Ta Dựa Vào Hóng "drama" Để Trở Thành Tỷ Phú Hương Cảng [thập Niên 90] - Chương 160: Giờ G Đã Điểm & Cuộc Chạm Trán Với "tặc Vương"
Cập nhật lúc: 24/12/2025 19:00
Dịch Hoài hoàn toàn hiểu ý Ôn Nguyệt.
Trong vụ t.a.i n.ạ.n lần trước, Chung Lan đã nhấn ga hết cỡ, lao thẳng vào xe cô. Kết quả, đầu xe của hắn nát bét, còn xe của Ôn Nguyệt gần như nguyên vẹn, người ngồi trong bình an vô sự.
Cảnh sát kết luận do chất lượng xe chống đạn quá tốt. Dạo đó, không ít đại gia còn gọi điện hỏi Dịch Hoài mua xe ở đâu. Nhà giàu mà, ai chẳng sợ c.h.ế.t.
Nhưng Dịch Hoài biết rõ, dù xe xịn đến mấy cũng không thể "thần thánh" đến mức đó. Thấy vợ không muốn nhắc, anh cũng tôn trọng giữ im lặng.
Trầm ngâm hồi lâu, Dịch Hoài kiên quyết: "Anh sẽ đi cùng em."
"Không được." Ôn Nguyệt từ chối thẳng thừng, "Em không bảo vệ được anh đâu."
Lời này nửa thật nửa giả.
Giả là ở chỗ, kỹ năng "Kim Chung Tráo" có thể bảo vệ người khác, thậm chí cả vật thể (như chiếc xe lần trước). Chỉ cần buff cho Dịch Hoài một cái là anh an toàn tuyệt đối.
Thật là ở chỗ, cái giá phải trả quá chát: 1 triệu điểm ăn dưa/giờ. Dùng cho mình cô còn xót đứt ruột, lấy đâu ra mà "bao" thêm ông chồng nữa?
Hơn nữa, Dịch Hoài có đi theo cũng chẳng giúp được gì, có khi còn vướng chân. Chi bằng để anh ở nhà chờ tin cho lành.
Hai vợ chồng giằng co một hồi, cuối cùng mỗi người lùi một bước. Dịch Hoài sẽ cùng Ôn Nguyệt đến Vịnh Đồng La, nhưng anh không được vào Lệ Vinh Bách Hóa mà phải ngồi chờ tin tại một nhà hàng kín đáo ở trung tâm thương mại gần đó.
Còn Ôn Nguyệt, cô quyết định "đơn thương độc mã", không mang theo vệ sĩ, nhanh chóng hòa mình vào dòng người mua sắm, kiên nhẫn chờ màn đêm buông xuống.
Hương Giang là một thành phố phồn hoa, nhưng cũng là nơi ẩn náu lý tưởng của tội ác.
Tại một tòa nhà chung cư hỗn hợp ở Cửu Long, những tầng dưới là hộp đêm ồn ào, tầng trên là nhà nghỉ bình dân. Khách khứa ra vào đủ loại thành phần, từ dân chơi, gái bán hoa cho đến các cặp đôi tìm chốn riêng tư.
Quản lý lỏng lẻo, chủ nhà nghỉ chỉ cần tiền, không cần giấy tờ tùy thân, nên đây là thiên đường cho những kẻ muốn ẩn mình.
Nhóm Hoàng Đại Dũng đã trà trộn vào đây sau khi kế hoạch lần trước bị lộ.
Trên đường di chuyển, chúng đã lục soát lẫn nhau, vứt bỏ mọi thiết bị liên lạc, chỉ giữ lại duy nhất chiếc điện thoại dùng để liên hệ với đại ca Diệp Thiên Hoa.
Ở chỗ mới, ba tên cướp luôn sống trong cảnh giác cao độ, đề phòng lẫn nhau và cả người ngoài. Chúng biết rõ về cuộc họp báo của Ôn Nguyệt và khoản tiền thưởng khổng lồ mà Lệ Vinh treo thưởng.
May mắn thay, mọi chuyện vẫn suôn sẻ. Không ai nhận ra chúng.
Dù thần kinh luôn căng như dây đàn, nhưng khi nhận được tin nhắn từ Diệp Thiên Hoa, nỗi lo lắng lập tức biến thành sự hưng phấn điên cuồng.
Giờ G đã điểm.
5 giờ 30 chiều, nhóm Hoàng Đại Dũng rời khỏi nơi ẩn náu.
Sau ba lần đổi xe liên tục để cắt đuôi, khoảng 6 giờ 50, chúng có mặt tại mục tiêu.
Chúng không vội hành động ngay mà rẽ vào nhà vệ sinh công cộng, trùm mũ len đen kín mặt, lôi vũ khí từ ba lô ra, căn chỉnh thời gian rồi lao ra ngoài.
Cùng lúc đó, một nhóm 3 tên khác lái xe ập đến cửa chính Lệ Vinh Bách Hóa. Chiếc xe phanh gấp, ken két chói tai. Ba bóng đen bịt mặt lao xuống, vác s.ú.n.g xông vào, ném toẹt mấy cái túi du lịch về phía nhân viên, quát lớn: "Mở tủ! Gom hết vàng vào đây cho tao!"
Tiếng phanh xe rợn người vang lên đúng lúc Ôn Nguyệt đang đứng trước một tiệm trà sữa đối diện.
Cốc trà sữa tất (trà sữa vớ da) truyền thống đậm đà, mát lạnh giúp cô xua tan cái nóng oi bức. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, cô quay đầu lại và chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng: Ba tên cướp bịt mặt, s.ú.n.g lăm lăm trên tay.
Một tuần trôi qua, người dân Hương Giang đã dần quên đi nỗi sợ về "Tặc vương". 7 giờ tối là thời điểm Vịnh Đồng La náo nhiệt nhất, dòng người đông như mắc cửi.
Rất nhiều người cũng chứng kiến cảnh đó và nhận ra ngay mối nguy hiểm.
Tiếng la hét thất thanh vang lên, đám đông hoảng loạn bỏ chạy tán loạn như ong vỡ tổ.
Tất cả đều theo bản năng tránh xa Lệ Vinh Bách Hóa. Vì thế, những ai đang đi ngược chiều dòng người, hướng về phía trung tâm thương mại, bỗng trở nên vô cùng nổi bật.
Ôn Nguyệt đảo mắt tìm kiếm bóng dáng tên trùm sò. Một cảnh sát thường phục, hai cảnh sát thường phục... cô nhận ra họ qua ánh mắt sắc bén và tư thế sẵn sàng chiến đấu.
Bất chợt, một người đàn ông lạ lùng lọt vào tầm mắt cô.
Hắn chải tóc ngược bóng loáng, mặc bộ vest rộng thùng thình, tay xách chiếc cặp táp to sụ. Dáng đi thong dong, nhàn nhã băng qua đường, tiến thẳng về phía Lệ Vinh Bách Hóa như một nhân viên văn phòng đi làm về muộn.
Trông hắn chẳng có vẻ gì là cướp cả.
Nhưng ngay lập tức, hệ thống hét lên trong đầu Ôn Nguyệt: 【 Ký chủ! Diệp Thiên Hoa! 】
【 Tên nào? 】
【 Cái gã mặc vest tóc vuốt keo đó! 】
Quả nhiên là hắn.
Ôn Nguyệt không khỏi ngạc nhiên. Trong những bức ảnh truy nã 10 năm trước, Diệp Thiên Hoa tóc tai bù xù, mặc đồ thể thao đen, trông rất bụi bặm.
Sao 10 năm sau hắn lại trở nên "màu mè" thế này? Đi cướp mà mặc vest, vuốt keo, tưởng mình đang đóng phim "Bố Già" chắc?
Ý nghĩ đó chỉ thoáng qua. Ôn Nguyệt lập tức kích hoạt "Kim Chung Tráo", rẽ đám đông hỗn loạn, bước nhanh về phía Diệp Thiên Hoa.
Sức mạnh của "Kim Chung Tráo" thì khỏi phải bàn, đao thương bất nhập, đạn b.ắ.n không thủng.
Còn về "Vịnh Xuân Quyền (Cấp Đại Sư)", cô chưa rõ thực hư thế nào. Nhưng nếu đạt đến trình độ của Diệp Vấn hay Ngũ Mai sư thái thì chắc chắn đủ sức hạ gục một tên trùm tội phạm.
Tuy nhiên, cô chưa vội bật chế độ võ thuật. Thời gian sử dụng chỉ có 30 phút, phải tiết kiệm từng giây.
Dù bề ngoài Diệp Thiên Hoa trông khá lịch sự, nhưng nghĩ đến những tội ác hắn từng gây ra, Ôn Nguyệt không khỏi rùng mình. Càng đến gần hắn, tim cô càng đập thình thịch, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Đi được nửa đường, cô bắt đầu thấy hối hận. Liệu mình có đang chơi đùa với lửa không?
