Ta Dựa Vào Đạn Mạc Phá Tan Cặp Đôi Chính - Chương 6

Cập nhật lúc: 23/07/2026 10:02

Cho nên ta đoán, nàng sẽ đồng ý.

Quả nhiên, sau một hồi im lặng, Bùi Ngọc Đường khẽ nói:

“Nếu Thẩm tỷ tỷ đã mở lời, Ngọc Đường đương nhiên không có lý do từ chối.”

【Nữ phụ đổi ngựa với muội bảo rồi sao? Có phải nàng ta đã biết gì rồi không?】

【Trời ạ, vậy người cuối cùng rơi xuống vực sẽ là muội bảo sao? Hay lắm, đây là muốn thành toàn cho nam chính và muội bảo à?】

【Cười c.h.ế.t mất, nữ phụ đúng là đại thiện nhân, tự tay đẩy nam chính đến bên muội bảo. Ta nguyện gọi nàng là Nguyệt lão đương thời.】

Ta cười lạnh.

Nghĩ gì vậy?

Ta đâu phải vì muốn thành toàn cho bọn họ.

Vở kịch hay vẫn còn ở phía sau.

13

Chẳng bao lâu sau, sâu trong rừng rậm truyền đến tiếng ngựa hí vang.

Ngay sau đó là một trận náo loạn.

“Có người ngã ngựa!”

“Ở phía vách núi phía tây!”

“Mau đi cứu người!”

Bùi Diễn mặc một thân kình trang màu đen huyền, cưỡi ngựa lao ra từ hướng hắn đã mai phục sẵn.

Phía trước hắn, một con ngựa màu đỏ thẫm mất kiểm soát đang điên cuồng lao xuống sườn núi.

Bùi Ngọc Đường trên lưng ngựa siết c.h.ặ.t dây cương, hoảng sợ hét lên: “Ca ca, cứu ta!”

Lúc này Bùi Diễn mới nhìn rõ người trên lưng ngựa, sắc mặt lập tức thay đổi.

Hắn muốn ghìm ngựa dừng lại, nhưng đã không kịp nữa.

Con ngựa kia lao thẳng về phía vách núi cách đó không xa, đá vụn dưới vó ngựa lả tả lăn xuống.

Hắn nghiến răng, thúc ngựa xông lên.

Trước mắt bao người——

Bùi Diễn vươn tay túm lấy Bùi Ngọc Đường đang rơi khỏi lưng ngựa ngay bên bờ vực.

Hai người cùng nhau lăn xuống, biến mất trong bụi cây mọc trên vách đá.

Ta đứng từ xa nhìn vách núi phủ đầy bụi mù ấy, khóe môi khẽ cong lên.

Đêm ấy không khéo lại có một trận mưa lớn. 

Mãi đến sáng hôm sau mới tìm thấy người.

Khi tin tức truyền về doanh trại, ta đang ngồi trong lều uống cháo.

Tỳ nữ vén rèm bước vào, hạ giọng nói: “Cô nương, tìm thấy rồi. Chân trái của Bùi thế t.ử bị gãy, còn Bùi cô nương… lúc ngã xuống, mặt đập vào đá, bị rạch một vết từ đuôi mày xuống tận cằm, da thịt đều lật ra ngoài.”

Khóe mắt ta cong lên, dùng khăn che đi ý cười nơi khóe môi.

Như vậy mới đúng.

Ta chưa từng có ý định thành toàn cho bọn họ.

Thẩm Xu ta không rộng lượng đến thế.

Hôm ấy, khi đổi ngựa với Bùi Ngọc Đường, ta đã nghĩ tới chuyện này.

Nếu Bùi Diễn cứu người trên đất bằng, cùng lắm chỉ ngã một cú, trầy xước chút da.

Nhưng đó là vách núi.

Từ trên cao lao xuống cứu một người đang ngã ngựa, chỉ gãy chân đã xem như nhẹ.

【? Không phải chứ, sao cốt truyện lại lệch thành thế này? Nam chính gãy chân rồi? Muội bảo bị hủy dung rồi?】

【Đây không phải cảnh anh hùng cứu mỹ nhân mà ta muốn xem! Chẳng phải nam chính nên ôm muội bảo trong sơn động dưới vực, thổ lộ tâm tình rồi củi khô gặp lửa sao!!】

【Rốt cuộc nữ phụ đã làm gì vậy?! Có phải nàng ta cố ý không?!】

14

Buổi trưa, Bùi Diễn sai người tới mời ta.

Người đến là một tiểu tư, cúi đầu khom lưng đứng ngoài lều.

“Thẩm cô nương, thế t.ử nói muốn gặp người một lần.”

“Chân hắn đã gãy rồi mà vẫn còn tâm tư gặp ta sao?”

“Thế t.ử nói có vài lời nhất định phải gặp mặt người để nói cho rõ.”

Ta suy nghĩ một lát, đứng dậy đi tới lều của Hầu phủ.

Trong lều tràn ngập mùi t.h.u.ố.c nồng đậm.

Bùi Diễn nửa nằm nửa dựa trên gối mềm, chân trái được nẹp lại, sắc mặt trắng bệch, đôi môi không có chút huyết sắc.

Thấy ta bước vào, ánh mắt hắn khẽ động.

“Xu Nhi.”

Ta đứng ở cửa lều không nhúc nhích: “Bùi thế t.ử có chuyện gì thì nói thẳng.”

Hắn cười khổ: “Nàng vẫn còn giận ta.”

“Ta chẳng có gì để giận cả.”

“Vậy vì sao nàng đứng xa như thế?”

“Bùi thế t.ử, nếu ngươi gọi ta tới chỉ để nói những lời vô nghĩa này, vậy ta đi đây.”

“Khoan đã.”

Trong mắt Bùi Diễn hiện lên vài phần đau đớn hối hận.

“Xu Nhi, ta có lời muốn nói với nàng. Chuyện hôm ấy… là ta sai.”

“Trước kia là ta bị che mờ đôi mắt, không nhìn rõ bộ mặt thật của Ngọc Đường. Nàng ta… nàng ta lại có tâm cơ sâu đến thế, vì muốn bám lấy ta mà cố ý đổi ngựa với nàng!”

“May mà người ngã ngựa hôm đó là nàng ta.”

Hắn dừng lại, ánh mắt rơi trên mặt ta, mang theo vài phần may mắn.

“Gương mặt ấy của nàng ta, ta nhìn thêm một lần cũng cảm thấy đáng sợ. Nếu người bị hủy dung là nàng, cả đời này ta cũng không thể tha thứ cho bản thân!”

Ta nhìn bộ dạng cố tình tỏ vẻ thâm tình của hắn, trong dạ dày chợt cuộn lên từng trận.

“Vậy ta hỏi ngươi.”

“Nếu ta không đổi ngựa với nàng ta, người bị hủy dung sẽ là ta.”

“Ngươi vẫn sẽ nói những lời này sao?”

Cổ họng Bùi Diễn nghẹn lại, hồi lâu không trả lời được.

Đúng lúc này, rèm lều bị người từ bên ngoài vén lên.

Hầu phu nhân đứng ở cửa.

Sau lưng bà là Bùi Ngọc Đường với khuôn mặt quấn đầy băng vải.

Nàng đã đứng ngoài rèm bao lâu, nghe được bao nhiêu, ta không biết.

Nhưng lúc này nàng yên lặng như một khúc gỗ khô.

Bùi Diễn nhìn thấy nàng, vô thức quay mặt đi.

【Nam chính lại ghét bỏ muội bảo vì bị hủy dung… CP ta đu vỡ tan rồi.】

【Đúng là tên cặn bã tuyệt thế, muội bảo vừa hủy dung đã nói nàng đáng sợ sao?】

【Nữ phụ cao tay thật, không cần đổ m.á.u đã khiến đôi cẩu nam nữ này tự xé rách mặt nhau.】

Ta xem kịch đủ rồi, xoay người rời đi.

Bùi Diễn ở phía sau gọi ta: “Xu Nhi, nàng đừng đi, ta vẫn còn lời muốn nói…”

Ta không dừng bước.

“Những lời ngươi vừa nói, nếu nói sớm hơn vài ngài, có lẽ ta còn tin được ba phần.”

“Bây giờ ngươi giẫm nàng ta xuống để nâng ta lên, ngươi cho rằng ta sẽ cảm động sao?”

“Ta chỉ cảm thấy con người ngươi bạc bẽo đến tận xương tủy.”

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.