Ta Dạy Công Tử Thế Gia Thành Trạng Nguyên, Cả Kinh Thành Xếp Hàng Mời Ta Vào Cửa - 9

Cập nhật lúc: 20/08/2026 05:07

Ta hỏi Tôn Văn Sách.

Nó nghển cổ không nói.

“Ngươi làm hỏng mắt nàng, bồi thường bao nhiêu?”

“Năm mươi lượng.”

“Năm mươi lượng có đủ để nàng mọc lại một con mắt không?”

Môi Tôn Văn Sách động đậy, không trả lời được.

Ta buông tay, bảo nó ngồi ngay ngắn.

“Hôm nay không phạt ngươi chép sách.”

“Ngươi ra chợ hoa bán hoa thay nàng, bán đến lúc trời tối.”

“Tiền kiếm được giao hết cho nàng.”

“Ngày mai lại tới nói với ta xem năm mươi lượng phải bán bao lâu mới đủ.”

Tôn Văn Sách cho rằng ta đang làm nhục nó, lập tức đỏ mắt.

“Ta đường đường là tiểu công t.ử Quốc Công phủ, sao có thể ra phố rao hàng?”

“Nàng là một cô nương còn làm được, vì sao ngươi không làm được?”

Ta nhét một giỏ hoa vào lòng nó, bảo A Hòa dẫn nó ra ngoài.

Tôn Quốc Công tức đến run tay, hỏi ta có phải quá đáng hay không.

Ta bảo ông ngồi xuống uống trà.

“Ngài bỏ trọng kim mời ta, chẳng lẽ chỉ để ta dỗ trẻ con vui?”

“Nếu hôm nay nó không hiểu một bông hoa kiếm được chẳng dễ, ngày mai nó vẫn sẽ cầm đá ném vào đầu người khác.”

“Đến lúc ấy, ngài bồi thường nổi bạc, cũng không bồi thường nổi mạng của nó.”

Tôn Quốc Công không nói thêm nữa.

Tôn Văn Sách ở chợ hoa cả ngày, chiều về mặt bị nắng hun đỏ, mu bàn tay còn bị cành hoa cứa hai vết.

Nó không khóc, chỉ đặt một nắm tiền đồng lẻ trước mặt cô nương.

“Hôm nay bán được tám mươi bảy văn.”

Cô nương bán hoa nhận tiền, nhẹ giọng nói một câu đa tạ.

Tôn Văn Sách nhìn băng trắng trên mắt nàng rất lâu, bỗng quay đầu hỏi ta: “Mắt nàng thật sự không chữa được nữa sao?”

“Đại phu nói rất khó.”

Nó cúi đầu.

Ngày hôm sau không cần ai gọi, tự mình ôm sách tới.

Từ đó, mùng một mỗi tháng nó đều ra chợ hoa giúp cô nương bán nửa ngày, liên tục suốt nửa năm.

Tôn Quốc Công tặng thư thục một tấm biển vàng, bên trên đề bốn chữ “Hữu giáo vô loại”.

Ta chê tấm biển quá lớn, đem treo trên cửa phòng củi phía sau viện.

Lão tú tài nhìn thấy, cười đến suýt ngất.

Tôn Văn Sách lại rất thích.

Nó nói cửa phòng củi là nơi dễ thấy nhất, ai lười biếng cũng có thể nhìn thấy.

Đứa trẻ này về sau rất biết tính sổ, cũng rất biết xin lỗi.

Năm mười ba tuổi, nó thấy có người bắt nạt tiểu thương ngoài phố, liền cầm túi sách xông tới ngăn.

Lúc trở về thư thục, quần áo rách, mũi cũng chảy m.á.u.

Ta lấy khăn lau mặt cho nó.

Nó còn cứng miệng: “Ta không đ.á.n.h nhau, ta đang giảng đạo lý.”

“Giảng đạo lý đến chảy m.á.u mũi?”

“Đối phương không nghe.”

Ta tức đến muốn gõ nó, giơ thước lên rồi lại dừng.

“Lần sau gọi người trước, đừng một mình cậy mạnh.”

Tôn Văn Sách gật đầu, nhận lấy cây thước rồi bỗng rất nghiêm túc nói: “Trình tiên sinh, sau này ta sẽ không đ.á.n.h người vô tội nữa.”

Ta ừ một tiếng, bảo nó đi rửa mặt.

Cây lựu trong sân đã lớn rất cao, trên cành treo từng chùm quả xanh.

Bọn trẻ chạy từ giảng đường ra, vây quanh Tôn Văn Sách cười mũi nó đỏ như cà chua chín.

Nó đuổi theo người ta chạy hai vòng, nhớ ra mình còn đang chảy m.á.u mũi, lại tiu nghỉu quay về phòng nước.

Ta đứng dưới hành lang, cảm thấy đám phiền phức này tuy ồn ào, nhưng náo nhiệt hơn ngõ Hòe Thụ ngày trước rất nhiều.

Sang năm thứ ba mở thư thục, ta cũng mời cho mình một vị tiên sinh.

Lão tú tài biết chuyện, suýt phun trà lên râu.

“Trình tiên sinh, bây giờ cô quản nhiều người như vậy rồi, sao bỗng nhiên lại muốn học chữ?”

Ta đặt quyển sách vỡ lòng mới mua lên bàn, mở trang đầu tiên.

Trên đó ta chỉ nhận ra hai chữ, những chữ còn lại giống một đàn kiến chân nhỏ chen chúc đến hoa cả mắt.

“Sổ sách lúc nào cũng phải nhờ người khác đọc, ta không yên tâm.”

“Huống hồ học trò đều biết chữ rồi, ta làm viện trưởng mà đến tấm biển cũng phải nhờ người khác đọc hộ, cũng hơi mất mặt.”

Lão tú tài cười đến vỗ bàn, sau đó nghiêm túc lấy ra một cây b.út lông loại to nhất.

Mỗi sáng ta dậy sớm hơn học trò nửa canh giờ, viết mười chữ trong chính phòng rồi mới ra sân tuần lớp.

Tiền Bảo Lộc đã có thể giúp tiên sinh ghi sổ.

Lục Thừa Chí lớn thành thiếu niên, phụ trách dẫn học trò mới đi gánh nước.

A Hòa đã thi vào huyện học, ngày nghỉ thường trở lại đọc sách cho bọn trẻ.

Thấy ta luyện chữ, lúc đầu chúng còn định cười trộm.

Ta đặt thước mây xuống bàn.

“Ai viết đẹp hơn ta thì tới dạy ta.”

Bọn trẻ lập tức xúm lại, mồm năm miệng mười chỉ từng nét ngang sổ phẩy mác của ta.

A Hòa đứng cuối cùng, giúp ta đè tờ giấy bị lệch xuống, nhỏ giọng nói: “Trình tiên sinh, nét cuối của chữ ‘Vi’ phải hất lên.”

Ta làm theo động tác của nó, sửa lại một lần.

Mực trên giấy từ từ khô.

Đó là lần đầu tiên ta viết trọn vẹn tên mình.

Trên giấy là ba chữ “Trình Kiến Vi”.

Chữ không đẹp lắm, nhưng ít nhất ngay ngắn đoan chính.

Ta dán tờ giấy ấy trong phòng sổ sách ngay cửa chính thư thục, chỉ cần ngẩng đầu là nhìn thấy.

Sau này ai tới nộp học phí, ai tới mời tiên sinh, ai muốn dùng bạc đổi quy củ, ta đều có thể tự tay cầm b.út ghi lại.

Về sau, người trong kinh thành tới mời ta quản dạy con trẻ ngày càng nhiều.

Có thứ t.ử của phủ tướng quân, có cháu út nhà buôn muối, cũng có con nhà nghèo không đủ tiền nộp học phí.

Học phí nhà giàu đưa tới, ta nhận đủ.

Con nhà nghèo, ta chỉ bảo mỗi tháng mang tới một bó rau xanh hoặc mấy bó củi.

Thư thục từ một tiểu viện mở rộng thành hai dãy, sau đó còn nhận thêm nữ học trò.

Có người nói nữ t.ử đọc sách vô dụng, cố ý tới trước cửa gây chuyện.

Ta mời hắn vào, cho ngồi trên chiếc ghế nhỏ nhất, bắt học thuộc Khuyến Học suốt một buổi chiều.

Sai một chữ thì chép mười lần lên bảng.

Chiều tối, hắn vịn eo bước ra cửa, từ đó không còn nói nữ t.ử đọc sách vô dụng nữa.

Quả nhiên lúc nói đạo lý không thông, thước mây vẫn hữu dụng hơn.

Lại một năm đầu hạ, hoa lựu trong sân nở rực rỡ.

Ta ngồi dưới hành lang đối chiếu sổ sách, mấy học trò mới dưới gốc cây lắc đầu đọc bài.

Hạt dẻ Bùi Duật Xuyên gửi từ Thanh Châu đặt ở góc bàn, huyện chí Tạ Lâm Phong nhờ người mang tới đang chặn gió cho giấy.

Ta lật tới trang cuối, tính rõ tháng này còn đủ tiền kê thêm hai chiếc bàn học, trong lòng rất yên ổn.

Ngoài tường có người ló đầu nhìn ngó, nói một vị quốc công nào đó muốn mời ta vào phủ làm thiếu phu nhân.

Ta giơ thước mây, chỉ về phía cửa.

“Về nói với ông ấy, muốn con trai tiến bộ thì ngày mai dẫn người tới ghi danh.”

“Nơi này không có thiếu phu nhân, chỉ có Trình tiên sinh.”

Người kia sợ đến chạy mất hút.

Hoa lựu bị gió thổi rơi xào xạc xuống nền gạch xanh mới lát.

Ta khép sổ, đứng dậy bước vào giữa tiếng đọc sách vang vang.

Cuối hạ năm ấy, cây lựu kết đầy quả đỏ.

Ta bảo bọn trẻ mang thang tre tới, mỗi đứa hái hai quả, phần còn lại đem biếu hàng xóm.

Thím Tôn ôm lựu cười bảo bây giờ ta đã có dáng vẻ của một tiên sinh.

Ta cúi đầu nhìn vết mực nhỏ dính trên cổ tay áo, trong lòng cũng cảm thấy bà nói không sai.

Con phố dài ngoài cổng vẫn tấp nập như cũ.

Cô nương bán hoa đẩy chiếc xe mới làm đi ngang qua, A Hòa cầm thư của huyện học chạy vào, mấy đứa nghịch ngợm giơ bài vở đầy vòng son chạy khắp nơi trốn tránh.

Gió xuyên qua cánh cổng mở rộng, lật tờ giấy viết tên ta trên bàn.

Ta đưa tay đè góc giấy xuống, cầm thước mây đi về phía giảng đường.

Viện trống bên cạnh vừa xây thêm hai gian nhà mới, cửa sau cũng đã thay bằng tấm cửa gỗ dày.

Có người ngủ gật bên cửa sổ, ta khẽ ho một tiếng, nó lập tức cuống quýt ngồi thẳng.

Có người viết hai chữ “Kiến Vi” xiêu xiêu vẹo vẹo, ta bảo nó xóa đi viết lại.

Lại có một tiểu nha đầu giơ tay, nghiêm túc hỏi ngày mai có phải vẫn phải học thuộc nhiều như vậy hay không.

Ta nhẹ nhàng đặt thước mây lên bàn giảng, nhìn những gương mặt nhỏ đang ngẩng lên đầy cả lớp rồi mỉm cười bảo chúng lật sách sang trang tiếp theo.

HẾT.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.