Ta Cũng Xứng Được Yêu Thương - 9
Cập nhật lúc: 04/08/2026 10:01
Kỷ Vân Chỉ mở một gian tiệm nhỏ. Tiệm không rộng lắm, chia làm hai gian trước sau, gian trước bán vải vóc, gian sau chất hàng hóa.
Từ ngày ta về làm dâu, hắn cố tình kê thêm một chiếc ghế bên cạnh quầy thu tiền, lót thêm một tấm đệm bông dày dặn, ngồi vào êm ái hệt như lọt vào giữa chùm mây.
Ban đầu ta ngồi không yên, lúc nào cũng muốn đỡ đần hắn một tay.
Lúc hắn đo vải thì ta giữ thước, lúc hắn ghi sổ sách thì ta mài mực, lúc hắn đắt khách thì ta rót nước mời trà.
Nhưng ngày tháng êm đềm chẳng kéo dài được bao lâu thì ta phát hiện cứ cách vài ngày Kỷ Vân Chỉ lại biến mất một buổi chiều.
Tiệm thì đóng cửa, còn người thì chẳng thấy đâu.
Có một hôm hắn trở về với vành mắt đỏ ngầu, ch.óp mũi cũng đỏ lựng như vừa mới khóc xong.
Ta không dám hỏi thẳng nhưng lén lút đi theo sau hắn. Hắn đi ra khỏi trấn, men theo con đường nhỏ ven sông chừng nửa canh giờ thì tới một ngọn đồi nhỏ.
Trên đồi đứng trơ trọi một ngôi mộ, trên mộ không có cỏ dại, trước bia đá còn đặt hoa quả tươi mới, rõ ràng là thường xuyên có người thăm nom.
Hắn quỳ gối trước mộ, thắp hương đốt tiền vàng rồi gập người dập đầu.
Hắn khóc.
Chưa bao giờ ta thấy hắn trong dáng vẻ này cả.
Ta từ sau cây bước ra, tiến lại gần sau lưng hắn: "Vân Chỉ."
Hắn giật b.ắ.n người ngẩng đầu lên, mặt mũi đầm đìa nước mắt: "A Kiều? Sao nàng lại..."
"Ta đi theo huynh tới đây. Xin lỗi huynh, ta không cố ý đâu. Ta chỉ lo cho huynh thôi."
Hắn im lặng hồi lâu: "Là muội muội của ta. Con bé tên Vân Chi, mất năm tám tuổi."
"Sao lại mất thế huynh?"
"Cạn nước. Ta dẫn nó ra bờ sông chơi, nó bảo muốn hái hoa sen, ta bảo để ta đi hái rồi dặn nó đứng trên bờ chờ. Nhưng nó không nghe lời, tự mình lội xuống nước... Nó gọi anh ơi, gọi mấy tiếng liền nhưng ta mải hái hoa nên không nghe thấy. Đến khi nghe ra thì đã quá muộn rồi. Ta lao xuống mò nó lên nhưng con bé đã tắt thở. Năm đó ta mới mười một tuổi."
Hắn gục đầu, nước mắt rơi từng giọt từng giọt xuống đất.
Ta ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, chẳng biết phải thốt lời gì cho phải.
Đầu óc ta đần độn, chẳng nghĩ ra được lời lẽ hay ho. Chỉ biết dáng vẻ của hắn lúc này hệt như ta ngày trước trốn trong chăn khóc rống khi cha mẹ qua đời vậy.
"Vân Chỉ, muội muội huynh tên Vân Chi sao? Tên hay lắm. Cũng hay hệt như tên của huynh vậy."
Hắn ngước mắt nhìn ta.
"Lúc đó huynh mới mười một tuổi, một đứa trẻ mười một tuổi thì hiểu chuyện được bao nhiêu cơ chứ? Huynh đã dũng cảm nhảy xuống cứu muội ấy rồi, huynh giỏi lắm rồi đấy!"
Hắn không đáp lời, nhưng vành môi run lên bần bật.
Ta nhét chiếc khăn tay cho hắn nhưng hắn không chịu nhận, ta đành vụng về giơ tay lau đi giọt lệ trên mặt hắn.
Người hắn khựng lại một chút.
"Huynh đừng khóc nữa, huynh cứ khóc hoài làm ta cũng muốn khóc theo đây này."
Khóe miệng hắn nhếch lên một chút, hình như muốn cười nhưng lại không cười nổi.
Chiều hôm đó, ta ngồi bên ngôi mộ ấy bạn cạnh hắn rất lâu.
Từ đó về sau, mỗi lần hắn đi tảo mộ ta đều đi cùng.
Có một lần ta hái một bó hoa dại cắm trước mộ: "Vân Chi à, tẩu tẩu tên là Lâm Kiều. Anh trai muội cái gì cũng tốt, chỉ mỗi tội ít nói quá thôi. Ở trên trời nếu rảnh rỗi muội nhớ nhắc anh ấy cười nhiều hơn một chút nhé."
Vành tai Kỷ Vân Chỉ lại đỏ ửng lên: "Nói nhảm gì thế không biết."
"Ta đâu có nói nhảm, huynh vốn dĩ nên cười nhiều hơn mà."
Trên đường trở về, hắn đột nhiên nắm lấy tay ta.
Bóng chiều tà kéo dài bóng hai người gập vào nhau làm một.
…..
Ngày tháng cứ thế trôi qua, bụng ta vẫn như thế.
Tròn trĩnh chẳng to lên cũng chẳng nhỏ đi.
Kỷ Vân Chỉ chưa bao giờ gặng hỏi, chỉ là mỗi tối vẫn đều đặn bắt ta uống một bát t.h.u.ố.c sắc.
Lần nào ta cũng có tật giật mình gật đầu, ngoảnh mặt đi không dám nhìn thẳng vào mắt hắn.
Nhưng cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra.
Hôm đó chị Vương sang chơi, cứ chằm chằm nhìn vào bụng ta hồi lâu rồi đột nhiên thốt lên: "A Kiều, cái bụng này của em không đúng lắm đâu."
Tim ta thắt lại: "Sao... sao lại không đúng cơ chị?"
"Bụng m.a.n.g t.h.a.i năm sáu tháng rồi sao lại chỉ nhỏ chừng này." Nàng ấy chau mày, giơ tay sờ sờ vào bụng ta.
"Em nói thật cho chị nghe, em đã từng đến tiệm t.h.u.ố.c đàng hoàng khám đàng hoàng chưa?"
Ta cúi gầm đầu.
Chưa từng.
Tiếc mấy đồng tiền khám bệnh, mà cũng sợ tra ra điều gì không hay.
Chị Vương cuống lên, kéo xềnh xệch ta ra ngoài.
Người khám bệnh cho ta vẫn là vị thầy t.h.u.ố.c già dạo trước chữa cơn sốt cao cho ta.
Lão bắt mạch rồi lại nắn nắn bụng ta hồi lâu.
"Vị nương t.ử này," Lão tháo kính ra nhìn ta, "Cô không hề mang thai."
Đầu óc ta kêu lên một tiếng "oong".
"Đó không phải là đứa trẻ, mà là do khí trệ huyết ứ, tỳ vị yếu kém dẫn đến trướng khí trong bụng mà thôi."
"Không... không có t.h.a.i sao? Nhưng... nhưng kinh nguyệt của ta đã lâu lắm rồi chưa thấy..."
"Đó là do nương t.ử làm lụng quá sức mà ra."
