Ta Dựa Vào Đoán Mệnh Bạo Hồng Tinh Tế - Chương 363: Đặt Chân Đến Hành Tinh Ải Xán

Cập nhật lúc: 05/05/2026 04:01

Anh rũ mắt trầm tư, ngắt lời Lâm Dịch Triết: "Được rồi, những thông tin còn lại, tự lên quang não mà xem đi."

Vân Mạt ngẩng đầu: "Có thể hỏi vài câu không?"

Nhiếp Câu Sinh híp híp mắt: "Nói đi."

Vân Mạt giơ ngón trỏ lên: "Người chúng ta muốn tìm có quan hệ gì với Lửa Thiên Đường? Hắn làm sao lấy được nó? Nghe Lâm... tiên sinh giới thiệu, cùng với dữ liệu tầm b.ắ.n vừa rồi. Đã chắc chắn tên lửa được phóng từ bản tinh Delta, vậy bên hành tinh Delta có vẻ dễ tìm manh mối hơn chứ? Tại sao lại phải đến hành tinh Ải Xán?"

Nhiếp Câu Sinh khẽ hừ một tiếng, biết ngay cô không dễ đuổi như vậy mà, nói nhiều thông tin thế rồi vẫn không đủ để che giấu chút sơ hở đó sao?

"Trả lời một phần nghi vấn của cô, phần còn lại nuốt ngược vào bụng đi."

"Thứ nhất, Liên Nghệ đã dẫn đội đến hành tinh Delta rồi, thực lực các cô cậu quá yếu, đến đó cũng chỉ nộp mạng."

"Thứ hai, quả tên lửa đã được phóng đi kia, là qua tay Usa Awadan vận chuyển ra ngoài."

Vân Mạt gật đầu, tiếp tục hỏi: "Thứ ba thì sao?"

Nhiếp Câu Sinh: "Thứ ba à?"

Anh ngửa đầu lắc lắc cổ: "Không phải tôi muốn gây áp lực cho các cô cậu, nhưng nếu không tìm được Awadan, ba quả tên lửa còn lại không biết sẽ bị kích nổ khi nào và ở đâu, đến lúc đó, e là không ổn đâu..."

Đám người rùng mình, đưa mắt nhìn nhau, trong lòng không hẹn mà cùng vang lên tiếng kim giây tích tắc chạy.

Vân Mạt nói tiếp: "Cho nên, chúng ta phải dùng thân phận học sinh để đi rà soát những nhân vật khả nghi đúng không?"

Nhiếp Câu Sinh gật đầu.

"Quân đội trải qua tầng tầng lớp lớp rà soát, tổng cộng đã khóa c.h.ặ.t bốn ngôi trường. Phải tìm kiếm manh mối một cách không dấu vết, tuyệt đối không được rút dây động rừng, tốt nhất là có thể thâm nhập vào giữa đám học sinh. Rõ chưa?!"

"Rõ!" Đám người đồng loạt đứng thẳng tắp, theo bản năng giơ tay chào theo nghi thức quân đội.

Một lúc sau, Vân Mạt lại chỉ vào Lâm Dịch Triết: "Vậy còn anh ta thì sao?"

Tên này lớn lên trông quá mức trưởng thành, sự điềm tĩnh và ổn định của một tay b.ắ.n tỉa khiến anh ta chẳng giống học sinh chút nào, huống hồ còn luôn vác s.ú.n.g trên lưng.

Quan trọng nhất là, ánh mắt người này nhìn cô mang ý vị sâu xa, giống như rốt cuộc cũng tìm được cơ hội để chỉnh người ta vậy... Ờm, cứ thấy có điềm chẳng lành.

Lâm Dịch Triết sờ sờ mũi, dời tầm mắt đi.

Nhiếp Câu Sinh liếc cô một cái rồi nói: "Cậu ta phụ trách an toàn cho các cô cậu, còn về phần qua đó bằng cách nào á? Cô đoán xem!"

... Mọi người cạn lời.

Trong lòng dâng lên một cỗ cảm giác nghẹn họng muốn c.h.ử.i thề kiểu: "Tôi chuẩn bị tinh thần sẵn sàng hết rồi mà anh lại cho tôi xem cái này á".

Nhiếp Câu Sinh trêu chọc bọn họ xong lại khôi phục dáng vẻ đứng đắn.

Rất nhanh, phi thuyền đã đến hành tinh Water. Vài người kiểm tra lại lớp ngụy trang của bản thân, nán lại nơi này đủ ba ngày, sau khi nắm bắt sơ lược tình hình thì lại bước lên tinh hạm bay về phía hành tinh Ải Xán.

Trải qua bảy tiếng đồng hồ du hành giữa các vì sao, cuối cùng cũng đến được đích đến của chuyến đi này.

Sau khi xuống hạm, một luồng sóng nhiệt ập thẳng vào mặt, suýt chút nữa đã làm bọn họ lảo đảo.

"Mẹ kiếp, đến cả hệ thống hằng nhiệt cũng không lắp sao?"

Hoắc Xuyên lau mồ hôi, nhịn không được đưa tay gãi gãi mái tóc giả, quá nóng rồi.

Đi kèm với nhiệt độ không khí nóng bức là những người dân còn nhiệt tình hơn.

Lúc còn chưa ra khỏi cửa hải quan, đã có một đại mỹ nhân cản bọn họ lại: "Trông dáng vẻ của mọi người, là lần đầu đến hành tinh Ải Xán đúng không? Đến tham gia Lễ rắc sương của chúng tôi à? Tôi có thể làm hướng dẫn viên cho mọi người nha."

Cô gái xinh đẹp có dáng người cao ráo, làn da hơi ngăm đen, mặc một bộ váy ngắn sáng màu, đường cong cơ thể vòng nào ra vòng nấy. Cô ta vuốt vuốt mái tóc xoăn, còn ném về phía Nhiếp Câu Sinh một ánh mắt đong đưa phong tình vạn chủng.

"Không cần đâu, cảm ơn."

Con người Nhiếp Câu Sinh đúng thật là đóng vai gì ra vai đó, sự thanh cao của một vị giáo sư được thể hiện vô cùng nhuần nhuyễn. Anh dẫn theo năm người học trò đi thẳng ra ngoài.

Người đẹp kia cười khẽ một tiếng, cũng không nói gì, chỉ lặng lẽ ấn nhẹ vào chiếc nhẫn trên tay.

Nhóm Vân Mạt đã rảo bước đi ra khỏi sảnh an ninh, tiến vào khu vực lối ra của cảng không gian. Ở đó đã sớm có xe của trường học đang chờ sẵn.

Khác với tinh cầu Trung Tâm, nhiệt độ của tinh cầu này khá cao, nguồn nước dồi dào, bên đường thường xuyên có thể nhìn thấy đủ loại hoa cỏ to cỡ chậu rửa mặt, hương thơm tự nhiên phả vào mặt. Đáng nói hơn là nơi đây vẫn còn lưu giữ các phương tiện giao thông trên mặt đất theo kiểu nguyên thủy, càng làm tăng thêm không ít nét cổ kính cho tinh cầu này, thu hút ngày càng nhiều khách du lịch.

Nhà trường cho bọn họ hai lựa chọn: ở khách sạn đặc sắc hay ký túc xá học sinh?

Đám người hiển nhiên chọn khách sạn đặc sắc, bọn họ không thiếu tiền.

Chiếc xe đưa bọn họ đến một khách sạn có tên là Novel. Bất ngờ thay, nó lại là một căn biệt thự nhỏ hai tầng, diện tích tuy không lớn nhưng xung quanh rất yên tĩnh, khắp nơi đều là cây cối xanh tươi mướt mắt.

"Các bạn cứ chỉnh đốn lại ở đây trước đã, thời khóa biểu đã được gửi đến trí não của mọi người. Bắt đầu từ ngày mai, chào mừng các bạn đến trường học Kahalamadera để trải nghiệm các khóa học."

Vị giáo viên tiếp đón vô cùng nhiệt tình với bọn họ: "Bên trường của các bạn đã báo trước với chúng tôi rồi, bên này cũng có những môn chuyên ngành tương đương, sẽ không vì cuộc thi mà làm lỡ việc học của các bạn đâu. Ngoài ra, trường chúng tôi có mở không ít các khóa học đặc biệt, học phí cũng không cao, nếu bên các bạn có học sinh nào phù hợp, có thể cân nhắc đến chỗ chúng tôi để tu nghiệp..."

Hết cách rồi, thời buổi này cạnh tranh quá khốc liệt. Những ngôi trường hạng ba như họ không chiêu mộ được học sinh xuất sắc ở tinh vực bản địa, nên chỉ có thể dùng cách này để lôi kéo người mà thôi.

Năm người tươi cười hớn hở gật đầu đồng ý.

Ôi chao, cái đãi ngộ này, cái môi trường này, quả thực ăn đứt cái kiểu "thích thì đến không thích thì thôi" của trường Rochester quá nhiều.

Thân phận mới của Vân Mạt tên là "Mặc Vân", căn nhà này cũng được đăng ký dưới cái tên đó.

Sau khi hoàn tất xác minh danh tính và chào tạm biệt người tiếp đón của nhà trường, cả nhóm bước vào trong sân.

Căn biệt thự nhỏ tường xám ngói đỏ có vẻ ngoài mộc mạc trang nhã. Đẩy cửa bước vào, đập vào mắt là một con đường lát đá cuội nhỏ, trong sân bày biện bàn ghế gỗ, có mấy con chim hoang dã đứng trên đầu tường tò mò nhìn bọn họ, chẳng có chút gì là sợ người lạ.

Năm căn phòng được sắp xếp chung trong một khoảng sân, tiện lợi cho khách du lịch đi theo đoàn, có thể nói là vô cùng chu đáo.

"Oa!" Lưu Dược Bàn gần như là lao tót vào trong. Cậu ta dang rộng hai tay, muốn ôm trọn lấy căn phòng này: "Thế này cũng quá đẹp rồi, không thể không nói, giữa các tinh cầu quả thực không thể đem ra so sánh với nhau được mà."

Vân Mạt lườm cậu ta một cái, bĩu môi hất cằm về phía bóng lưng vẫn đang cảnh giác của Nhiếp Câu Sinh.

Lưu Dược Bàn lập tức im bặt, may mà chưa lỡ miệng nói hớ.

Nhiếp Câu Sinh đóng cửa lại, cầm máy móc cẩn thận rà soát một lượt, sau đó giơ ngón trỏ vạch một đường về phía bọn họ, ra hiệu đi vào trong nhà rồi nói.

Cùng với tiếng bước chân lộc cộc, cửa phòng được mở ra. Sàn nhà màu nâu đỏ được lau chùi bóng loáng, dường như còn được đ.á.n.h sáp.

Robot quản gia cất giọng nói mang đầy âm sắc kim loại: "Chào mừng chủ nhân, tôi là robot quản gia số 246 ở đây."

"Chậc chậc!" Lưu Dược Bàn nhìn quanh một lượt rồi nói: "Khách sạn mang phong cách Ải Xán, tôi thích."

Robot quản gia đứng bên cạnh, không mang cảm xúc, tuôn ra những lời đã được cài đặt sẵn trong chương trình: "Chủ nhân, đồng phục học sinh để trong tủ, xin hãy mặc thử xem có vừa không."

"Tắt máy!" Nhiếp Câu Sinh ra lệnh.

Robot nghiêng đầu, dường như không hiểu sao vị khách này lại khác thường như vậy.

"Tắt máy!" Nhiếp Câu Sinh lặp lại lần nữa.

"Vâng thưa ngài."

Robot nói xong, ánh sáng xanh trên mắt thu lại thành một đường thẳng rồi tắt ngúm.

Nhiếp Câu Sinh móc từ trong túi quần ra một khối vuông nhỏ màu đen, dán lên trước n.g.ự.c robot, mở nắp ra, rút con chip bên trong, sau đó vác cả cái thân xác rỗng tuếch lẫn con chip ném thẳng ra ngoài sân.

Năm người: ... Bái phục.

###

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.