Ta Cũng Xứng Được Yêu Thương - 3
Cập nhật lúc: 04/08/2026 10:00
Câu này ta chẳng dám nói ra miệng. Chỉ biết đỏ mặt thức đêm khâu vá lại. Đường kim mũi chỉ ngoằn ngoằng xô lệch, hệt như trái tim ta lúc ấy vậy, cứ đập thình thịch chẳng theo một hàng lối nào.
Ta biết, trong lòng Thôi Húc có ta. Chỉ là người học trò mà, làm sao chịu hạ mình được.
Năm mười tám tuổi, Thôi Húc đỗ tú tài. Cùng năm đó, hắn lại đỗ luôn cả cử nhân.
Ngày tin vui truyền về, cả cái trấn nhỏ như vỡ òa. Mụ bà mối chen chân đến tận cửa. Có nhà giàu trong trấn muốn gạch con gái cho hắn, của hồi môn lên đến hai trăm lượng.
Trước mặt những người đó, hắn chỉ tay về phía ta đang lấp ló lén nhìn ở cửa bếp: "Đã đính hôn rồi, chính là nàng ấy."
Khoảnh khắc đó, tim ta như bị vật gì va mạnh vào một cái. Hắn rốt cuộc vẫn còn nhớ.
Sau khi những người đó về hết, ta đỏ mặt tìm hắn muốn nói lời cảm ơn, nhưng chẳng biết nên cất lời thế nào.
Thôi Húc nhìn ta một cái, hiếm hoi lắm mới không bày ra vẻ chê bai:
"Đừng nghĩ nhiều," Hắn nói, "Chuyện do cha ta định ra, ta không thể hủy. Sau này cô cứ an phận mà sống là được."
Khựng lại một chút, hắn bồi thêm một câu: "Đợi ta thi đỗ tiến sĩ, sẽ không để cô chịu thiệt thòi đâu."
Lời này nghe chẳng mấy dịu dàng, nhưng đối với ta, đó đã là lời hứa hẹn tuyệt vời nhất rồi.
….
Ngày Thôi Húc lên kinh, ta đã tính hết những cách mà mình có thể nghĩ ra.
Chiếc vòng ngọc mẫu thân để lại là thứ quý giá cuối cùng của ta. Ta mang đến tiệm cầm đồ cầm được mười sáu lượng, cộng với mấy đồng bạc lẻ tích góp bao năm qua, dồn hết nhét vào tay hắn.
Hắn cân nhắc túi bạc trên tay, nhíu mày ra mặt: "Chỉ có chừng này thôi sao? Nàng xem thê t.ử nhà họ Vương bên cạnh, cho hắn tới mấy mươi lượng bạc đấy."
Ta cúi đầu, chẳng nói một lời.
Cầm chiếc vòng ấy được bao nhiêu, ta đã đưa hết cho hắn bấy nhiêu. Số tiền còn lại để hắn đi đường, ăn ở, hay biếu các vị thầy cô, ta thực sự chẳng thể lo thêm được nữa.
Ngập ngừng mãi, ta mới ngước mặt lên hỏi hắn: "Thôi Húc, chàng có chuộc nó về lại... không?"
Thôi Húc phì cười, nhét gói bạc vào ống tay áo: "Đồ ngốc, ta còn tiếc rẻ cái vòng ấy của nàng chắc? Chờ ta thi đỗ tiến sĩ, ta sẽ đền lại cho nàng gấp mười lần. Đến lúc đó sẽ đ.á.n.h cho nàng một bộ trang sức bằng vàng ròng, danh giá hơn cái vòng đá rách này nhiều."
Nói rồi hắn xoay người leo lên lưng lừa, chẳng ngoảnh đầu lấy một lần mà đi thẳng.
Ta đứng ở đầu ngõ, nhìn bóng lưng hắn ngày một nhỏ dần, rồi biến mất hoàn toàn nơi cuối đường lát đá xanh.
….
Chiều hôm sau, Kỷ Vân Chỉ quả nhiên tìm đến thật.
Hắn đứng ngoài cửa, đưa cho ta một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Ta mở ra xem, chiếc vòng ngọc màu xanh của mẫu thân đang nằm im lìm bên trong, ánh lên sắc ngọc dịu nhẹ dưới ánh nắng.
"Nàng xem thử, có đúng là chiếc vòng cũ không?"
Nước mắt ta rơi xuống tức thì.
Đúng là nó rồi.
Kỷ Vân Chỉ đứng im một bên không nói gì, đợi ta khóc xong mới dịu giọng cất lời: "Tìm lại được vật cũ là tốt rồi."
Ta lấy tay quệt mặt, đeo chiếc vòng vào cổ tay rồi vội vã xoay người đi rót xoa nước mời hắn.
Hắn phẩy tay bảo không uống, rồi quay người tính bước đi.
"Kỷ Vân Chỉ, số bạc này ta sẽ gom góp trả dần cho huynh."
Huynh cứ yên tâm, ta đã nhận thêm việc ở hai nhà khác rồi. Sáng sớm thì đến tiệm lụa dán hộp bìa, mờ sáng lại sang t.ửu lầu phụ giao rau.
"Chuyện đó không gấp."
Hắn bước đi hai bước rồi lại ngoảnh đầu, nhìn ta vẻ ngập ngừng như muốn nói lại thôi: "Chuyện phía Thôi huynh... Nàng thật sự chưa từng nhận được thư từ hắn sao?"
Ta cay đắng nhếch môi.
Đã từng nhận được chứ.
Chỉ là những chuyện vụn vặt gia đình ta viết sang, hắn đáp lại bao giờ cũng chỉ gói gọn vài chữ "đã biết", "ừ", "được".
Về sau, đến vài chữ ấy cũng chẳng còn.
Chị Vương bảo Thôi Húc e là chẳng về nữa đâu. Dù sao hắn đã rời nhà đi từ tháng tư, mấy người thi trượt mọi năm thường thì cuối tháng tư đến khoảng tháng năm đã rủ nhau về làng cả rồi.
Bây giờ đã là tháng sáu giữa mùa hè oi nồng.
Đến khi hoàn thần lại, ta thấy chân mày Kỷ Vân Chỉ hơi chau lại một thoáng rồi nhanh ch.óng giãn ra.
"Ta sẽ nhờ bè bạn trên kinh thăm hỏi giúp. Có tin tức gì sẽ báo cho nàng hay."
Ta gật đầu cảm ơn.
Nhưng những lời xã giao thế này, ta đã nghe nhiều đến phát chán rồi.
Khi Kỷ Vân Chỉ đi khỏi, ta đứng ngơ ngác tại chỗ, ngước mắt nhìn lên bầu trời.
Mây đen mù mịt từ phía tây ùn ùn kéo đến, tầng tầng lớp lớp xô nhau hệt như ai đó làm đổ đĩa mực đậm, ngột ngạt đến mức khiến người ta chẳng thở nổi.
Trời sắp đổ mưa rồi.
…..
Lấy lại được chiếc vòng, ta bắt đầu ra sức làm việc kiếm tiền, chỉ mong mau ch.óng trả hết nợ cho Kỷ Vân Chỉ.
Nhưng bệnh tật đến như núi đè.
Có lẽ bao năm qua thân thể ta đã kiệt quệ, có lẽ vì nước sông quá lạnh, hoặc giả là sợi dây dồn nén bấy lâu trong lòng rốt cuộc cũng đứt tung. Chiếc vòng đã chuộc về, ta dường như chẳng còn lý do để gồng mình ráng gượng nữa.
Ta ngã bệnh rất nhanh.
