Ta Dựa Vào Đoán Mệnh Bạo Hồng Tinh Tế - Chương 346: May Mắn Cũng Là Thực Lực Cứng

Cập nhật lúc: 04/05/2026 14:26

Ngô Kim đã áp sát cổng thành. Đánh tiếp hay là giằng co, hắn có chút do dự.

"Đoàn trưởng Ngô, lên đi, bọn chúng không còn bao nhiêu người nữa đâu. Tòa thành này thoạt nhìn chẳng khác gì đống đổ nát, tường thành cũng không dày, cơ bản không có lợi thế bẩm sinh để mai phục, chúng ta hoàn toàn có thể xông lên."

Ngô Kim vẫn đang chần chừ.

Vân Mạt lên tiếng trong kênh liên lạc: "Lưu Dược Bàn ở hướng Tây Bắc, cung cấp hỏa lực chi viện. Diệc Lương và Quách Bạch vào vị trí. Tất cả mọi người, di chuyển theo lộ trình tôi đã vạch ra."

"Ầm ầm..."

Ngay khi cô vừa dứt lời, bầu trời tức khắc mây đen vần vũ, màn mưa trút xuống, sấm chớp rền vang.

"Bật nhận diện sinh học, chú ý giữ khoảng cách an toàn, cố gắng ở ngoài tầm b.ắ.n của bọn chúng. Bắn trước một phát, kiểm tra tốc độ và khả năng phối hợp," Vân Mạt nói.

"BÙM... BÙM..." Pháo hạng nặng của Lưu Dược Bàn nã thẳng về phía các thành viên Cửu Tiêu ở cách đó năm mươi dặm. Cùng với tiếng pháo nổ, một cỗ cơ giáp màu đen và một cỗ màu đỏ lao ra ngoài, tiếp cận người của Cửu Tiêu.

Những giọt mưa trút xuống, lạnh lùng như những đường kiếm sắc lẹm.

Chốc lát sau, câu lạc bộ Cửu Tiêu đã phát hiện ra họ.

"Vãi nồi, chúng ta chưa tìm chúng nó, chúng nó đã tự vác xác đến tận cửa rồi!"

Có kẻ lập tức m.á.u nóng dồn lên não: "Đoàn trưởng Ngô, để em lên, em sẽ diệt gọn đám gà con này."

Ngô Kim cắt cử năm người: "Thăm dò thử xem!"

Bên này đang chơi trò mạo hiểm kích thích, cỗ cơ giáp Minh Hà của Hoắc Xuyên xung phong đi đầu.

"Trời mưa to không lo ngắm cảnh, lại vác xác tới tìm c.h.ế.t!"

"Bật radar dò tìm lên, cẩn thận bọn chúng có mai phục!"

"Xuất kích!"

Bất luận câu lạc bộ Phồn Tinh đang ấp ủ âm mưu gì, miếng mỡ tự dâng đến tận miệng, tuyệt đối không có lý do gì để từ chối.

Năm cỗ cơ giáp tức khắc xuất kích. Cùng lúc đó, những cỗ cơ giáp khác cũng lặng lẽ tản ra di chuyển xung quanh, định c.h.ặ.t đứt đường lui của họ.

"Được rồi, RÚT!" Giọng Vân Mạt nổ vang bên tai.

Cái chân vừa sải ra của Hoắc Xuyên lập tức rụt lại, kích hoạt mức năng lượng tối đa cuồng cuộn chạy ngược về phía sau. Trước khi chuồn còn không quên tặng lại một quả l.ự.u đ.ạ.n vào giữa đám đông.

"Lũ cháu ngoan!" Đám người Cửu Tiêu phía sau rượt theo một đoạn, nhưng vì chênh lệch tính năng cơ giáp không lớn, nên đã bị cắt đuôi.

"Quay lại!" Vân Mạt một lần nữa hạ lệnh.

Năm người ôm lấy trái tim đang đập thình thịch, lại một lần nữa vác v.ũ k.h.í lên.

Chỉ có điều, lần này chưa đợi họ đến gần, người của Cửu Tiêu đã ùa tới như ong vỡ tổ.

"LÊN!"

Ngô Kim tỉ mỉ quan sát bản đồ khu vực này, cuối cùng cũng xác định được: bọn chúng đúng là đang cố tình quấy rối.

Khu đô thị V6 này chẳng có gì phức tạp. Không còn vật tư tiếp tế, không có chỗ để mai phục, không có mối đe dọa nào. Đây chỉ là một thành phố bỏ hoang, điểm kiên cố duy nhất có lẽ là tháp đồng hồ cao ch.ót vót kia.

Đã vậy, như ý chúng mày muốn, quyết một trận t.ử chiến ngay tại V6 này đi!

Ngô Kim chỉ huy ba mươi sáu cỗ cơ giáp của Cửu Tiêu ầm ầm tiến lên, khí thế hừng hực muốn nghiền nát đối phương.

Trong mắt bọn chúng, đạn d.ư.ợ.c sát thương cao tầm xa của cả hai bên đều đã cạn kiệt, kết quả của trận cận chiến là quá rõ ràng.

Thậm chí bây giờ dù một nửa trong số họ chẳng làm gì cả, cứ đứng im một chỗ, thi triển cái chiến thuật "xếp hàng b.ắ.n s.ú.n.g" (đội hình tuyến) vốn hay bị trêu chọc là ngu ngốc, thì phía đối diện e là cũng chẳng kiếm chác được chút lợi lộc nào.

Muốn mượn thế mưa lớn để làm suy yếu khả năng thao tác cơ giáp của bọn chúng sao? Quá ngây thơ rồi.

Trong quá trình tiến quân, Ngô Kim không quên ngẩng cao đầu, muốn lưu lại một khuôn mặt chính diện thật "ngầu" trên màn hình, chuẩn bị đón nhận những ánh mắt tán dương của mọi người.

Thế nhưng, hắn bỗng cảm thấy có gì đó sai sai, một cảm giác khủng hoảng sởn gai ốc chợt dâng lên trong lòng.

Đạt đến trình độ của hắn, đối với những mối đe dọa luôn có một trực giác bản năng. Loại trực giác này rất kỳ diệu, nhưng đôi khi lại vô cùng linh nghiệm.

Và lúc này, trực giác bất an trong lòng Ngô Kim ngày càng sôi sục.

Hắn vừa định gầm lên hai chữ "Rút lui", nhưng đã quá muộn.

Tinh thần lực của Vân Mạt lan tỏa ra ngoài, bao trùm lấy năm cỗ cơ giáp gần cô nhất. Bàn tay phải buông thõng, những ngón tay cử động một cách cực kỳ quỷ dị.

Năm cỗ cơ giáp kia cũng chuyển động theo một biên độ nhỏ đến mức khó có thể nhận ra.

*Mùa đông thường là mùa của băng tuyết ngập trời, Ngũ hành thuộc Thủy. Sinh Thủy là Kim, khắc Thủy là Thổ. Hướng Tây là Đoài, Ngũ hành thuộc Kim. Kim sinh Thủy, mượn hung khí nơi này để trấn yểm, Tuyệt Sát Ngũ Hành lại một lần nữa xuất hiện.*

Trên bản đồ thành phố, những chấm đỏ của câu lạc bộ Phồn Tinh lại một lần nữa xếp thành một hình thù vô cùng quái dị.

Khi đội viên cuối cùng của Cửu Tiêu xông vào khu đô thị V6, ngón trỏ Vân Mạt chĩa thẳng lên trời: "Chính là lúc này, BẮN!"

Nương theo hiệu lệnh của cô, toàn bộ đội viên Phồn Tinh đồng loạt nã hỏa lực về cùng một hướng.

"BÙM..."

Ánh lửa rực trời, khói s.ú.n.g nồng nặc đến nghẹt thở.

Ngô Kim bị hệ thống đá văng ra ngoài trong chớp mắt. Toàn bộ các chấm sáng đại diện cho Cửu Tiêu đã phụt tắt sạch sẽ.

"Mẹ kiếp, đúng là như bị ch.ó c.ắ.n!"

Thua rồi?!

Thua kiểu gì vậy?!

Chỉ một giây trước bọn họ còn nắm chắc phần thắng trong tay, giây tiếp theo trời đã sập rồi sao?

"Thế này là cái chuyện quái quỷ gì vậy?" Một đội viên Cửu Tiêu tức tối ném mạnh chiếc mũ trên đầu xuống đất, "Ba quả pháo Vulcan và một quả pháo hạt ZX của tao còn chưa kịp dùng đã 'bay màu' rồi."

"Chứ còn gì nữa!" Một tên khác tiến lại hùa theo: "Tao còn chưa kịp rút s.ú.n.g ra nữa kìa! Thật tình, không có lấy một điềm báo nào."

"Haiz! Trận này đ.á.n.h cụt hứng quá!"

Randy đập mạnh tay xuống bàn cái "chát", đứng bật dậy.

Cảnh tượng này sao mà quen thuộc đến quỷ dị!

Đây tuyệt đối không phải là sự trùng hợp!

Màn mưa mù tan đi, khu vực trung tâm thành phố bị thủng một lỗ khổng lồ.

Từ trong cái hố sâu hoắm đó, từng luồng hắc khí không ngừng trào ra. Là v.ũ k.h.í sinh hóa!

Làm sao bọn họ biết được nơi này từng là phòng nghiên cứu sinh hóa, và làm thế nào để phá vỡ nó thành công?

Khu đô thị dù có đổ nát hoang tàn đến đâu thì nền móng cốt lõi vẫn còn đó, không phải là thứ mà chưa đến ba mươi lính cơ giáp có thể dễ dàng phá hủy được.

Randy nhìn vị trí đứng của các thành viên Phồn Tinh trên màn hình, trầm ngâm suy nghĩ.

Vị trí này... có liên quan gì đến trận hình bát giác lần trước không? Dường như đều có tác dụng khuếch đại uy lực của v.ũ k.h.í!

Lần trước, ở trận đại chiến trường, là một vụ nổ lớn kết hợp tất cả các loại v.ũ k.h.í.

Lần này, khung cảnh tái diễn. Trong tình huống không có đạn xuyên giáp, lại một lần nữa tạo ra một vụ nổ lớn đủ sức "one-shot" cơ giáp. Chỉ khác là, đối tượng kích nổ lần này đã được đổi thành phòng nghiên cứu dưới lòng đất kia.

Hệ thống gửi tới thông báo: **TING! Chúc mừng "XÃ HỘI ANH MÀY" giành chiến thắng!**

Trên Tinh Võng chìm vào tĩnh lặng trong một giây, sau đó lập tức bùng nổ những tiếng hò reo vang dội.

Khán giả đến cả chớp mắt cũng không nỡ, sợ bỏ lỡ mất thứ gì đó.

"Vãi nồi! Thế này thì quá bá đạo rồi!"

"Tôi cảm giác Tinh Võng sắp bị nổ tung rồi."

"Không hổ danh là 'Thiếu chủ'! Cô ấy h.a.c.k game phải không!"

"Không chỉ cô ấy, cả cái tên béo kia nữa, toàn là lũ xài h.a.c.k..."

Trương Qua và huấn luyện viên Triệu nhìn nhau trân trân. Bọn họ còn tưởng sẽ được chiêm ngưỡng một màn c.h.é.m g.i.ế.c đẫm m.á.u ác liệt, kết quả lại cho bọn họ xem cái này á? 'Nhất kích tất sát' (g.i.ế.c trong một nốt nhạc)?

Rốt cuộc là tính toán, tính toán, hay là tính toán đây?

Sự may mắn của cô sinh viên đó cũng quá đáng lắm rồi đấy.

Ngô Kim bước ra khỏi khoang mô phỏng, khi nhìn thấy câu lạc bộ Phồn Tinh, nét mặt hắn có chút phức tạp.

"Ái chà!" Triệu Diệu huýt sáo một tiếng, cười hì hì mỉa mai: "Đây chẳng phải là vị Đoàn trưởng của câu lạc bộ cấp A nhà chúng ta sao?"

Sắc mặt Ngô Kim khó coi hệt như vừa dẫm phải cứt ch.ó.

Hắn tức tối ngẩng đầu lên: "Mày sẽ không mãi gặp may mắn đâu, chiến trường không phải là nơi để đọ xem ai may mắn hơn."

"Ô kìa, đến tận hôm nay mà ngài vẫn chưa nhận ra, may mắn cũng là một loại thực lực cứng sao?"

Lâm Phàm Thành khoanh tay trước n.g.ự.c, huých vai Trần Bình đang làm động tác y chang bên cạnh: "Kết quả quyết định tất cả, chuẩn không?"

Ngô Kim: "... Hừ!"

Hắn trừng mắt lườm Trần Bình một cái cháy máy, rũ tay áo quay lưng bỏ đi.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.