Ta Dựa Vào Hóng "drama" Để Trở Thành Tỷ Phú Hương Cảng [thập Niên 90] - Chương 123: Ra Vẻ Ngầu
Cập nhật lúc: 24/12/2025 07:09
"Con đã cho người đi hỏi thăm, các tòa soạn báo đều nhận được thư nặc danh, hơn nữa mỗi bức thư đều có địa chỉ người gửi khác nhau." Trịnh Ngạn Trạch cúi đầu báo cáo, "Về vấn đề của công ty... con đã chỉ đạo bộ phận tài chính tiêu hủy các chứng từ liên quan, bộ phận PR cũng đang soạn thảo thông cáo báo chí, nhưng..."
Nhưng loại sơn mà công ty dùng để sản xuất đồ nội thất quả thực có chứa một số thành phần vượt mức cho phép. Tuy lượng chất độc hại không nhiều đến mức gây bệnh ngay lập tức, nhưng nếu sử dụng lâu dài, nguy cơ mắc ung thư sẽ cao hơn một chút so với các nhãn hiệu khác.
Nghĩ đến đây, Trịnh Ngạn Trạch cảm thấy có chút oan ức, bởi vì loại sơn này chính là do Trịnh Hưng Quốc đích thân quyết định sử dụng.
Khi đó, Hương Giang đang bước vào thời kỳ phát triển nóng, chi phí nhân công và nguyên vật liệu đều tăng vọt. Đúng lúc Trịnh thị gặp khó khăn về tài chính, Trịnh Hưng Quốc mới nảy ra ý định thay thế loại sơn cũ bằng loại sơn rẻ tiền hơn nhưng có hiệu quả thị giác tương đương.
Ban đầu, ông ta chỉ định dùng tạm thời để vượt qua giai đoạn khó khăn, đợi tình hình kinh doanh tốt lên sẽ đổi lại. Nào ngờ từ đó về sau, thị phần của Trịnh thị trên thị trường nội thất cứ giảm dần, nên chuyện đổi sơn cũng trôi vào quên lãng.
Lúc ấy Trịnh Ngạn Trạch tuy đã làm việc ở công ty nhưng chức vụ chưa cao nên không được cha cho biết chuyện này.
Đến khi anh ta lên làm tổng giám đốc thì sự việc đã trôi qua nhiều năm. Tuy nhà họ Trịnh kinh doanh xưởng nội thất, nhưng anh ta chỉ am hiểu về kiểu dáng và chất liệu gỗ, còn sơn tốt hay xấu thì mù tịt. Thấy dùng bao năm vẫn ổn nên anh ta cũng chẳng bận tâm thay đổi.
Mãi cho đến khi tin tức bị phanh phui, anh ta mới ngớ người ra là sơn nhà mình có vấn đề.
Cho nên Trịnh Ngạn Trạch cảm thấy vụ bê bối này không thể trách mình, trách nhiệm của cha anh ta lớn hơn nhiều. Nhưng lời này anh ta chỉ dám nghĩ trong lòng chứ đâu dám nói ra, càng không dám để lộ chút bất mãn nào trước mặt Trịnh Hưng Quốc. Anh ta chỉ biết cúi đầu tiếp tục nói: "Phản ứng của người tiêu dùng rất gay gắt, kết quả e là... khó nói trước được."
"Khi ra thông cáo, bộ phận PR hãy tập trung vào vấn đề sơn. Cứ nói..." Trịnh Hưng Quốc ngẫm nghĩ một chút rồi chỉ đạo, "Cứ nói chúng ta không biết thành phần sơn có vấn đề, là do bị nhà cung cấp lừa gạt, rồi xin lỗi thật chân thành vào."
Trịnh Ngạn Trạch lo lắng: "Nói như vậy liệu bên xưởng sơn có..."
"Vốn dĩ sơn của bọn họ có vấn đề thật, bọn họ còn cãi được gì? Chúng ta chẳng những phải ra thông cáo mà còn phải khởi kiện họ nữa," Trịnh Hưng Quốc hừ lạnh, nhìn con trai trưởng dạy dỗ, "Làm ăn buôn bán mà không tàn nhẫn thì không làm nên chuyện lớn được. Con cái gì cũng tốt, chỉ có thủ đoạn là chưa đủ tàn nhẫn thôi."
"Thưa cha."
"Được rồi, con đi làm việc đi." Trịnh Hưng Quốc day day trán, liếc nhìn đống báo trên bàn, "Con đi liên hệ thăm dò xem đám báo chí đó còn nắm giữ tin tức gì khác không. Có thì mau bỏ tiền ra mua lại, đừng để bọn họ phanh phui tiếp."
"Vâng ạ." Trịnh Ngạn Trạch vội vàng nhận lệnh, thấy cha không dặn dò gì thêm mới lui ra khỏi thư phòng.
Một lát sau, bà Trịnh (Tần Thục Trân) cầm mấy tờ báo xông vào, nói: "Hưng Quốc, em biết rồi!"
Trịnh Hưng Quốc ngước mắt lên hỏi: "Biết cái gì?"
"Em biết kẻ đứng sau giở trò quỷ là ai rồi." Bà Trịnh vội đi đến trước bàn làm việc, mở mấy tờ báo trên tay và trên bàn ra cho chồng xem, hỏi: "Anh có nhìn ra điều gì không?"
Trịnh Hưng Quốc hỏi lại: "Điều gì?"
"Tiêu đề chứ gì nữa!" Bà Trịnh cao giọng, "Anh xem mấy tờ báo này, đều là của ' Báo Đông Giang ', bọn họ chuyên giật tít kiểu này. Rồi xem mấy tờ báo khác, tiêu đề có phải rất giống phong cách của họ không? Chuyện lần này chắc chắn là do con ranh nhà họ Ôn làm ra!"
Trịnh Hưng Quốc nghe vậy mặt mày cũng chẳng giãn ra chút nào, ông ta nói: "Tôi đã bảo Ngạn Trạch đi hỏi rồi, mấy cái tiêu đề này là do nhân viên tòa soạn tự nghĩ ra."
Sau khi " Báo Đông Giang " tung ra mấy tin nóng gây bão, báo chí Hương Giang học theo phong cách của họ rất nhiều. Làm tin thời sự thì có thể còn chút dè dặt, chứ tin giải trí thì chẳng cần tiết tháo gì, vì doanh số mà sẵn sàng giật tít câu view bất chấp.
Mà nhóm báo chí đầu tiên khui ra bê bối nhà họ Trịnh lại chính là đám báo giải trí này, nên chỉ nhìn vào tiêu đề thì rất khó xác định ai là kẻ chủ mưu.
Nhưng bà Trịnh lại khăng khăng: "Chắc chắn là con ranh đó. Trước đây nó chẳng bảo đang nắm trong tay rất nhiều tin tức của nhà mình, còn dọa mỗi ngày sẽ tung một tin sao? Không chừng người gửi thư nặc danh chính là nó."
Trịnh Hưng Quốc thoáng động lòng, nhưng lại thấy không hợp lý lắm: "Lần trước nó dọa tung tin là vì bà đắc tội với nó, nhưng bữa tiệc đó bà đã xin lỗi, tôi cũng đã bồi thường rồi. Chuyện qua lâu như vậy, sao nó còn muốn bóc phốt nhà mình?"
"Bởi vì nó biết..." Bà Trịnh buột miệng định nói gì đó nhưng kịp dừng lại, vội lấp liếm, "Con người nó tâm địa hẹp hòi lắm, biết đâu nhận tiền rồi lại đổi ý. Ông xã à, anh xem chúng ta có nên..."
Dù bà Trịnh phản ứng khá nhanh, nhưng ngồi gần nhau thế này, Trịnh Hưng Quốc làm sao không thấy thoáng chột dạ trong mắt vợ. Lại nhớ đến tin tức Trịnh Ngạn Trạch báo về việc Ôn Nguyệt bị t.a.i n.ạ.n xe hơi phải nhập viện hai hôm trước, ông ta ngả người ra sau ghế, hỏi gặng: "Có nên cái gì?"
Bà Trịnh hạ thấp giọng: "Thủ tiêu nó?"
Trịnh Hưng Quốc nghe mà lạnh sống lưng. Tuy ông ta làm việc bất chấp thủ đoạn, thời trẻ cũng từng hại c.h.ế.t bạn bè, nhưng chuyện trực tiếp thuê người g.i.ế.c người thì ông ta chưa từng làm.
Hơn nữa, trong mắt ông ta, Tần Thục Trân tuy không thông minh và khá nông cạn, nhưng vẫn là một người phụ nữ bình thường, yếu đuối đến mức nhìn g.i.ế.c gà cũng không dám.
Vậy mà bây giờ, nói đến chuyện g.i.ế.c người, bà ta lại không chớp mắt lấy một cái.
Trịnh Hưng Quốc không còn tâm trí đâu mà thăm dò nữa, ông ta cau mày hỏi thẳng: "Bà nói thật cho tôi biết, vụ t.a.i n.ạ.n xe của Ôn Nguyệt có liên quan đến bà không?"
Bà Trịnh không ngờ chồng mình nhạy bén đến thế, sửng sốt một chút rồi chớp mắt chối: "Tai nạn xe gì cơ? Em không biết gì cả!"
Vợ chồng bao nhiêu năm, sao Trịnh Hưng Quốc không nhận ra bà ta đang nói dối. Ông ta tức giận đập tay xuống bàn, quát lên: "Tần Thục Trân! Bà rốt cuộc có não không hả? Tôi đã bảo bà đừng có dây vào Ôn Nguyệt nữa, bà coi lời tôi nói là gió thoảng bên tai phải không?"
Càng nói càng giận, Trịnh Hưng Quốc đứng bật dậy đi đi lại lại trong phòng mấy vòng mới dừng lại, trừng mắt nhìn vợ: "Bà... bà... Bà mau đi tìm cách liên hệ với Ôn Nguyệt ngay cho tôi! Dù có phải quỳ xuống hay van xin lạy lục gì cũng được, miễn sao dỗ được nó chịu thu tay lại, nghe rõ chưa!"
