Ta Chỉ Định Làm Mình Làm Mẩy, Sao Lại Trở Thành Bạch Nguyệt Quang - Chương 246
Cập nhật lúc: 07/05/2026 13:02
"Thiếu gia." Cao Chỉ kịp thời xuất hiện, trên tay còn cầm một giỏ hoa.
Thẩm Lan Hi không có hứng thú với trò chơi này, anh ném đống hoa hồng trong tay vào giỏ rồi chuẩn bị đi về nghỉ ngơi.
Phó Tuy Nhĩ ôm hai chiếc loa nhỏ, "vút" một cái lướt qua người anh lao thẳng về phía Thẩm Thanh Dư.
"Anh Thanh Dư, của em cũng tặng anh luôn. Sâm Sâm, cái tư thế kết thúc lúc nãy của cậu ngầu xỉu luôn ấy, tớ xem mà nổi hết cả da gà."
Thẩm Lan Hi khựng bước, quay đầu nhìn về phía đám đông.
Thẩm Thanh Dư cũng nhận ra ánh mắt của anh, khẽ hếch cằm, vẻ mặt đầy khiêu khích.
Khương Hoa Sâm kiễng chân nhìn vào giỏ hoa trong tay Cao Chỉ, lẳng lặng vỗ vai Thẩm Thanh Dư: "Đừng khiêu khích nữa, người ta nhiều hơn anh đấy."
Phía bên kia vòng trung tâm.
Bà cụ Cố vẫn luôn dán mắt vào động tĩnh của Thẩm Thanh Dư. Thấy cháu trai mình đang so kè với Thẩm Lan Hi, bà cụ hừ lạnh một tiếng, đưa đóa hoa hồng trong tay cho Cố Tứ Phong: "Mang cái này cho A Dư."
Lão thái thái vừa rồi cũng tham gia bỏ phiếu, nên lẽ đương nhiên cũng nhận được một nhành hồng.
Cố Tứ Phong mặt mày sượng sùng: "Mẹ, thế này không hay lắm đâu. Thân phận của mẹ là gì chứ, mẹ mà tặng hoa thế này chẳng phải là công khai kéo phiếu thiên vị sao?"
Bà cụ liếc Thẩm Trang một cái, tức tối nói: "Ông ta còn có thể tổ chức cả một bữa tiệc để kéo phiếu cho cháu trai mình, tại sao tôi lại không thể? Đi mau! Bảo vợ anh một tiếng, bảo nó cũng giúp A Dư kéo phiếu đi."
"..." Cố Tứ Phong mặt đầy khó xử, nhưng lại không cãi được bà mẹ già, đành cầm nhành hồng đi vào đám đông.
Thẩm Quy Linh liếc nhìn vào đám đông một cái rồi xoay người muốn rời đi. Thẩm Khiêm đặt ly rượu xuống, nhìn sang.
"A Linh, con đi đâu đấy?"
Thẩm Quy Linh: "Con đi vệ sinh một chút." Thẩm Khiêm gật đầu.
Thẩm Quy Linh không chút luyến tiếc bước ra khỏi sảnh tiệc.
Cho đến khi bóng lưng anh hoàn toàn biến mất, Chu Yến Hành mới chậm rãi thu hồi ánh mắt. Kể từ lần trước Thẩm Quy Linh may mắn thắng anh một ván, Chu Yến Hành đã bắt đầu chú ý đến đứa con riêng này của nhà họ Thẩm.
Chu lão gia t.ử thần sắc nhàn nhạt: "Thẩm Quy Linh rốt cuộc cũng không đủ tư cách để so sánh với những người ở tầng lớp cao hơn. A Hành, đối thủ thực sự của cháu ở kia kìa."
Chu Yến Hành mỉm cười, ánh mắt lập tức khóa c.h.ặ.t Thẩm Lan Hi: "Xem ra, 【Công chúa】 tối nay sắp lộ diện rồi."
Chu lão gia t.ử: "Đây là tiệc của nhà họ Thẩm, nếu không phải kết quả đó mới là lạ."
Ngồi trong sảnh tiệc này đều là những nhân vật có m.á.u mặt ở Kình Cảng. Ngoại trừ một vài đứa trẻ nhỏ chưa hiểu chuyện, phần lớn hoa của mọi người đều được tặng sau khi đã cân nhắc thiệt hơn.
Suy nghĩ một lát, Chu Quốc Triều chỉ tay về phía sàn nhảy náo nhiệt: "Cháu cũng xuống đó đi dạo đi. Dù không thay đổi được kết quả, nhưng cũng không thể để một đóa hoa cũng không thu được."
Chu Yến Hành đứng dậy: "Vâng, thưa ông nội."
Bên ngoài sảnh.
Thẩm Quy Linh đứng dưới hành lang hồi lâu, sự ồn ào bên trong dường như bị tách biệt hoàn toàn khỏi thế giới của anh. Gió đêm mang theo chút hơi men lướt qua khuôn mặt, anh rũ mắt, nhìn chằm chằm vào một đóa hoa nhỏ trước mặt đến ngẩn người.
"Cái đó... Thẩm Quy Linh?"
Bất thình lình, bên tai vang lên một tiếng gọi khẽ.
Thẩm Quy Linh nghiêng đầu, sau khi nhìn rõ người trước mặt, ánh sáng trong mắt anh chợt tắt đi vài phần.
Dư Sanh cầm một nhành hồng vàng, vẻ mặt có chút căng thẳng: "Tớ không thân với họ lắm, nên tớ muốn tặng cái này cho cậu."
Thẩm Quy Linh ngước mắt, nhìn chằm chằm vào Dư Sanh.
Dư Sanh bỗng nhiên đỏ mặt: "Cậu không muốn nhận sao?"
Thẩm Quy Linh lắc đầu, giơ tay nhận lấy nhành hồng vàng: "Cảm ơn."
Dư Sanh hơi ngẩn ra, khi phản ứng lại thì lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết: "Vậy, chúng mình..."
Cô ta còn chưa dứt lời, Thẩm Quy Linh đã nhìn thẳng phía trước, đi lướt qua người cô ta.
"Thẩm Quy Linh?" Dư Sanh không hiểu, quay đầu nhìn anh.
Thẩm Quy Linh bước ra khỏi hành lang, nói với một bóng cây: "Ra đi."
Trong bóng cây phát ra tiếng sột soạt, một lát sau Tô Diệu mặt mày ngượng nghịu bước ra.
"Cái đó... tớ không cố ý nghe lén các cậu nói chuyện đâu. Vốn dĩ tớ định đến tặng hoa cho cậu, nhưng thấy cậu đang nói chuyện với người khác, tớ sợ làm phiền nên mới trốn đi."
Thẩm Quy Linh nhìn chằm chằm đóa hoa trong tay Tô Diệu, ánh mắt dịu dàng: "Tặng tớ à?"
Đôi mắt Tô Diệu bỗng sáng rực lên, vội vàng dâng hoa của mình ra, đầy mong đợi: "Ừm."
"Cảm ơn." Thẩm Quy Linh nhận lấy hoa, gật đầu rồi quay người đi về phía sảnh tiệc.
"..." Ánh mắt Dư Sanh tối sầm lại, trừng trừng nhìn vào hai nhành hoa trong tay anh.
Lúc này, bản nhạc thứ ba đã bắt đầu, hoa của các cô gái tại hiện trường cơ bản đều đã tặng đi hết.
Khương Hoa Sâm ôm giỏ hoa kiểm kê số lượng: "Ở đây tổng cộng có hai mươi chín đóa."
Phó Tuy Nhĩ nhỏ giọng nói thầm vào tai cô: "Tớ vừa đi nghe ngóng rồi, anh Lan Hi có ba mươi đóa. Làm sao giờ? Anh Thanh Dư hình như thua rồi. Đều tại Thẩm Miên Chi, đầu óc chị ta có vấn đề ấy, tớ vừa sang hỏi xin hoa, chị ta bảo tặng cho người khác mất rồi."
Khương Hoa Sâm ngước mắt liếc nhìn Chu Yến Hành một cái. Tên này đột nhiên xuống sân, không ít cô gái thi nhau đổi hướng, hoa của Thẩm Miên Chi chắc là tặng cho anh ta rồi.
