Ta Dựa Vào Đoán Mệnh Bạo Hồng Tinh Tế - Chương 180: Một Trận Ẩu Đả
Cập nhật lúc: 28/04/2026 15:05
"Anh ta muốn cậu bảo lãnh chuyện gì?" Vân Mạt hỏi.
"Anh ta muốn tớ dùng ngôi nhà ở tinh cầu Trung Tâm làm tài sản thế chấp để anh ta đi vay mượn, rồi anh ta sẽ tự mình trả nợ."
Vân Mạt khựng lại một giây, đang định mở miệng...
Lâm Phàm Thành lập tức ngăn lại: "Cậu đừng nói gì cả, tớ biết cậu định nói gì rồi. Tớ đâu có ngốc đến thế."
Vuốt vuốt cằm, Lâm Phàm Thành kể tiếp: "Hà Kim Thủ bảo là anh ta còn trẻ, ba anh ta cũng đang tuổi sung sức, có khả năng kiếm tiền trả nợ, chắc chắn sẽ thanh toán khoản vay đúng hạn cho ngân hàng. Tớ chỉ đành nhắc khéo là anh ta vẫn còn nợ tớ năm vạn tinh tệ chưa trả."
Lâm Phàm Thành quay sang nhìn Vân Mạt: "Sao cậu không nói gì?"
Vân Mạt: ... "Cậu kể tiếp đi."
"À, anh ta liền nói ngay là anh ta vẫn nhớ, rồi lại bắt đầu ca bài ca sẽ trả được nợ, rằng gia đình đang thực sự khốn đốn, không thể trơ mắt nhìn tâm huyết của ba mình bị hủy hoại như vậy được."
Kể đến đây, Lâm Phàm Thành lại liếc Vân Mạt thêm cái nữa.
Vân Mạt hiểu ý ngay: "Kể tiếp xem, còn gì nữa không?"
Lâm Phàm Thành quay người đi, thở hắt ra một hơi thườn thượt: "Hơn hai năm trời không hề liên lạc, tự dưng gọi cái là nhờ vả chuyện này, tớ thấy khó chịu lắm.
Hơn nữa, lúc trước mượn tiền thì chỉ gửi tin nhắn hoặc gọi điện thoại, lần này chắc sợ tớ từ chối nên nằng nặc đòi gặp mặt trực tiếp, đã lảng vảng quanh đây tìm tớ mấy lần rồi."
"Vậy quyết định của cậu là gì?" Vân Mạt hỏi.
"Tớ không muốn bảo lãnh. Việc này đã vượt quá khả năng của tớ, cũng vượt quá giới hạn của bản thân tớ nữa."
Lâm Phàm Thành thẳng thắn bộc bạch suy nghĩ. Tình bạn thì đúng là tình bạn, nhưng một khi đã đụng chạm đến ranh giới thì vẫn phải giữ vững lập trường. Hơn nữa, tình nghĩa giữa hai người cũng chưa sâu đậm đến mức ấy!
"Ừ, tớ ủng hộ cậu!" Vân Mạt gật gù đồng ý.
"Haizz, chẳng biết sao tự dưng trong lòng tớ lại dấy lên cảm giác áy náy. Đột nhiên tớ rất muốn biết tình hình của mẹ anh ta bây giờ ra sao. Lúc từ chối anh ta, trong lòng tớ thực sự không thoải mái chút nào.
Nhưng anh ta không nhắc đến, tớ cũng không muốn đụng chạm vào nỗi đau của anh ta."
Lâm Phàm Thành gãi gãi móng tay, lí nhí lầm bầm, có những câu cứ lặp đi lặp lại. Tâm trạng cậu ta đang bị chuyện này khuấy đảo đến bức bối vô cùng.
Vân Mạt rất hiểu cảm giác của Lâm Phàm Thành. Đây đúng là một người tốt bụng 'thứ thiệt' mà.
Cô mỉm cười lắc đầu, lục tìm giấy b.út trong balo đưa cho Lâm Phàm Thành.
Cậu ta hơi ngạc nhiên, nhưng cũng nhanh ch.óng hiểu ý. Tinh thần lập tức vực dậy, Lâm Phàm Thành ngồi thẳng lưng: "Cậu định xem bói cho tớ à? Chẳng phải cậu bảo chỉ xem cho người có duyên thôi sao?"
Vân Mạt thường không dễ gì ra tay, một khi đã ra tay thì cũng phải xem xét chữ 'duyên' nữa.
"Ừ, hôm nay giữa cậu và tớ có duyên. Nghĩ về điều cậu muốn biết nhất lúc này, rồi viết một chữ lên đây cho tớ."
Vân Mạt chỉ vào tờ giấy trắng, khẽ nháy mắt.
Lâm Phàm Thành ngập ngừng một lúc lâu, nghĩ ngợi hồi lâu rồi mới cẩn trọng viết xuống một chữ "Cát" (Tốt lành):
"Tớ muốn biết tình hình sức khỏe của mẹ anh ta."
Vân Mạt đón lấy tờ giấy. Có lẽ trong thâm tâm Lâm Phàm Thành đặc biệt khao khát người phụ nữ kia được bình an vô sự nên lúc hạ b.út lực rất mạnh. Thế nhưng phần chữ "Sĩ" ở trên lại vô tình bị viết sai nét thành chữ "Thổ".
Chữ Thổ đè lên chữ Khẩu, hỏi bệnh ắt là bệnh lâu ngày. Bên trên tạo thành chữ Thổ, cuối cùng lại hóa thành người dưới lòng đất (người c.h.ế.t). Nếu bản mệnh của người đó thuộc hành Mộc thì có lẽ không sao, bằng không, nhà gỗ mà sinh mộc thổ, e là...
Vân Mạt đang định hỏi ngày sinh tháng đẻ để xem bản mệnh của người đó có thuộc hành Mộc hay không.
Thế nhưng, lời chưa kịp thốt ra khỏi miệng, đúng lúc này có một đứa trẻ đang chơi đùa gần đó đột nhiên vấp ngã rồi bật khóc òa lên.
Trong lòng Vân Mạt chùng xuống, cô vỗ vỗ vai Lâm Phàm Thành, thở dài một tiếng:
"Có lẽ bà ấy đã qua đời rồi."
Sắc mặt Lâm Phàm Thành lập tức biến đổi. Không phải vì cậu ta không tin Vân Mạt, mà ngược lại là vì quá tin tưởng. Nếu Vân Mạt đã nói thế, thì sự thật chắc chắn là vậy. Cậu ta rũ mắt xuống: "Tớ hiểu rồi."
Khoan đã, nếu mẹ của Hà Kim Thủ đã mất, vậy lý do anh ta dùng để đi vay mượn tiền trước đây rất đáng ngờ.
Lâm Phàm Thành tính tình tốt bụng, nhưng không có nghĩa là cậu ta ngu ngốc.
Đúng lúc này, màn hình quang não của Lâm Phàm Thành sáng lên. Cậu ta liếc nhìn Vân Mạt rồi bước sang một bên nghe máy.
Khoảng hai phút sau, Lâm Phàm Thành quay lại với khuôn mặt trầm ngâm: "Tớ đã từ chối anh ta rồi!"
Rõ ràng cuộc gọi vừa rồi là của Hà Kim Thủ.
Về nội dung thì không cần nghĩ cũng biết. Dù đã thẳng thừng từ chối, nhưng trong thâm tâm Lâm Phàm Thành vẫn cảm thấy nặng nề.
"Đi thôi, đừng để bụng nữa."
Vân Mạt nói xong liền đứng dậy, vỗ vai Lâm Phàm Thành an ủi.
"Này, cậu không tính lấy 800 tinh tệ à?"
Thấy Vân Mạt - kẻ xưa nay nổi tiếng keo kiệt - đột nhiên không đòi tiền, Lâm Phàm Thành cảm thấy có chút cảm động.
Nào ngờ Vân Mạt lại nhoẻn miệng cười tươi rói, giơ sẵn cái màn hình mã QR thu tiền đã mở từ lúc nào ra ngay trước mặt cậu ta.
"Tớ cứ tưởng cậu phải nể nang cảm xúc của tớ một chút, cũng sẽ thấy hơi ngại ngùng khi thu tiền lúc này chứ..." Lâm Phàm Thành thở dài thườn thượt.
Cái đồ không có một chút tình người nào này, ít ra cũng phải giảm giá cho người ta chứ!
"Tin tớ đi, trả tiền sòng phẳng là tốt cho cậu đấy!" Vân Mạt gõ gõ vào vòng tay quang não của cậu ta.
"Ting..." Âm thanh báo tiền vào tài khoản luôn êm tai và bắt tai đến vậy.
"Vậy hẹn chiều gặp lại trên lớp nhé."
Vân Mạt quàng balo lên vai, phẩy tay chào rồi quay người sải bước về phía Đông mà không hề ngoảnh lại.
Tại khu vực dưới lầu ký túc xá nam.
Hà Kim Thủ đứng chôn chân như trời trồng, vẫn chưa hoàn hồn lại. Một vài nam sinh xung quanh đang bàn tán xì xào với nhiều sắc thái biểu cảm khác nhau.
"Thằng ngu đó mà cũng biết từ chối à?" Một nam sinh tỏ vẻ khó tin.
"Chắc chắn là có đứa nào bơm đểu rồi! Chứ không thì đời nào nó thế."
Hà Kim Thủ cũng không thể tin nổi, nhưng sự thật là Lâm Phàm Thành đã từ chối thẳng thừng.
Chiêu này hắn ta đã xài quá nhiều lần rồi. Với sự hiểu biết của hắn ta về tâm lý con người, một người có cái mác 'tốt bụng' như Lâm Phàm Thành rất khó mở miệng cự tuyệt người khác, nhất là khi hắn đã liên tục liên lạc 'làm phiền' nhiều lần như vậy.
"Chẳng phải lúc nãy nó đi dạo ở khu Lục Viên (Vườn Xanh) sao? Vừa nãy tao thấy có một đứa con gái đi ra từ đó, hình như là chung câu lạc bộ với thằng Lâm đấy." Tên nam sinh kia lên tiếng nhắc nhở.
Hà Kim Thủ ngẩng đầu lên, vừa vặn bắt gặp bóng dáng Vân Mạt đang đi về phía xa. Khóe miệng hắn ta nhếch lên một nụ cười lạnh nhạt:
"Ra là nó. Dám phá hỏng chuyện tốt của bọn tao!"
"Tao biết con nhỏ này, tên là Vân Mạt!" Một tên nam sinh khác lên tiếng sau khi suy nghĩ. "Nghe bảo là cũng giỏi giang lắm."
"Vậy sao?" Hà Kim Thủ nhướng mày, lướt mắt một vòng xác nhận xung quanh không có ai: "Có giỏi đến mấy thì cũng chỉ là đàn bà con gái. Cho nó một bài học, để xem sau này còn dám chọc gậy bánh xe lo chuyện bao đồng nữa không!"
"Cứ để tao."
Vân Mạt đang rảo bước men theo rìa khu Lục Viên. Chỗ này khá vắng vẻ, hai bên đường cỏ mọc um tùm cao ngang eo.
Đột nhiên có một nam sinh cao to lực lưỡng chạy ngược chiều tiến tới. Khi vừa sáp lại gần cô, tên này liền giương cùi chỏ trái lên, định bụng tông thẳng một cú trời giáng vào n.g.ự.c cô.
Ánh mắt Vân Mạt lóe lên tia lạnh lùng. Cô lách người trượt ngang sang phải, thuận đà dùng lực đẩy tên đó một cái.
Tên nam sinh bị đẩy mất đà, loạng choạng lao về phía trước mấy bước. Lúc hắn quay đầu lại thì m.á.u mũi đã chảy ròng ròng hai hàng rợn người.
"Mày làm cái trò gì đấy?" Tên nam sinh quay phắt lại, khuôn mặt hằm hằm sát khí.
"Mày không biết tự nhắm mắt mà nhìn lại mình à?" Vân Mạt lạnh nhạt đáp trả.
"Thích kiếm chuyện phải không?"
Tên đó vừa nói vừa xắn tay áo lao tới, đôi bàn tay táy máy định xô xát với Vân Mạt.
Lâm Phàm Thành vừa bước ra khỏi khu Lục Viên, thấy thế liền lao đến trong mấy bước chân, dang tay che chắn ngay trước mặt Vân Mạt:
"Làm gì đấy? Cậy sức đi bắt nạt con gái à?"
"Cút mẹ mày ra chỗ khác!"
Tên nam sinh quệt ngang tay áo lau vệt m.á.u mũi, đẩy mạnh Lâm Phàm Thành văng sang một bên.
Vân Mạt vốn dĩ đã rống lên một tiếng cầu cứu trong kênh liên lạc từ trước rồi. Mạc Mặc ở gần đó nhất đã lập tức phi như bay đến hiện trường.
