Ta Dựa Vào Đoán Mệnh Bạo Hồng Tinh Tế - Chương 286: Sàng Lọc Hạt Giống

Cập nhật lúc: 03/05/2026 08:58

Giọng điệu Vân Mạt vô cùng trong trẻo và rành rọt. Cô cứ thế từ tốn, chậm rãi bóc trần từng lớp ngụy trang mà kẻ khác đã cất công dàn dựng.

"Lúc sắp tìm được vị trí của huấn luyện viên Trương, thì thầy ấy lại đột ngột bị chuyển đi. Bảo là trùng hợp thì cháu tuyệt đối không tin."

"Kẻ nào có đủ khả năng ép bọn chúng phải di dời con tin?"

"Bên trong con chip của người nội gián kia chứa thứ gì? Tại sao đối phương lại truy sát chúng ta liều mạng đến vậy?"

"Trong suốt quá trình đó, huấn luyện viên Liên đã tắt toàn bộ thiết bị liên lạc. Hành động này rất đáng ngờ. Cháu suy đoán, thầy ấy không chỉ đang đề phòng người của tinh cầu Sana, mà còn đang đề phòng chính những kẻ ở bộ chỉ huy quân đội Liên bang..."

Liên Nghệ cúi đầu, bàn tay phải đỡ lấy trán, khẽ cười không thành tiếng.

"Xem ra, sơ hở là do tôi để lộ rồi."

Nhiếp Duẫn Ninh cũng vô cùng kinh ngạc. Chỉ bằng việc chắp vá những lý do tưởng chừng như gượng ép, cô nhóc này lại có thể suy luận ra kết luận sát sườn với sự thật đến vậy. Năng lực tư duy logic này quả thực rất đáng nể.

Tất nhiên, Vân Mạt sẽ không dại gì mà khai ra rằng: chỗ này là nhờ cô vừa đoán mò, vừa tự tay bấm quẻ mà ra.

Dù sao thì lòng người là thứ không chịu nổi thử thách. Trước khi đủ lông đủ cánh, cô không định phô diễn bản thân quá mức nghịch thiên.

Nhiếp Duẫn Ninh vỗ tay tán thưởng vài cái: "Cháu thực sự là một đứa trẻ xuất sắc. Ta rất tán thưởng cháu."

"Liên Nghệ đã báo cáo lại rồi. Biểu hiện của cháu trên tinh cầu Sana đã giúp ích rất nhiều, giúp họ tránh được việc bại lộ tung tích và thương vong."

"Với thành tích này, ngoài phần thưởng theo quy định của quân đội, trong phạm vi quyền hạn của mình, ta có thể hứa thêm cho cháu một điều kiện."

"Vậy còn phần thưởng ngài hứa lần trước thì sao ạ?" Vân Mạt ngẩng đầu thắc mắc.

"Hai việc khác nhau."

"Tức là trong phạm vi quyền hạn của ngài, điều kiện gì cũng được ạ?" Vân Mạt muốn chắc chắn.

Nhiếp Duẫn Ninh xòe tay phải ra, ra hiệu cô có thể thoải mái đề đạt ngay bây giờ.

"E hèm..." Vân Mạt hắng giọng một cái. "Ngài không được giận lây sang cháu đâu đấy nhé."

Nhiếp Duẫn Ninh phì cười, đứng dậy vỗ nhẹ lên đầu Vân Mạt: "Yên tâm, độ lượng thì ta vẫn có thừa."

Vân Mạt xoa xoa đầu, ngẫm nghĩ một chút rồi nghiêm túc nói: "Vậy cháu yêu cầu, sĩ quan huấn luyện chính của cháu trong suốt thời gian học đại học, tuyệt đối không được là Đại tá Nhiếp Cẩu Thặng... à nhầm, Nhiếp Câu Sanh ạ."

Liên Nghệ: ...

Nhiếp Duẫn Ninh: ...

Ở sân huấn luyện cách đó vạn dặm, Nhiếp Cẩu Thặng bỗng hắt hơi một cái rõ to. *"Đứa nào đang nhắc mình thế nhỉ?"*

Nếu gã biết Vân Mạt dám lãng phí một cơ hội ngàn vàng chỉ để đưa ra cái yêu cầu nhảm nhí này, chắc gã sẽ cười vào mặt cô là đầu óc chứa toàn bã đậu mất...

Nhiếp Duẫn Ninh cũng suýt thì phì cười thành tiếng: "Chỉ vậy thôi sao?"

"Dạ," Vân Mạt gật đầu cái rụp, cực kỳ nghiêm túc.

Đừng tưởng cô không biết, Nhiếp Cẩu Thặng đã bắt đầu để mắt thăm dò cô rồi. Tên này quá khôn ngoan và lõi đời, tốt nhất là nên giữ khoảng cách cho an toàn.

"Cháu biết nó là ai sao?" Nhiếp Duẫn Ninh hỏi lại.

"Vâng, hai người nhìn giống nhau phết," Vân Mạt cười đáp.

"Giống sao?" Nhiếp Duẫn Ninh rũ mắt, trên khóe môi thấp thoáng một nụ cười khó nhận ra.

Vân Mạt gật đầu: "Thế nên mới nói, vẻ bề ngoài đôi khi dễ đ.á.n.h lừa người ta lắm."

Cô liền chớp thời cơ rèn sắt khi còn nóng: "Với quyền hạn của ngài, chút chuyện cỏn con này chắc không làm khó được ngài đâu nhỉ."

"Không khó."

"Tuy nhiên, cái này chẳng đáng gọi là một điều kiện. Thế này đi, cháu cứ về suy nghĩ thêm, nếu sau này cần gì thì cứ đến tìm ta," Nhiếp Duẫn Ninh hào phóng nói.

"Thế thì cháu xin cảm ơn ngài trước nhé," Vân Mạt cười tươi rói lộ cả hai chiếc răng khểnh.

"Được rồi, ngày mai sẽ có người tới đón cháu, chuẩn bị tinh thần đi."

Nhiếp Duẫn Ninh nói xong, phẩy tay ra hiệu cho hai người lui ra.

Khi cửa phòng vừa khép lại, ông mở danh sách các thành viên Nghị viện Liên bang, ánh mắt dừng lại rất lâu trên bức ảnh của Mai Sa Na.

Nội bộ Liên bang đang có sâu mọt đục khoét, hơn nữa lại là kẻ nắm quyền cao chức trọng.

Kỳ bầu cử đang đến gần. Tuy chuỗi chứng cứ trong con chip không hoàn chỉnh, nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ để tạo ra một cơn đại địa chấn trên chính trường.

Chỉ là, những kẻ này có cấu kết với Tinh Minh hay không?

Các chỉ số kiểm tra đều cho thấy bọn chúng chưa bị năng lượng Tinh Minh ăn mòn.

Nhưng liệu có khả năng nào, Tinh Minh đang lợi dụng chính sự tham lam, thói hư tật xấu của con người để thao túng tầng lớp lãnh đạo thông qua các giao dịch quyền tiền?

Nếu đúng là như vậy, quá trình điều tra thanh lọc sẽ vô cùng gian nan...

...

Đêm đó Vân Mạt ngủ một giấc rất ngon. Sáng sớm hôm sau, một chiếc xe Jeep quân sự đã tới đón cô, đưa đến trước cổng một căn cứ quân sự bí mật.

Một người mang tác phong quân nhân đã đứng đợi sẵn ở đó, tư thế nghiêm trang, thái độ cực kỳ khách sáo.

Những người trẻ tuổi do đích thân năm vị Thượng tướng đề cử tới đây, dù xuất thân không có chống lưng thì tương lai cũng đã được trải t.h.ả.m đỏ.

Dưới sự hướng dẫn của anh lính, Vân Mạt tiến hành quét chỉ số cơ thể và đăng ký thân phận.

Để cẩn thận, cô đã chủ động ngụy trang lại cấp độ tinh thần lực của mình. Nếu để người ta biết chỉ trong vòng nửa năm ngắn ngủi mà cô thăng cấp cái vèo từ B+ lên S, khéo bọn họ lại tóm cô lôi lên bàn m.ổ x.ẻ nghiên cứu mất.

*"Tít..."*

*"Họ tên: Vân Mạt"*

*"Thể chất: B+, Tinh thần lực: A+"*

*"Người đề cử: Thượng tướng Nhiếp Duẫn Ninh"*

Giọng nói của máy quét vang lên đều đều trong buồng kiểm tra nhỏ hẹp.

Anh lính hướng dẫn rõ ràng bị khựng lại mất một giây, nhưng cũng nhanh ch.óng lấy lại vẻ mặt chuyên nghiệp.

E là từ khi nhận nhiệm vụ tiếp đón đến giờ, đây là người trẻ tuổi có tư chất kém cỏi nhất mà cậu ta từng gặp. Nhưng nếu đã được Thượng tướng Nhiếp đích thân đề cử, thì chắc hẳn cũng phải có tài cán gì đó đặc biệt.

Sau khi vượt qua ba lớp kiểm tra an ninh gắt gao, cô mới chính thức được bước chân vào căn cứ.

Khác với Căn cứ 073, nơi này nằm khá gần khu vực trung tâm thành phố. Nhìn qua có vẻ như phần lớn nhân sự ở đây đều thuộc khối văn phòng và chuyên viên kỹ thuật. Bầu không khí cũng bớt đi sự sắt m.á.u, khô khan như ở 073 mà có phần mềm mỏng hơn.

Anh lính kẹp tập hồ sơ vào nách trái, vừa đi vừa giới thiệu: "Phía sau trạm gác kia là khu vực cấm quân sự, các phương tiện từ bên ngoài không được phép tiến vào, chúng ta phải đi bộ một đoạn."

Vân Mạt gật đầu. Dù cậu ta không giải thích thì cô cũng thừa hiểu quy định "Khu vực quân sự, người không phận sự cấm vào".

Khắp nơi đều là nhân viên đang tất bật với công việc. Suốt dọc đường đi, chẳng ai buồn chủ động chào hỏi ai, ai nấy đều hối hả ngược xuôi, hoàn toàn tập trung vào nhiệm vụ của mình.

Anh lính dẫn Vân Mạt đến trước cửa một phòng chỉ huy rồi quay lại trạm gác.

Vân Mạt tự mình lượn lờ xung quanh, tiện thể ngó nghiêng mấy tấm bảng thông tin treo trên tường.

Trong phòng chỉ huy lúc này đã có khoảng chục người. Đếm qua thì chỉ có năm gương mặt trẻ tuổi, tính luôn cả cô.

Những người còn lại đều toát ra ánh nhìn sắc bén, tinh quang nội liễm, tuổi đời ước chừng từ 20 đến 40, vừa nhìn đã biết là những tinh anh cộm cán trong quân đội.

Tất cả những người có mặt ở đây đều hiểu rõ mục đích mình đến. Việc đ.á.n.h bại đối thủ để trụ lại đến cuối cùng không chỉ đơn thuần là cuộc chiến quyền lực giữa các phe phái chống lưng, mà còn quyết định trực tiếp đến tiền đồ sự nghiệp của chính họ.

Cái quan niệm "Càng giỏi thì càng phải khiêm tốn" hoàn toàn không có đất diễn ở đây.

Họ giống như những con sói đơn độc mang đậm tập tính lãnh thổ, khí thế phóng ra ngoài, cực kỳ nhạy bén và cảnh giác trước mọi mối đe dọa bước vào lãnh địa của mình.

Vân Mạt không rõ Thượng tướng Nhiếp còn đề cử thêm ai khác nữa không, và cô cũng chẳng có ý định chủ động chạy tới bắt chuyện làm quen với ai cả.

Thấy người vẫn chưa đến đông đủ, cô chọn đại một góc khuất đứng chờ.

Bàn tay phải nhét hờ trong túi quần, ánh mắt Vân Mạt hờ hững lướt qua từng ứng viên. "Tướng tự tâm sinh", chỉ cần nhìn sơ qua là cô đã nắm được phần nào lai lịch của họ.

Trong số những người có mặt, hơn hai phần ba là những kẻ cô không nhìn thấu được.

Điều đó đồng nghĩa với việc tinh thần lực của bọn họ ít nhất cũng phải từ 2S trở lên. Những người lọt được vào vòng này quả nhiên chẳng có ai là dạng vừa.

Đám thanh niên trẻ tuổi thấy Vân Mạt xuất hiện, phần lớn đều ném cho cô những ánh mắt dò xét, đ.á.n.h giá.

Cũng có vài người tính tình cởi mở, chủ động đi chào hỏi, thăm dò tên tuổi và lai lịch của nhau.

Một chàng trai với nước da trắng trẻo tiến tới chỗ Vân Mạt, nở nụ cười thân thiện chìa tay ra: "Làm quen chút nhé? Tôi là Mai Trạch Lộ, do Thượng tướng Mai đề cử."

Vân Mạt đưa tay ra bắt, mỉm cười nhạt đáp lời: "Vân Mạt."

Khuôn mặt Mai Trạch Lộ há hốc ra rồi lại khép lại. Cái tên này thực sự quá mức vang dội!

Trận t.h.ả.m bại của Mai Căn và Randy dưới tay cô đã tạo ra một cơn chấn động không hề nhỏ trong nội bộ Quân đoàn 27.

Không ngờ hôm nay lại được diện kiến người thật việc thật ở đây.

Và càng không ngờ hơn là... rũ bỏ cái khí chất bá đạo, quyết đoán lúc đứng trên bục chỉ huy, cô nàng này ở ngoài đời trông lại có vẻ... yếu ớt thế này.

"Cô được ai đề cử tới đây vậy?" Mai Trạch Lộ tò mò hỏi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.