Ta Dựa Vào Hóng "drama" Để Trở Thành Tỷ Phú Hương Cảng [thập Niên 90] - Chương 221: Hành Động 3

Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:10

Cũng chính vì thấu hiểu điều này, lòng Từ Thiên Dương mới dấy lên nỗi hận thấu xương đến vậy.

“Ưm ưm……”

Từ Thiên Dương giật mình thoát khỏi dòng suy nghĩ. Hắn nhìn thấy một cô gái trẻ bị bịt miệng lôi ra, ánh mắt đầy vẻ cầu xin nhìn hắn, như muốn van nài hắn cứu giúp.

Nhưng hắn chưa kịp có động thái gì thì gã đàn ông lôi cô gái đã giáng cho cô một cái tát: “Con khốn này mày kêu cái gì? Mày tưởng hôm nay có người cứu được mày chắc?” Rồi gã quay sang hỏi Từ Thiên Dương, “Mày không định cứu nó đấy chứ?”

Hỏi xong, gã cẩn thận đ.á.n.h giá Từ Thiên Dương, cố ý nói: “Nể tình mày là người mới do quỹ từ thiện phái tới, nếu mày mở miệng xin, tao cũng có thể cho mày chút mặt mũi.”

Từ Thiên Dương không nói gì. Hắn chỉ quay đầu đi, tránh ánh mắt dò xét của gã đàn ông, hạ giọng nói: “Tôi không quan tâm chuyện này.”

“Ha ha, tao đã bảo rồi mà. Cái quỹ từ thiện các người ngoài miệng nói cứu người, thực tế đứa nào đứa nấy còn lòng lang dạ thú hơn cả đám xã hội đen bọn tao! Vừa muốn tiếng thơm, lại vừa muốn hốt bạc!” Gã đàn ông cười ha hả, lôi cô gái lên xe tải.

Cô gái ngay khi nghe câu trả lời của Từ Thiên Dương đã lộ vẻ thất vọng tột cùng.

Phải rồi, những kẻ này đều là ác quỷ, sao cô dám hy vọng xa vời rằng họ sẽ cứu mình chứ?

Bị đẩy mạnh lên xe tải, dựa vào vách thùng xe, nghe tiếng nức nở xung quanh, cô nghĩ thầm: Những người như các cô coi như xong đời rồi, sẽ chẳng có ai đến cứu đâu.

Cô từ từ nhắm mắt lại, mặc kệ nước mắt tuôn rơi.

Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng "Pằng". Thế giới như ngừng lại, ngay sau đó là tiếng c.h.ử.i thề: “Mẹ kiếp! Có cảnh sát!”

Tiếng khóc trong thùng xe tải tắt lịm.

Mãi đến khi tiếng s.ú.n.g vang lên dồn dập bên ngoài, tiếng khóc mới chuyển từ tuyệt vọng sang vui mừng khôn xiết.

Cô gái cũng từ từ mở mắt. Trong bóng tối, đôi mắt cô sáng rực lên kinh ngạc, nhìn ra phía thùng xe mà nghĩ: Có người đến cứu họ sao?

Trong khi các nạn nhân mừng đến phát khóc thì bên ngoài thùng xe, đám tội phạm đều biến sắc, nhao nhao tìm chỗ ẩn nấp và rút s.ú.n.g ra chống trả.

Từ Thiên Dương không có súng, hắn chỉ cảm thấy hoảng loạn. Do dự một lát, hắn nhanh chóng chạy về phía khu ký túc xá nhân viên của viện phúc lợi.

Vào đến phòng ký túc, Từ Thiên Dương nhanh chóng cởi áo khoác, leo lên giường, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Nhưng dù mắt nhắm, đầu óc hắn vẫn không ngừng xoay chuyển.

Hắn không ngừng tự hỏi chuyện gì đang xảy ra. Rốt cuộc là ai đã báo cảnh sát?

Từ Trường Vinh?

Không thể nào.

Trong vụ này, Từ Trường Vinh lún sâu hơn hắn nhiều. Ông ta bắt hắn tiếp quản việc này không chỉ để làm dê tế thần, mà quan trọng hơn là để trấn an phía băng đảng trong vài năm tới, tạo điều kiện thuận lợi cho việc tẩu tán tài sản và đưa Từ Thiên Ân ra nước ngoài.

Nếu quan hệ hợp tác bị cảnh sát phát hiện sớm, mọi kế hoạch của Từ Trường Vinh coi như đổ sông đổ bể. Ông ta không đời nào tự mình báo cảnh sát vào lúc này.

Vậy là Từ Thiên Ân?

Cũng không thể, đó chỉ là tên ngốc, căn bản không biết những việc mờ ám đằng sau quỹ từ thiện Quang Minh. Hơn nữa Từ Thiên Ân cũng làm chủ tịch quỹ mấy năm nay, lúc này mà bại lộ thì hắn cũng không chạy thoát được.

Rốt cuộc là ai?

Từ Thiên Dương còn chưa nghĩ ra thì cửa ký túc xá đã bị đá văng từ bên ngoài. Hắn bật dậy, giả vờ ngái ngủ hỏi: “Ai đó?”

Người tới không trả lời, chỉ “tạch” một tiếng bật công tắc đèn.

Căn phòng bừng sáng trong nháy mắt. Viên cảnh sát đứng ở cửa nhìn rõ Từ Thiên Dương không mang vũ khí liền ra lệnh: “Dậy! Ngồi xổm xuống! Ôm đầu! Tên họ là gì, tại sao lại có mặt ở đây?”

Từ Thiên Dương vội vàng xuống giường, làm theo từng yêu cầu của cảnh sát, sau đó trả lời: “Tôi là Từ Thiên Dương, chủ tịch quỹ từ thiện Quang Minh. Hôm nay tôi ở đây là vì mới nhậm chức, mấy ngày nay đang đi thị sát các viện phúc lợi. Hôm nay đến đây thì trời tối nên ở lại một đêm mai mới về.”

Giải thích xong, Từ Thiên Dương ngẩng đầu ngập ngừng hỏi: “Sếp ơi, vừa rồi tôi nghe bên ngoài ồn ào lắm, là tiếng s.ú.n.g phải không? Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Biểu cảm trên mặt Từ Thiên Dương quá thật khiến viên cảnh sát thoáng chần chừ, nhưng nhờ nghiệp vụ chuyên nghiệp, anh ta không trả lời mà vẫn chĩa s.ú.n.g vào hắn, ra hiệu cho hắn tự đi ra ngoài.

Lần hành động này quy mô không nhỏ, sở cảnh sát huy động cả trăm người, nên khi họ bước ra, hiện trường đã được khống chế. Hai nhóm người tham gia buôn người đều bị áp giải lên xe cảnh sát không sót một mống.

Tuy nhiên cảnh sát vẫn rất bận rộn. Hơn ba mươi nạn nhân đều bị hoảng loạn cần được trấn an. Nhân viên viện phúc lợi vì sợ bọn trẻ nghe tiếng động nửa đêm thức giấc nên đã cho uống t.h.u.ố.c ngủ, giờ cần liên hệ bệnh viện đưa người đến kiểm tra sức khỏe.

Về phần Từ Thiên Dương, tuy được tìm thấy khi đang ngủ trong ký túc xá và lý do xuất hiện cũng hợp lý, nhưng thân phận chủ tịch quỹ từ thiện của hắn khiến cảnh sát không thể không lưu tâm.

Hắn bị giam riêng trên một chiếc xe cảnh sát.

Đợi mọi việc được sắp xếp ổn thỏa, Trương Quốc Hữu - người phụ trách chiến dịch - mới mở cửa xe bước vào: “Nói đi, tại sao hôm nay anh lại xuất hiện ở đây?”

“Tôi đã nói rồi mà! Hôm nay tôi đến thị sát, xong việc trời đã tối nên ở lại viện phúc lợi.” Từ Thiên Dương nói rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ, “Sếp à, rốt cuộc bên ngoài xảy ra chuyện gì vậy? Sao lại có nhiều người lạ xuất hiện ở viện phúc lợi thế này?”

“Anh không biết?” Trương Quốc Hữu hỏi lại, ánh mắt dò xét Từ Thiên Dương, “Viện phúc lợi của các người cấu kết với băng đảng, hỗ trợ chúng buôn bán người……”

“Cái gì?” Từ Thiên Dương bật dậy, đầu đập mạnh vào trần xe, kêu lên một tiếng rồi ngồi phịch xuống. Hoàn hồn lại, hắn vội vã giải thích: “Sao có thể chứ? Nhà họ Từ chúng tôi làm từ thiện mấy chục năm nay, quỹ từ thiện Quang Minh ở Hương Giang cũng tiếng lành đồn xa, sao có thể làm chuyện tày trời như vậy? Nếu... nếu họ thật sự làm chuyện đó, tại sao Daddy lại gọi tôi từ Anh Quốc về, bắt tôi vào làm ở quỹ? Tuy tôi chỉ là con riêng, Daddy cũng chưa bao giờ thích tôi, không chịu thừa nhận tôi, nhưng... sao có thể chứ? Sếp à, anh đang lừa tôi đúng không?”

Chỉ vài câu ngắn gọn, Từ Thiên Dương đã khắc họa xuất sắc hình tượng một đứa con trai đáng thương bị cha ruột lừa gạt và lợi dụng.

Trương Quốc Hữu mặt không đổi sắc. Anh không tin Từ Thiên Dương thật sự không biết gì, việc hắn đến thị sát viện phúc lợi đúng lúc này là quá trùng hợp.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.