Ta Có Một Quỷ Vương Triều - Chương 265: Tiểu Ác Bá

Cập nhật lúc: 18/01/2026 21:41

Nghỉ ngơi một đêm ở khách điếm, sáng sớm hôm sau, Tang Tước thay nam trang, dùng b.út than vẽ lông mày thành lông mày rậm kiểu nam, đơn giản dịch dung một phen, xách cung tên ra hậu viện tìm xe ngựa.

Dao Chân đã dậy từ sớm, đang khom lưng ghé sát vào xe ngựa, nhìn những lá bùa vẽ nguệch ngoạc của cô, thỉnh thoảng tặc lưỡi lắc đầu, vẻ mặt ghét bỏ.

Tang Tước đi tới, ném cung tên vào trong xe, Dao Chân nhìn bộ dạng này của cô ngẩn người một lúc mới nói: "Vẽ xấu thật."

Tang Tước: "..."

Ăn xong bữa sáng, hai người đ.á.n.h xe ngựa, đi đến một cửa hàng lương thực khác của nhà họ Trương trong thành, cũng là cửa hàng lớn nhất Bồ An Huyện.

Nhà Trương Quân Dao vốn dĩ dựa vào lương thực mà phát gia, ở Tấn Châu có không ít đất canh tác, trong Bồ An Huyện, đã mở ba gian cửa hàng lương thực.

Xe ngựa đến nơi, Tang Tước nhìn thấy Trương Quân Dao đã khôi phục nữ trang đang đi đi lại lại trong tiệm, dậy cũng sớm gớm.

Tang Tước để Dao Chân ở lại trên xe, cô vào trong tìm Trương Quân Dao. Bộ dạng này của cô khiến Trương Quân Dao nhìn nửa ngày, cuối cùng hai người mới vào hậu đường, nói chuyện khoảng một khắc đồng hồ. Tang Tước mượn năng lực thuấn di, lặng lẽ chuyển một trăm cân gạo nếp và một trăm cân chu sa vào kho hàng của nhà họ Trương.

Nếu Trương Quân Dao có thể bán những gạo nếp và chu sa này một cách an toàn, sau này, Tang Tước có thể trở thành nguồn hàng bí ẩn sau lưng Trương Quân Dao. Chỉ cần Tang Tước chỉ giao dịch với Trương Quân Dao, nhà họ Trương sẽ không thể coi thường Trương Quân Dao nữa, bắt buộc phải để Trương Quân Dao tham gia vào việc kinh doanh của gia đình.

Sau đó, thì phải xem năng lực của Trương Quân Dao, nếu những thứ này không rước lấy tai họa, Tang Tước có thể giao nhiều thứ hơn cho Trương Quân Dao bán, đổi lấy tiền tài.

Tang Tước không nhận tiền đặt cọc Trương Quân Dao đưa, chuyển sang nhờ Trương Quân Dao giúp cô mua một ít gà vịt trâu bò dê và ch.ó con màu đen. Đất núi ở Kim Phượng Sơn không dễ san phẳng khai khẩn, có thể dùng để chăn thả, không cần quy mô lớn lắm, đảm bảo mọi người lễ tết có thịt ăn là được.

Thương nghị xong các việc, Trương Quân Dao lấy ra một cuộn tranh, giao cho Tang Tước: "Đây là cái tôi tìm thấy trong thư phòng đại ca tôi, bản đồ toàn bộ Huyền Triều do huynh ấy tự tay vẽ, đồ ngài cần tôi mua xong sẽ đưa đến chân núi cho ngài, khoảng chừng nửa tháng."

Tang Tước nhận lấy bản đồ, cô đang cần thứ này.

Trương Quân Dao tiễn Tang Tước ra cửa: "Nếu tôi muốn tìm ngài thì làm thế nào? Hay là tôi cho người nuôi mấy con bồ câu đưa thư, lần sau đưa cùng cho ngài được không?"

Trương Quân Dao ra vẻ làm nũng, Tang Tước lại vừa khéo đang cải trang nam giới mày rậm mắt to, đến mức chưởng quầy và tiểu nhị trong cửa hàng lương thực đều vẻ mặt kinh ngạc.

Nào biết, Trương Quân Dao chỉ là muốn ôm c.h.ặ.t cái đùi vàng Tang Tước này.

Về việc liên lạc này, Tang Tước đã suy nghĩ qua, lần này trở về, cô định nặn tượng thần có thể sinh ra liên hệ với mình, sau đó tặng một cái nhỏ cho Trương Quân Dao.

Trương Quân Dao chỉ cần dâng hương cầu nguyện trước tượng thần, cô ở Kim Phượng Sơn chắc chắn có thể cảm ứng được, Kim Phượng Sơn đến Bồ An Huyện cưỡi ngựa chỉ mất nửa ngày đường, không tính là xa.

Trương Quân Dao lưu luyến không rời, Tang Tước quả quyết cáo từ, nhảy lên xe ngựa quất roi đi thẳng, đầu cũng không ngoảnh lại một lần. Trương Quân Dao đứng ở cửa tiệm lương thực oán niệm dậm chân.

Vừa quay đầu, phát hiện người cả tiệm đều đang nhìn mình, Trương Quân Dao chống nạnh quát lớn: "Nhìn cái gì mà nhìn, có gì hay mà nhìn!"

Xe ngựa chạy ra ngoài thành, Dao Chân dựa vào thùng xe, trả lại Đạo Linh đã dùng tối qua cho Tang Tước.

"Nè, tối qua đã gia trì cho ngươi một chút, lần này không thu tiền ngươi."

Tang Tước liếc mắt nhìn, không nhận: "Sau khi ta thăng lên Quỷ Cấp, tác dụng của Đạo Linh đối với ta đã không lớn, đặt trong tay đệ t.ử Đạo môn như cô, không cần gia trì cũng có thể sử dụng, tặng cô đấy."

Đạo Linh có thể phá trừ ảo giác, đối phó Tà Túy, nhưng gặp phải cấp Quỷ thì tác dụng rất hạn chế.

Tang Tước hiện tại bản thân đang ở Quỷ Cấp, ảo giác cấp thấp không ảnh hưởng được cô, ảo giác cấp cao dựa vào Đạo Linh cũng vô dụng.

Quan trọng nhất là, Đạo Linh vốn là pháp khí Đạo môn, trong tay đạo sĩ mới có thể phát huy tác dụng lớn nhất, trong tay đệ t.ử không phải Đạo môn, chỉ có thể dựa vào sức mạnh gia trì trước đó trên nó, uy lực giảm bớt, cũng rất phiền phức.

Dao Chân có chút thụ sủng nhược kinh, nếu là thứ khác, cô ta chắc chắn sẽ làm một câu "vô công bất thụ lộc" từ chối, nhưng cái Đạo Linh bằng đồng vàng thượng hạng này cô ta quả thực không từ chối được.

Dao Chân lúc này đột nhiên cảm thấy, quẻ của sư phụ thật chuẩn a!

"Được, sau này ngươi cần dùng, cứ tìm ta lấy bất cứ lúc nào."

Dao Chân hớn hở nhận lấy Đạo Linh, càng nhìn Tang Tước càng thuận mắt, dung mạo xấu xí này cũng cảm thấy không xấu như vậy nữa, có một loại vẻ đẹp hoang dã.

"Đúng rồi, ta mới nhớ ra, ngươi kéo một xe đồ đạc này, là định đi đến cái thôn nào sao?"

Xe ngựa đi qua cổng vòm thành, ra đến bên ngoài, Tang Tước liếc nhìn Dao Chân một cái.

"Không phải thôn, là ổ thổ phỉ."

Dao Chân: !!!

Dao Chân trước đó vẫn luôn tưởng rằng Tang Tước dừng chân ở một ngôi làng không ai ngó ngàng tới nào đó trong núi, nghĩ thế nào cũng không ngờ cô một người bước ra từ Trấn Tà Tư, vậy mà lại rơi vào cảnh làm giặc cỏ!

"Nếu cô muốn xuống xe bây giờ, vẫn còn kịp." Tang Tước thản nhiên nói.

Dao Chân sau khi khiếp sợ, suy nghĩ lại, thổ phỉ cũng là người, chỉ cần quản thúc tốt, cũng có thể làm việc tốt, cô ta không thể kỳ thị thổ phỉ.

Dao Chân gối hai tay, dựa vào thùng xe: "Cầm người tay ngắn (nhận quà của người ta thì phải nể mặt), ngươi còn là chủ nợ của ta, ta cũng không phải loại người nông cạn, thổ phỉ cũng rất tốt a, thổ phỉ tự do, không cần để ý những quy tắc lộn xộn của quan phủ, còn không cần nộp thuế, rất tốt, rất tốt."

Tang Tước bật cười, quất roi một cái, tăng tốc độ về Kim Phượng Sơn.

Xe ngựa rời khỏi Bồ An Huyện không bao xa, Tang Tước liền cảm giác phía sau có người đi theo bọn họ, không phải một hai người, là một đám.

Cô và Dao Chân thò đầu nhìn một lúc, phát hiện toàn bộ đều là những lưu dân ngoài thành đêm qua.

Vết bớt trên mặt Dao Chân rất dễ nhận biết, cô ta lại không thích che giấu thân phận, vừa ra khỏi thành là có người nhìn thấy.

Lưu dân từ Tần Châu đến Tấn Châu, đều là vì muốn sống, đã không xin được đường sống ở Bồ An Huyện, bọn họ tự nhiên phải nghĩ cách khác. Già yếu bệnh tật đều ở lại Bồ An Huyện, dựa vào một bữa cháo loãng mỗi ngày của quan phủ, cũng có thể miễn cưỡng sống một thời gian.

Đi theo, đều là những người trẻ tuổi và trẻ con muốn đ.á.n.h cược một phen, tìm một lối thoát tốt, bọn họ thậm chí đều đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần đạo quán của Dao Chân không xua đuổi bọn họ, bọn họ sẽ cắm rễ gần đạo quán, bắt đầu lại từ đầu.

"Cái này... hay là đều đưa lên núi làm thổ phỉ với ngươi?" Dao Chân hỏi Tang Tước.

Tang Tước trong lòng thầm than buồn ngủ gặp chiếu manh, cô trước đó còn đang nghĩ làm sao đưa những người này lên núi, kết quả bọn họ tự mình đi theo.

Tang Tước lẳng lặng giảm tốc độ xe ngựa, để đám người phía sau có thể đuổi kịp.

"Dao Chân."

"Làm gì?"

"Cô lớn tuổi hơn ta, theo lý ta nên gọi cô là chị, nhưng ta cảm thấy như vậy có chút kỳ quái, cho nên sau này ta gọi thẳng đạo hiệu của cô, thế nào?"

"Tùy ý, cái tên thôi mà."

"Hỏi cô một vấn đề, đệ t.ử Đạo môn các cô có phương pháp truyền tin nhanh ch.óng nào không? Ta muốn học."

Thời đại này không có điện thoại di động, bồ câu đưa thư dễ bị b.ắ.n c.h.ế.t, tượng thần cũng phải xem tầng cấp bản thân, có giới hạn phạm vi, cho nên học một môn kỹ nghệ thông tin liên lạc, là vô cùng cần thiết.

"Có a, trong 'Ngũ Quỷ Ban Vận Pháp' có, ta là đệ t.ử Đạo môn, có thể trực tiếp dùng thẻ tre mượn Ngũ Quỷ từ tay Đạo Quân, ngươi nếu muốn học đạo này, thì phải nuôi Ngũ Quỷ trước."

Mắt Tang Tước hơi sáng lên, khéo quá rồi còn gì, Quỷ Tân Nương cũng cần Ngũ Quỷ khiêng kiệu, một mũi tên trúng hai đích.

"Có thể nói chi tiết không? Nếu không tiện thì thôi."

Dao Chân vô tư nói: "Chẳng có gì không tiện cả, trong Trấn Tà Tư thực ra đang dùng pháp này, giống như chuyện ở Vọng Sơn Thành, còn có chiến báo biên giới Tần Châu, có thể truyền đến nhanh như vậy, dựa vào chính là Ngũ Quỷ truyền tin."

"Muốn thực sự học được, bản thân ít nhất phải có năng lực áp chế ác quỷ tầng bốn, Ngũ Quỷ không thể tùy tiện bắt bên ngoài, loại đó không thành thật, rất dễ phản phệ. Tốt nhất là lập đàn làm phép, dùng vật tế mời năm con quỷ ôn hòa một chút tới."

"Đợi về đến trên núi, ta giúp ngươi lập đàn làm phép, cái này không khó, đến lúc đó ngươi thả cái con tiểu ác bá Âm Đồng kia ra, Ngũ Quỷ tuyệt đối ngoan ngoãn ký kết khế ước với ngươi."

Hai mắt Tang Tước đột nhiên biến thành Quỷ Nhãn đỏ ngầu, trừng mắt nhìn Dao Chân, nhưng rất nhanh lại biến về bình thường.

"Chuyện gì thế?" Dao Chân không hiểu ra sao.

Tang Tước hít một hơi, chậm rãi nói: "Lần sau đừng gọi nó là 'tiểu ác bá', nó không thích."

Kế tiếp Thợ Mổ Heo, Âm Đồng lại có thêm biệt danh tiểu ác bá, nó còn là kẻ chuyên gánh nồi (chịu tiếng oan), đặt mình vào hoàn cảnh người khác mà suy nghĩ một chút, Âm Đồng quả thực rất tủi thân.

Vừa rồi Quỷ Nhãn trừng một cái đó, Tang Tước phát hiện cô không nhìn thấy quá khứ của Dao Chân, trước mắt là một màn sương đen, sương đen cuồn cuộn, phía sau dường như có thứ gì đó rất k.h.ủ.n.g b.ố, cho nên Quỷ Nhãn tự mình biến mất, không phải do cô áp chế.

Nói cách khác, giống như loại đạo sĩ, hòa thượng như Dao Chân, bao gồm cả Tẩu Âm Nhân, cô đều không thể tùy tiện nhìn trộm, tầng cấp thấp có lẽ không sao, tầng cấp cao thì phải cẩn thận một chút.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.