Ta Chỉ Muốn Làm Cá Mặn, Nào Ngờ Lại Thành Tâm Phúc Của Thái Hậu - 16
Cập nhật lúc: 25/06/2026 17:04
“Lại đây.”
Ta bước tới.
Thái hậu đẩy một quyển sổ sang.
“Sau này những sổ này, ngươi giúp ai gia xem.”
Nụ cười trên mặt ta suýt không giữ được.
“Nương nương, phẩm cấp tần thiếp thấp, e rằng không thích hợp.”
Thái hậu nhìn ta.
“Vừa thăng rồi.”
Ta không nói nên lời.
Ta đổi cách khác.
“Tần thiếp tài hèn học ít.”
“Xem hiểu được.”
“Tần thiếp nhát gan.”
“Ai gia biết.”
“Tần thiếp lười.”
Cuối cùng thái hậu cũng cười.
“Bởi vậy mới để ngươi xem.”
“Người lười biếng giỏi tìm cách tiết kiệm công sức nhất.”
Ta không còn lời nào để đáp.
Thái hậu lại bảo Thu cô cô mang tới một tấm thẻ nhỏ.
Không phải vàng.
Không phải ngọc.
Mà là một tấm thẻ gỗ trầm hương.
Bên trên khắc ba chữ cung Thọ Khang.
“Từ hôm nay, ngươi hiệp trợ quản lý tiểu trù phòng, d.ư.ợ.c thiện, hướng đi của đồ ban thưởng và sổ sách Nội vụ phủ gửi tới cung Thọ Khang.”
“Việc của lục cung không cần ngươi quản.”
“Nhưng chỉ cần có liên quan tới cung Thọ Khang, ngươi có quyền hỏi.”
Ngón tay ta co lại.
Tấm thẻ này còn đáng sợ hơn thánh chỉ.
Thánh chỉ chỉ thăng phẩm cấp.
Tấm thẻ này khiến sau này ta không thể giả vờ không nhìn thấy.
Thái hậu nhìn ta.
“Không muốn nhận?”
Ta rất muốn gật đầu.
Nhưng ta không thể.
Bởi ta nhìn thấy chén nước ấm bên tay người.
Nhìn thấy đĩa điểm tâm không ngọt trên bàn.
Nhìn thấy vẻ mệt mỏi dưới mắt Thu cô cô cuối cùng đã nhạt đi.
Cũng nhớ tới những vết nứt vì lạnh trên tay tiểu cung nữ của Triệu thường tại.
Ta cúi đầu nhận lấy tấm thẻ.
“Tần thiếp nhận.”
Thái hậu không nói thêm.
Chỉ đẩy một đĩa bánh nhân táo đỏ tới trước mặt ta.
“Ăn đi.”
“Hôm nay không ngọt.”
Ta ngồi xuống, cầm một miếng.
Quả thật không ngọt.
Mềm.
Ấm.
Bên trong còn kẹp một ít củ mài nghiền.
Là hương vị ta thích.
Khi ta ăn tới miếng thứ hai, Thu cô cô ôm một chồng sổ bước vào.
Rất dày.
Dày tới mức miếng bánh trong tay ta cũng không còn thơm.
Ta nhìn chồng sổ, chậm rãi ngẩng đầu.
Vẻ mặt thái hậu rất bình tĩnh.
“Ăn xong rồi xem.”
“Không vội.”
Ta nhìn người.
Người cũng nhìn ta.
Một lát sau, ta cúi đầu c.ắ.n một miếng bánh.
“Nếu không vội, có thể để ngày mai xem không?”
Thái hậu chậm rãi uống một ngụm trà.
“Không thể.”
Thu cô cô cúi đầu cười.
Thanh Tuệ đứng cạnh cửa cũng cười tới mức vai run lên.
Ta ôm tấm thẻ nhỏ của cung Thọ Khang, đột nhiên nhớ lại sự đắc ý của mình khi chọn tây phối điện vào ngày đầu tiên vào cung.
Khi ấy ta cảm thấy mình rất thông minh.
Gần thiện phòng.
Xa hoàng đế.
Nơi ở hẻo lánh.
Không có ai quản.
Bây giờ nghĩ lại, lúc đó ta thật sự nên hỏi thêm một câu.
Có cách xa cung Thọ Khang hay không.
Cuối cùng ta vẫn không thể kéo chồng sổ ấy sang ngày mai.
Thái hậu dùng xong nửa bát cháo liền bảo Thu cô cô chuyển bàn nhỏ tới trước mặt ta.
Ta ngồi trong noãn các cung Thọ Khang.
Vừa xem sổ vừa nghe cung nhân bên ngoài lần lượt tới bẩm báo.
Ba ngày sau, tân tổng quản Nội vụ phủ chính thức nhậm chức.
Việc đầu tiên hắn làm là bù đủ phần lệ đã bị thiếu suốt nửa năm cho các cung.
Sau khi lĩnh được than, vết nứt vì lạnh trên tay tiểu cung nữ trong phòng Triệu thường tại dần lành lại.
Sau đó nàng được điều tới tiểu trù phòng cung Thọ Khang, chuyên quản canh nóng cho người trực đêm.
Mỗi lần nhìn thấy ta, nàng đều cười như vừa nhặt được bạc.
Tô tài nhân nhờ có đủ dầu đèn, lén đọc thoại bản suốt nửa tháng.
Sau đó bị quý phi bắt gặp.
Nàng vốn cho rằng mình sẽ bị phạt.
Kết quả quý phi lật xem hai trang rồi hỏi quyển tiếp theo ở đâu.
Từ đó hai người có thêm một mối giao tình không thể công khai.
Quý phi đã thu bớt tính khí, không tiếp tục dùng đồ ban thưởng để thử ta.
Nàng tiếp quản cung yến lần nữa.
Quy củ đầu tiên là bảo tiểu trù phòng hỏi trước những món thái hậu kiêng kỵ.
Miệng nàng vẫn không chịu tha người.
Người quản kho ngoài cung Trường Xuân bị tra ra đã nhận bạc của Nội vụ phủ, dùng định mức của quý phi làm vỏ bọc rồi bán phần lớn số than ra ngoài cung.
Từ đó cung Trường Xuân không còn để người dưới danh nghĩa của mình bớt xén dù chỉ một khối than của tần phi cấp thấp.
Hiền phi bệnh suốt một tháng.
Hoàng đế không phế nàng.
Không phải vì chuyện đầu độc có thể nhẹ nhàng bỏ qua, mà vì đại cung nữ chỉ nhận việc biển thủ cùng tự mình hạ độc để bịt đầu mối, quyết không khai chủ nhân.
Chứng cứ chỉ đủ chứng minh cung Hiền phi có liên quan, chưa đủ định tội chính nàng.
Hoàng đế tước quyền hiệp lý, thu hồi cung vụ và cấm túc nàng vô thời hạn.
Đại cung nữ bên cạnh nàng bị đưa tới Thận Hình ty, cuối cùng khai ra chuyện nhiều năm nay lợi dụng sổ hương liệu để biển thủ bạc.
Ngày Hiền phi đóng cửa cung, nàng sai người đưa tới một phong thư.
Bên trong chỉ có một câu.
“Khương thường tại, trong cung hiếm thấy người như ngươi, đến giả vờ thông minh cũng không biết.”
Ta xem xong liền đốt.
Loại lời khen này giữ lại dễ giảm thọ.
Sau này hoàng đế còn tới cung Thọ Khang vài lần.
Hắn không cố ý trêu ta nữa.
Chỉ thỉnh thoảng nhìn ta ôm sổ thở dài, liền bảo người đưa số mực tốt Ngự thư phòng dùng không hết tới.
Danh sách ban thưởng được viết rõ ràng.
Ta cũng nhận một cách rõ ràng.
Hắn từng một lần lật thẻ thị tẩm của ta.
Sau khi thái hậu nhìn thấy, người thản nhiên nói:
“Ban đêm nàng còn phải thay ai gia kiểm tra danh sách t.h.u.ố.c.”
Đêm ấy ta xem sổ tại cung Thọ Khang tới giờ Tý.
Buồn ngủ đến mức trán suýt đập xuống nghiên mực.
Nhưng ta ngủ rất yên ổn.
Ba tháng sau, tất cả sổ cũ của cung Thọ Khang đã được chỉnh lý xong.
Bệnh dạ dày của thái hậu không còn đau tới tỉnh giấc vào ban đêm như trước.
Mỗi ngày người có thể dùng nửa bát cháo vào bữa sáng.
Buổi chiều sẽ phơi nắng trong noãn các một lát.
Đôi khi còn bảo ta đọc hai trang sách giải khuây.
Ta từ Khương thường tại được thăng thành Khương quý nhân.
Tây phối điện tại cung Nghi Xuân vẫn được giữ lại cho ta.
Cửa sổ đã được sửa.
Than cũng đầy đủ.
Thanh Tuệ đào số hạt bạc nhỏ hình hạt dưa ta chôn dưới chân giường lên, cất lại trong hộp.
Nàng hỏi:
“Chủ t.ử vẫn để dành tiền xuất cung dưỡng lão sao?”
Ta suy nghĩ rồi đáp:
“Vẫn để dành.”
Nàng cười.
“Vậy bây giờ thì sao?”
Ta nhìn hộp thức ăn cung Thọ Khang vừa đưa tới trên bàn.
Bên trong là một bát cháo nóng.
Một đĩa bánh nhân táo đỏ.
Còn có một mảnh giấy nhỏ do chính tay thái hậu viết.
Bữa sáng ngày mai, đừng tới muộn.
Ta thở dài, đặt mảnh giấy vào trong sổ.
“Trước mắt cứ ăn xong bữa sáng ngày mai đã.”
