Ta Chỉ Thích Nàng - Chương 9
Cập nhật lúc: 28/06/2026 05:02
“Bình Nhi…”
“Muội mau tỉnh lại đi.”
“Đừng dọa ta.”
“Đại phu đâu?”
Ta chậm rãi mở mắt.
Thứ đầu tiên đập vào mắt là gương mặt tuấn tú của Vương Kha.
Chỉ là lúc này.
Gương mặt ấy cũng lấm lem tro bụi.
Trong mắt tràn đầy lo lắng.
“Tỉnh rồi.”
“May quá!”
“Bình Nhi, nàng thấy thế nào?”
“Có chỗ nào không khỏe không?”
“Vương... Kha?”
Ta khó khăn mở miệng.
Cổ họng khàn đặc.
Mỗi lời nói ra đều đau rát.
“Ừm.”
“Ta ở đây.”
Hắn kích động cúi xuống ôm c.h.ặ.t lấy ta.
“Làm ta sợ c.h.ế.t khiếp. Nàng không sao là tốt rồi.”
“Được rồi.”
Một giọng nữ vang lên bên cạnh:
“Bình Nhi không có gì đáng ngại nữa.”
“Vương công t.ử vẫn nên qua giúp công t.ử nhà ta đi.”
“Ngài cũng không thể cứ vây quanh chúng ta mãi được.”
Ta ngẩng đầu lên.
Lúc này mới phát hiện.
Mình đang dựa trong lòng Thu Cẩm Nương.
Cả hai đều đang ngồi trên mặt đất.
“Cẩm Nương tỷ tỷ?”
“Ừm.”
Nàng mỉm cười.
“Không sao là tốt rồi.”
Nói xong.
Thu Cẩm Nương trực tiếp bế ta lên.
Còn khẽ nhấc thử một cái.
“Được rồi.”
“Vương công t.ử đi làm việc của mình đi.”
“Ta đưa Bình Nhi về tăng phòng nghỉ ngơi.”
17
Từ chỗ Cẩm Nương, ta mới biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Thì ra có một đám phản đảng không biết bằng cách nào biết được hôm ấy Vương Kha và Tạ Văn Khiêm sẽ tới Quảng Nguyên Tự du xuân, nên đã nhân cơ hội tập kích chùa.
Ban đầu, bọn chúng phát động tấn công từ ngoài sơn môn.
Các võ tăng trong chùa đều tập trung ở cổng chống địch.
Vương Kha cùng Tạ Văn Khiêm cũng dẫn theo hộ vệ tới trợ giúp phòng thủ.
Nào ngờ...
Từ trước đã có người bí mật trà trộn vào trong chùa.
Nhân lúc hỗn loạn liền phóng hỏa khắp nơi.
Phi Nhạn phát hiện có kẻ đốt lửa nên lập tức giao thủ với một trong số chúng.
Đáng tiếc một mình khó địch nhiều người.
Còn đám nha hoàn, bà t.ử đi theo thì càng không phải đối thủ, rất nhanh đã bị chế phục.
May thay Cẩm Nương nhận ra có điều bất thường.
Nàng lập tức dẫn người chạy tới.
Nhờ vậy mới kịp thời cứu ta ra khỏi biển lửa.
“Là tàn dư tiền triều sao?”
Ta thấp giọng hỏi.
Cẩm Nương gật đầu.
“Có lẽ vậy.”
“Bọn chúng căm hận Vương gia và Tạ gia đến tận xương tủy. Làm ra chuyện như thế cũng chẳng có gì lạ.”
Nàng nhìn ta:
“Muội đã đính hôn với Vương công t.ử. Sau này cũng phải cẩn thận hơn mới được.”
“Vâng.”
Ta khẽ đáp.
Triều Càn vừa mới lập quốc không lâu.
Trăm việc đang chờ hưng thịnh.
Trong dân gian vẫn còn không ít tàn dư của tiền triều.
Muốn quét sạch hoàn toàn cũng không phải chuyện một sớm một chiều.
Hoàng đế cuối cùng của tiền triều ngu tối vô đạo.
Thiên hạ lầm than.
Các thế gia lớn lần lượt quay lưng.
Tân đế dưới sự phò tá của các thế gia đứng đầu, lấy Vương gia và Tạ gia làm chủ lực, đã lật đổ tiền triều, lập nên cơ nghiệp Đại Càn ngày nay.
Bởi ân oán dây dưa quá sâu.
Có thể nói ngoài hoàng thất Đại Càn ra...
Con cháu Vương gia và Tạ gia chính là mục tiêu hàng đầu mà đám tàn dư tiền triều muốn ám sát.
Nghĩ đến đây.
Ta không khỏi thở dài.
Xem ra sau này...
Ta không thể tùy tiện dẫn Phi Nhạn trèo tường ra ngoài chơi nữa rồi.
18
Sau sự việc hôm ấy.
Cứ cách vài ngày, Vương Kha lại sai người mang quà tới phủ.
Nói là để tạ lỗi, cũng là giúp ta trấn an tinh thần sau cơn kinh hãi.
Ban đầu chỉ là những món đồ bình thường.
Nào son phấn, hương liệu.
Nào vải vóc mới nhất đang thịnh hành.
Sau đó lại đổi thành các loại trang sức tinh xảo.
Đều là những thứ các khuê tú thế gia yêu thích.
Ta xem qua một lượt.
Toàn là đồ tốt.
Rõ ràng đã bỏ không ít tâm tư.
Vì thế liền bảo Phi Nhạn cất đi.
Về sau...
Không biết có phải được ai chỉ điểm hay không.
Hắn bắt đầu gửi thơ và thư tay.
Ta nhìn những dòng chữ mở đầu mỗi bức thư:
“Khánh khánh như ngộ...”
Mặt lập tức đỏ bừng.
Lần nào cũng phải lấy hết can đảm mới đọc tiếp được.
Đọc đến cuối thư.
Bản thân đã đỏ mặt tới tận mang tai.
Cuối cùng chỉ đành viết thư hồi âm.
Khuyên hắn đừng gửi thư nữa.
Thế là...
Hắn thật sự không gửi thư nữa.
Mà chuyển sang tặng quà.
Chỉ là lần này khác hẳn trước kia.
“Nghe nói Bình Nhi thích bánh nhân của tiệm Cẩm Tú Ký ở Nam Thị. Hôm nay ta ghé nếm thử, quả thực rất ngon.”
“Biết gần đây nàng không tiện ra ngoài nên mua một ít, sai Trường Thuận mang tới. Coi như giúp nàng vơi bớt nỗi nhớ.”
“Quán Ngoại Phiên mới nhập về mấy món đồ chơi từ Tây Kỳ.”
“Nghe nói nàng thích những thứ mới lạ này nhất. Ta liền mua hết mang tới.”
“Mong nàng vui lòng nhận lấy.”
...
Ta nhìn những tờ giấy nhỏ được gửi kèm cùng lễ vật.
Chỉ cảm thấy như đang nhìn thấy chính Vương Kha đứng trước mặt mình.
Dường như hắn đang cười tươi.
Ung dung nói ra từng lời ấy.
Đúng lúc đó.
Phi Nhạn ôm một chiếc hộp bước vào.
Ta lập tức ngẩng đầu.
“Hôm nay là thứ gì vậy?”
Phi Nhạn cười đầy ẩn ý.
“Tiểu thư sốt ruột rồi sao?”
“Vẫn là cô gia có cách.”
“Lúc nào cũng khiến người nhớ tới.”
Ta liếc nàng một cái.
Rồi giơ ngón tay chọc nhẹ lên trán nàng.
“Con nha đầu này.”
“Đều tại ta chiều hư ngươi rồi.”
“Bây giờ còn dám trêu ghẹo cả chủ t.ử nữa.”
Phi Nhạn lập tức làm bộ đáng thương.
“Nô tỳ biết sai rồi.”
“Tiểu thư đại nhân đại lượng tha cho nô tỳ đi.”
“Có điều hôm nay thật sự không giống mọi lần.”
“Lần này là mấy người sống sờ sờ đấy.”
Ta ngẩn người.
Nhận lấy tờ giấy trong tay nàng.
Đọc xong mới hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Thì ra sau vụ hỏa hoạn ở Quảng Nguyên Tự.
Vương Kha vẫn luôn lo lắng cho sự an toàn của ta.
Mấy ngày nay hắn đặc biệt tuyển chọn một số tỳ nữ biết võ nghệ.
Lại cho người huấn luyện thêm một thời gian.
Đợi thấy đã ổn thỏa mới đưa tới phủ họ Lý.
