Ta Chỉ Thích Nàng - Chương 5
Cập nhật lúc: 28/06/2026 05:01
“Nghe nói gần đây Kim Phong Viện có mấy cô nương mới tới, người nào người nấy đều sắc nghệ song toàn.”
Ta liếc nàng một cái:
“Ta thấy là ngươi nhớ chủ cũ của mình thì có.”
Phi Nhạn lập tức kêu oan:
“Công t.ử oan uổng quá.”
“Thu nương t.ử đã đưa nô tỳ cho người, từ đó đến nay nô tỳ chỉ có một mình người là chủ t.ử.”
Thấy nàng sắp quỳ xuống giữa đường, ta vội kéo lại.
“Được rồi, ta chỉ đùa một câu thôi.”
Từ nhỏ ta đã bị người trong phủ xem nhẹ.
Viện t.ử ta ở nằm nơi hẻo lánh nhất phủ.
Sau khi thỉnh an buổi sáng xong, gần như chẳng còn ai quan tâm sống c.h.ế.t của ta nữa.
Ngay cả đám nha hoàn trong viện cũng lười biếng, ngày thường chẳng thấy bóng dáng đâu.
Về sau lớn thêm một chút, ta tự mình mò mẫm đủ đường.
Học được cách trèo cây, leo tường, nhảy mái nhà.
Rồi thường xuyên cải nam trang, lén lút trèo tường ra ngoài.
Nghĩ lại lúc ấy cũng thật gan lớn.
Nơi nào cũng dám đi.
Không bị người ta bắt cóc đem bán, quả thực là mạng lớn.
Ta quen Thu Cẩm Nương trong một lần tới Kim Phong Viện nghe khúc.
Đó là một câu chuyện anh hùng cứu mỹ nhân.
Đương nhiên...
Ta là anh hùng.
Nói ra có lẽ chẳng ai tin.
Thu Cẩm Nương bề ngoài là hoa khôi ca kỹ của Kim Phong Viện, nhưng thực chất võ nghệ lại vô cùng xuất chúng.
Còn ta, tuy ngày ngày trèo tường, cải nam trang, lui tới thanh lâu...
Nhưng thật ra lại là một kẻ yếu ớt chẳng biết võ công.
Thế nhưng duyên phận vốn luôn kỳ diệu như vậy.
Sau khi phát hiện ta là nữ nhi, Thu Cẩm Nương không hề giáo huấn hay trách mắng.
Nàng chỉ tặng cho ta một nha hoàn biết võ.
Chính là Phi Nhạn.
Thu Cẩm Nương hoàn toàn không giống một ca kỹ bình thường.
Cầm kỳ thi họa, thi từ ca phú, cưỡi ngựa b.ắ.n cung, võ nghệ quyền cước...
Môn nào cũng tinh thông xuất sắc.
Ngay cả khi bàn luận chuyện triều chính, nàng cũng có kiến giải riêng khiến người ta kinh ngạc.
Quả thực là một kỳ nữ hiếm có.
Nói cho cùng, nàng cũng xem như nửa vị sư phụ của ta.
Một thứ nữ bị bỏ mặc như ta, nếu không có sự chỉ dạy của nàng, e rằng đến mấy chữ lớn cũng chẳng nhận ra được bao nhiêu.
“Quả thật đã lâu chưa gặp Cẩm Nương.”
Ta nghĩ một lát rồi nói:
“Thôi được, vậy tới Kim Phong Viện đi.”
Vừa bước vào Kim Phong Viện, bà mụ đã tươi cười tiến tới đón.
“Ôi chao, Trương công t.ử lâu lắm mới tới.”
“Chẳng lẽ đã quên mất Cẩm Nương nhà chúng ta rồi sao?”
Ta cười.
“Mụ mụ nói gì vậy?”
“Ta đây chẳng phải tới thăm tỷ tỷ sao?”
Thấy ta định đẩy cửa bước vào, bà ta vội kéo lại.
“Cẩm Nương hiện đang có khách.”
“Hay để Lệ Nương tới bầu bạn cùng công t.ử một lát nhé?”
Ta hơi nhướng mày.
“Có khách? Là vị nào vậy?”
Chuyện này đúng là hiếm thấy.
Ai mà không biết Thu Cẩm Nương là người của Tạ công t.ử?
Từ bao giờ nàng lại tiếp khách riêng?
Huống hồ nghe nói gần đây Tạ công t.ử đã tới Từ Châu xử lý công việc.
Vậy người bên trong là ai?
Bà mụ còn chưa kịp trả lời.
Cửa phòng đã bị kéo mở từ bên trong.
Trên ghế chủ tọa là một công t.ử áo xanh phong lưu phóng khoáng.
Mái tóc được cố định bằng ngọc quan.
Áo bào rộng tay, cổ áo hơi mở.
Xương quai xanh sắc nét lộ ra, thấp thoáng còn thấy được đường nét cơ bắp nơi n.g.ự.c và eo.
Lúc này hắn đang cúi đầu uống rượu.
Không nhìn rõ thần sắc.
Nam t.ử ngửa đầu uống cạn chén rượu.
Sau đó ngẩng lên nhìn ta.
Trên gương mặt tuấn mỹ hiện lên một nụ cười như có như không.
Đôi môi mỏng khẽ mở.
Giọng nói lười nhác mà ôn hòa:
“Là ta.”
Ta chắc chắn mình chưa từng gặp hắn.
Một nhân vật như vậy, gặp một lần khó lòng quên được.
Hắn đặt chén rượu xuống.
“À, quên tự giới thiệu.”
“Tại hạ là Vương Kha.”
“Biểu tự Thủ Chuyết.”
“Ngưỡng mộ đại danh đã lâu...”
Ánh mắt hắn dừng trên người ta:
“...Trương công t.ử.”
10
Suốt mười mấy năm cuộc đời, đây là lần đầu tiên ta cảm thấy đứng ngồi không yên đến vậy.
Lúc ấy, ta chỉ muốn lập tức quay đầu bỏ chạy.
Trước kia chỉ biết hắn là khách quen của những nơi phong nguyệt.
Nào ngờ hắn cũng là khách quý của Cẩm Nương.
Nếu sớm biết chuyện này...
Dù thế nào ta cũng sẽ không tới đây trong những ngày gần đây.
“Đã tới rồi. Chi bằng vào uống một chén.”
Thấy ta đứng yên giằng co, hắn cúi đầu cười khẽ.
“Sao vậy?”
“Trương công t.ử không chịu nể mặt Vương mỗ sao?”
Thu Cẩm Nương đang quỳ bên cạnh rót rượu cho hắn bỗng đứng dậy.
Nàng đi tới nắm lấy tay ta.
Khẽ lắc đầu.
Sau đó kéo ta vào trong.
Cửa phòng khép lại phát ra tiếng “kẽo kẹt”.
Tim ta bất giác nhảy dựng.
Chỉ có thể căng da đầu ngồi xuống vị trí bên dưới tay trái của hắn.
Thu Cẩm Nương quỳ ngồi cạnh ta.
Nàng rót đầy chén rồi nâng lên đưa cho ta.
Ta nhìn chén rượu, trong lòng hơi do dự.
Đây là loại rượu gì?
Lỡ uống một chén đã say thì thật mất mặt.
“Đây là Liên Hoa Bạch do trong cung ban thưởng.”
“Yên tâm, không dễ say đâu.”
Ta cười nói:
“Vương công t.ử quả là người phong nhã. Đến thanh lâu nghe khúc còn tự mang rượu theo.”
Hắn nhìn ta cười:
“Là đặc biệt mang cho nàng.”
“Hay là hai chúng ta cùng uống một chén?”
Nụ cười ấy khiến da đầu ta tê dại.
Ta còn chưa kịp suy nghĩ kỹ ý tứ trong lời hắn.
Đã nâng chén lên.
“Cung kính không bằng tuân mệnh. Tiểu sinh kính Vương công t.ử một chén.”
Nói xong liền ngửa đầu uống cạn.
Rượu quả thực rất ngon.
Vị mềm mại, hương thơm thanh nhã.
Có lẽ do men rượu làm tăng thêm can đảm.
Chẳng mấy chốc ta đã bình tĩnh hơn nhiều.
Nghĩ lại cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì.
Chẳng qua là đi thanh lâu rồi gặp vị hôn phu tương lai mà thôi.
Hơn nữa...
Hắn hẳn là không nhận ra ta.
