Ta Chỉ Thích Nàng - Chương 15
Cập nhật lúc: 28/06/2026 06:02
“Cẩm Nương tỷ tỷ...”
Vừa nhìn thấy nàng.
Nước mắt ta lập tức trào ra.
Ta vội quay mặt đi.
Dùng khăn tay che mắt.
Không muốn để nàng nhìn thấy bộ dạng thất thố của mình.
“Bình Nhi.”
“Muội tới rồi.”
Nàng đứng đó.
Nhẹ nhàng nhìn ta.
Trong mắt chỉ còn lại vẻ hiu quạnh đến tận cùng.
“Ta đều biết cả rồi.”
“Nếu muốn khóc...Muội cứ khóc đi.”
Nói đến đây.
Nàng cười khổ.
Ngước nhìn khoảng trời xa xăm ngoài cửa sổ.
“Khóc thì có ích gì chứ?”
“Công t.ử... không cần ta nữa rồi.”
Ta nhất thời không biết phải nói gì.
Mọi lời an ủi vào lúc này đều quá mức nhạt nhòa.
Nói gì cũng vô nghĩa.
“Muội không biết đâu.”
“Ta thật sự rất ghen tị với muội.”
Nàng khẽ nói:
“Xuất thân của muội đã quyết định rồi.”
“Cho dù có không được yêu thương đến đâu...”
“Cũng sẽ không bao giờ rơi vào hoàn cảnh như ta.”
“Vương công t.ử một lòng một dạ với muội.”
“Sẵn lòng vì muội mà tính toán mọi chuyện.”
“Người có tình cuối cùng thành quyến thuộc.”
“Đó là phúc khí biết bao.”
“Cẩm Nương tỷ tỷ...”
Nàng khẽ lắc đầu.
“Nhưng với xuất thân như ta...”
“Cho dù công t.ử có yêu thương ta đến đâu.”
“Có vì ta mà tính toán nhiều thế nào đi nữa.”
“Tạ gia cũng tuyệt đối không thể cho ta bước vào cửa.”
“Cho dù chỉ là làm thiếp.”
“Chỉ e bọn họ còn thấy ta làm ô uế môn đình.”
Ta lặng người.
Bởi đó là sự thật.
Định kiến của thế gia giống như một ngọn núi lớn.
Chia cắt hai người ở hai đầu thế giới.
“Ta biết.”
“Công t.ử đã chọn cho ta một con đường tốt nhất.”
“Ta không trách chàng.”
“Ta chỉ là...”
“Trong lòng quá đau thôi.”
Nàng hiểu tất cả.
Hiểu nỗi bất đắc dĩ của Tạ Văn Khiêm.
Hiểu lựa chọn ấy là vì muốn tốt cho nàng.
Nhưng...
Có những vết thương dù hiểu rõ cũng không thể nguôi ngoai.
Mà ta.
Lại chẳng thể giúp nàng được điều gì.
28
Trên đường trở về.
Ta tựa đầu lên vai Vương Kha.
Cả người uể oải, chẳng còn chút tinh thần.
Khác với mọi ngày.
Chàng không đùa giỡn cũng không trêu chọc ta.
Chỉ lặng lẽ ôm lấy ta.
Nhẹ nhàng vuốt ve sau lưng.
“Cảm ơn chàng.”
Vương Kha cúi đầu nhìn ta.
“Giữa phu thê với nhau, nói cảm ơn làm gì?”
“Sao đột nhiên lại cảm ơn ta?”
Ta khẽ nhắm mắt.
“Không có gì.”
“Chỉ là đột nhiên nhận ra...”
“Để có được đoạn tình cảm này. Chắc hẳn chàng đã âm thầm bỏ ra rất nhiều.”
“Mà thiếp lại chẳng biết gì cả. Chỉ vô tư hưởng thụ sự tốt đẹp chàng dành cho mình.”
Vương Kha bật cười.
“Bây giờ mới biết à?”
“Vì cưới được nàng...Tiểu gia đây suýt bị phụ thân đ.á.n.h c.h.ế.t đấy.”
“Haiz…”
“Ơ?”
“Đừng khóc chứ.”
“Ta đùa thôi mà.”
“Bình Nhi!”
“Khánh khánh.”
Chàng lập tức luống cuống tay chân.
Vội vàng lau nước mắt cho ta.
“Phu nhân…”
“Phu nhân tốt của ta.”
“Nàng mà khóc sưng mắt lên thế này...”
“Quay về mẫu thân nhìn thấy. Lại tưởng ta bắt nạt nàng.”
“Biết đâu còn đ.á.n.h c.h.ế.t vi phu mất.”
“Nàng thương ta một chút được không?”
“Đừng khóc nữa.”
Nghe những lời ấy.
Ta chẳng những không nín được.
Ngược lại còn nhào vào lòng chàng.
Bật khóc thành tiếng.
Vương Kha bất đắc dĩ thở dài.
Sau đó vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy ta.
“Được rồi.”
“Muốn khóc thì cứ khóc đi.”
“Phu quân của nàng da dày thịt chắc.”
“Không sợ bị đ.á.n.h đâu.”
Nói xong.
Chàng không nói thêm gì nữa.
Chỉ lặng lẽ vỗ nhẹ lên lưng ta.
Từng chút từng chút dỗ dành.
Đợi tiếng khóc của ta dần nhỏ lại.
Chàng mới mở miệng lần nữa.
“Đều tại Tạ Văn Khiêm.”
“Hắn gây nghiệt.”
“Cuối cùng lại bắt tiểu gia ta gánh thay.”
“Đúng là kết giao nhầm bằng hữu.”
Ta nghẹn ngào.
Nói đứt quãng:
“Trước đó...”
“Chàng còn nói hắn cũng có nỗi khổ riêng mà...”
Vương Kha không chút do dự đáp:
“Lúc ấy hắn chưa làm phu nhân của ta khóc.”
Ta bật cười trong nước mắt.
Người này lúc nào cũng chẳng đứng đắn.
Thế nhưng lúc này.
Tựa trong lòng chàng.
Ta lại cảm thấy vô cùng an tâm.
Đời này được gặp gỡ quân.
Còn hơn thắng hết mọi phong cảnh thế gian.
(Hết).
