lý. Đám con gái mắt sáng rỡ, đồng loạt giơ tay trái.
Đểu cáng! Lại còn dám lôi kéo phiếu bầu!
Chẳng biết là tình cờ hay đã tính toán kỹ, hai phe cuối cùng lại chia đôi đồng đều.
Tiêu Lan Lan nhướng mày, đắc ý nhìn Khương Hoa Sâm ở giữa sân khấu. Đồ hề nhảy nhót, xem cô làm thế nào!
Khương Hoa Sâm đảo mắt nhìn quanh đại sảnh, cuối cùng khóa mục tiêu vào người phụ nữ duy nhất ở vòng trung tâm.
"Bà nội Cố, vui một mình không bằng vui cùng mọi người, dù sao bà cũng phải đợi, hay là chơi cùng tụi cháu đi ạ?"
Gan to tày trời thật, vừa mới đắc tội bà cụ Cố xong giờ lại rủ người ta chơi game? Nghĩ gì vậy trời?
Bà cụ Cố đã ngoài sáu mươi, loại "khỉ con" nào mà bà chưa thấy? Nhưng kiểu như thế này thì đúng là lần đầu. Bà là người phụ nữ duy nhất ở vòng trung tâm, Khương Hoa Sâm nhắc đến bà lúc này, ai có tâm tư đều hiểu ý tứ bên trong không hề đơn giản.
Thẩm Lan Hi nghiêng đầu, ánh mắt đạm mạc lướt qua đôi mắt đào hoa đang cười híp mí kia. Cái lúc đó, cô cũng giả điên giả khờ với anh như thế. Thẩm Quy Linh im lặng đứng bên cạnh, liếc nhìn Thẩm Lan Hi một cái rồi lại dửng dưng dời đi.
Bà cụ suy nghĩ một lát, hơi ngẩng đầu, thu vào tầm mắt toàn là những gương mặt non nớt xinh đẹp. Không biết đã nhớ ra điều gì, bà bỗng mỉm cười: "Bà già rồi, không theo kịp tư duy của giới trẻ các cháu nữa."
