Ta Di Truyền Cái Tật Thích Ăn Trộm Của Nương Ta, Thế Nhưng Ai Nấy Đều Khen Ta Trộm Rất Khéo - Chương 11
Cập nhật lúc: 23/06/2026 03:01
Trước lúc đoàn người ngựa khởi hành lên kinh, ta đã đặc biệt đích thân mang món của hồi môn do chính tay mình chuẩn bị chu đáo tới tặng cho tỷ ấy. Đó chính là một cặp vòng tay bằng ngọc vô cùng quý hiếm chất lượng thượng hạng. Cầu chúc cho vị đích tỷ kính yêu của ta sau khi gả qua đó sẽ sớm ngày sinh hạ được quý t.ử nối dõi tông đường cho nhà người ta nhé. Dẫu sao thì một ả tiện nhân hư hỏng đã từng phải chịu cảnh sẩy t.h.a.i mất con từ trước khi bước qua cửa môn như tỷ ấy, sau này e là khó có cửa nhận được sự sủng ái yêu thương của phu quân nữa rồi.
Nửa tháng sau đó, đoàn xe ngựa hoành tráng chầm chậm dừng bánh đỗ lại ngay trước cổng tòa tư dinh Thủ phụ phủ vô cùng xa hoa, lộng lẫy bậc nhất ở giữa kinh thành. Cha ta ngửa đầu lên nhìn chằm chằm vào tấm biển hiệu mới tinh khôi được treo trang trọng trên cao, trong đôi mắt lộ rõ vẻ kích động cuồng nhiệt không chút che giấu. Ông ta đang không ngừng mơ tưởng về một tương lai xán lạn đầy vinh hoa phú quý của Ninh phủ, thầm vạch ra kế hoạch sẽ sớm ngày nạp thêm vài phòng thê thiếp trẻ trung xinh đẹp để sinh thêm thật nhiều con cháu nối dõi.
Ông ta làm sao có thể ngờ được rằng, những ngày tháng sung túc êm ấm của Ninh phủ, sắp sửa đi tới hồi kết thúc rồi.
10
Nào ngờ đâu, cái cảm giác sung sướng ngất ngây khi vừa mới bước lên vị trí Thủ phụ đại thần của cha ta còn chưa kịp tiêu tán hết thì ông ta đã bị An Quốc Công gia thẳng tay dâng một bản sớ tấu lên trước mặt hoàng đế để luận tội hạch hỏi một cách nghiêm khắc. Hóa ra là An Quốc Công gia đã âm thầm điều tra và phát hiện ra một sự thật động trời, đích mẫu căn bản không phải là đứa con gái ruột thịt thất lạc năm xưa của gia tộc họ An, ông ấy bắt buộc cha ta phải đứng ra đưa ra một câu trả lời giải thích thỏa đáng cho việc này.
Ngay lập tức, đích mẫu bị lính canh thẳng tay tống giam vào trong ngục tối, chịu sự t.r.a t.ấ.n ép hỏi nghiêm ngặt để khai ra lai lịch gốc gác thực sự của cây trâm cài tóc kia từ đâu mà có. Bà ta ú á chẳng thể nói ra được lý do chính đáng rõ ràng gì, bị người ta dùng đủ loại cực hình dã man hành hạ đến mức da thịt nát bấy, chỉ còn thoi thóp một hơi tàn nửa sống nửa c.h.ế.t.
Ta liền chủ động tìm tới cha đề xuất ý muốn được vào ngục để thăm hỏi đích mẫu một lần: “Như Nhi, từ trước đến nay nương đối xử với con đâu có tệ bạc gì đúng không, con mau đi nói với cha con giúp nương với, nương thực sự không biết cây trâm đó từ đâu ra cả, nương hoàn toàn không có một chút ấn tượng nào hết!”
Ta đứng nhìn người đàn bà Chu thị đang quỳ phục dưới chân mình, dáng vẻ nhếch nhác tàn tạ bẩn thỉu chẳng còn sót lại một chút phong thái kiêu sa oai phong của ngày xưa đâu nữa, khẽ bật ra một tiếng cười khẩy khinh miệt: “Cái mùi vị bị chính người nam t.ử đầu ấp tay gối với mình nhẫn tâm vứt bỏ như thế này, cảm giác có dễ chịu lắm không?”
“Như Nhi, con... Con nói như vậy có ẩn ý gì chứ?” Sắc mặt Chu thị trắng bệch cắt không còn giọt m.á.u, đôi môi run rẩy bần bật hỏi vặn lại.
“Năm xưa khi bà vì muốn củng cố vị trí cho cha ta mà ra tay tàn nhẫn hại c.h.ế.t nương ruột của ta, bà có từng một lần mường tượng ra bản thân mình rốt cuộc cũng sẽ phải gánh chịu một ngày tồi tệ như thế này hay chưa?”
Chu thị nghe xong thì cả người như bị rút sạch hết lực lượng, sụp đổ hoàn toàn nằm rạp xuống nền đất lạnh, ta từ từ bước lại gần sát bên cạnh bà ta thì thầm: “Cây trâm cài tóc đó, thực chất vốn dĩ là di vật của nương ta để lại. Bà, từ lâu đã đáng phải c.h.ế.t vạn lần rồi.”
Chu thị kinh hoàng trợn tròn hai mắt dán c.h.ặ.t vào ta: “Ngươi... Tâm cơ của ngươi sao lại có thể tàn độc hiểm sâu đến mức độ này cơ chứ!”
Chỉ một thoáng sau đó, khi bà ta nhìn thấy ta lẳng lặng lấy từ trong ống tay áo ra một lọ t.h.u.ố.c nhỏ, nỗi sợ hãi tột cùng lập tức bao trùm lấy tâm trí, bà ta run rẩy lồm cồm bò lùi về phía góc tường khuất, rồi quỳ sụp xuống van lạy: “Như Nhi, xin con hãy niệm tình hai mẹ con chúng ta đã cùng chung sống dưới một mái nhà suốt bao nhiêu năm qua, xin con đừng ra tay g.i.ế.c ta!”
Ta dừng bước chân lại, đưa tay bóp mạnh nâng cằm bà ta lên cao: “Đây chính là thứ t.h.u.ố.c tốt thượng hạng mà ta đã phải đặc biệt cậy nhờ người ta tìm kiếm về để dành tặng riêng cho bà đấy. Sau khi uống vào, bà sẽ phải gánh chịu những cơn đau đớn kịch liệt xé da xé thịt thấu xương cốt nhưng toàn thân lại bị tê liệt hoàn toàn không cách nào nhúc nhích cử động được, thần trí vô cùng tỉnh táo minh mẫn nhưng cổ họng lại bị phá hủy chẳng thể mở miệng thốt lên lời cầu cứu, ruột gan băm vằn nát bấy, m.á.u tươi chảy tuôn ra từ bảy lỗ trên mặt, phải vật lộn quằn quại suốt đúng một ngày một đêm ròng rã thì mới có thể tắt thở cầu xin được c.h.ế.t. Ta muốn để bà được tận mắt chứng kiến và nếm trải cái cảm giác cái c.h.ế.t từ từ gặm nhấm nuốt chửng lấy thân xác mình một cách sống động nhất. Y hệt như năm đó nương thân của ta phải bất lực giương mắt nhìn bản thân bị các người nhẫn tâm chôn sống dưới hố sâu lạnh lẽo vậy.”
Chu thị c.h.ế.t rồi, trước lúc trút hơi thở cuối cùng bà ta đã gượng hết sức lực khai nhận tội trạng rằng chính mình đã ra tay trộm cây trâm của Tăng di nương.
