Ta Dựa Vào Hóng "drama" Để Trở Thành Tỷ Phú Hương Cảng [thập Niên 90] - Chương 242: Các Loại Tin Giật Gân 2
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:14
Dù sao thì nếu các tòa soạn báo khác không đưa tin, Ôn Nguyệt cũng sẽ không để Đông Giang báo nghiệp đứng mũi chịu sào.
Ít nhất phải đợi đến khi cô thừa kế nhà họ Ôn, đủ mạnh để người khác không dám đắc tội, hoặc đợi đến khi Hương Giang chính thức được trao trả về Đại lục, thế lực xã hội đen bị thanh trừng một đợt nữa thì hãy tính.
Trác Văn Phong đã hối lộ khá nhiều người, cơ bản đều là cấp trung, đạo diễn hoặc nhà sản xuất ở các công ty điện ảnh. Thi thoảng có một hai lãnh đạo cấp cao, nhưng sau khi cho hệ thống điều tra thì bề ngoài họ cũng không dính dáng gì đến xã hội đen.
Tuy nhiên để an toàn, Ôn Nguyệt vẫn phân loại những người liên quan đến vụ bê bối này.
Trác Văn Phong xuất thân bình thường, trước khi nổi tiếng cha mẹ hắn kinh doanh một quán nước nhỏ, không nghèo nhưng cũng chẳng có quyền thế gì. Vì vậy, Ôn Nguyệt định giao tin hắn "bắt cá tám tay" cho báo nhà mình đưa tin.
Còn những vụ lừa tình các cô gái vô tội để hối lộ cho cấp trung và đạo diễn, cô sẽ chia nhỏ ra gửi cho các tòa soạn khác, bao gồm cả Đông Giang báo nghiệp, mỗi tòa soạn phụ trách đưa tin về một người nhận hối lộ.
Riêng vụ hối lộ hai lãnh đạo cấp cao, cô sẽ chọn mười tờ báo và đài truyền hình ở Hương Giang để gửi bằng chứng. Họ muốn đưa tin thì tốt, không muốn thì cô cũng mặc kệ.
À không đúng, cô còn gửi thêm một bản chứng cứ kèm ghi âm cho Sở cảnh sát và Sở Liêm chính (ICAC). Cô nhớ rõ phạm vi điều tra của Sở Liêm chính bao gồm cả các vụ hối lộ trong công ty tư nhân. Sự việc làm lớn lên, cảnh sát chắc chắn sẽ không đứng nhìn.
Ngoài ra, trừ bản chứng cứ gửi cho cảnh sát, tất cả các bản gửi cho báo chí và đài truyền hình đều được làm mờ hình ảnh các nạn nhân nữ.
Mặc dù trong chuỗi bê bối của Trác Văn Phong, có những người biết rõ hắn có bạn gái mà vẫn lao vào làm "tiểu tam", nhưng những cô gái bị lợi dụng làm công cụ thăng tiến cho hắn thì tội không đáng bị bêu rếu.
Còn những phú bà đã có chồng bị hắn trăm phương nghìn kế tiếp cận, phần lớn cũng là những người phụ nữ bất hạnh, bị chồng phản bội nhưng vì nhiều lý do mà không thể ly hôn, buộc phải cam chịu nhiều năm. Tuy Ôn Nguyệt không tán thành lựa chọn của họ, nhưng cũng không muốn đuổi cùng g.i.ế.c tận.
Cô bảo hệ thống làm mờ mặt họ, còn chuyện sau khi tin tức nổ ra, người quen có nhận ra họ hay không thì cô không quản.
Phân phối xong xuôi, Ôn Nguyệt để hệ thống gửi chứng cứ đi.
Do lượng thư từ lần này khá nhiều, nếu nhét giữa đường vào túi nhân viên chuyển phát nhanh dễ gây chú ý, nên Ôn Nguyệt bảo hệ thống bỏ thẳng vào các hòm thư công cộng ở các khu vực.
Hòm thư có giờ mở cố định, hơn nữa thời này tốc độ xử lý cũng chậm. Dù ở cùng một khu, đài truyền hình nhanh nhạy nhất chắc cũng phải đến chiều hôm sau mới có tin. Báo giấy thì còn chậm hơn vì phải sắp chữ in ấn, có lẽ phải đến tối mai hoặc sáng ngày kia mới có bài đăng quy mô lớn.
Ôn Nguyệt không vội, dù sao dưa nổ sớm hay muộn một ngày thì giá trị "hóng dưa" cô kiếm được cũng như nhau.
Chỉ là cô không ngờ mới chậm một ngày mà chính cô và Trác Văn Phong lại lên báo trước vì tin đồn tình ái.
Bữa tiệc du thuyền của Trang Chí Tuấn nói là không có rào cản thì hơi quá. Tuy khách mời đến từ đủ mọi giới, nhưng những người nhận được thiệp mời đều có thân phận địa vị nhất định. Vì nể mặt Trang Chí Tuấn, họ sẽ không dẫn những người linh tinh lên thuyền.
Paparazzi tất nhiên không thuộc diện "linh tinh". Dù giới giải trí và hào môn không ưa gì họ, nhưng nghề nghiệp của họ là chính đáng.
Tuy nhiên để bảo mật, trước khi lên thuyền đều có kiểm tra an ninh.
Chỉ là kiểm tra thủ công khó tránh khỏi sơ hở, hoặc paparazzi đã trà trộn lên tàu bằng con đường khác, à, lại còn mang theo cả máy ảnh nữa chứ.
Thế là tin đồn tình ái giữa Ôn Nguyệt và Trác Văn Phong ra đời.
Báo phát hành lúc rạng sáng, Ôn Nguyệt biết tin qua hệ thống khi đang ăn sáng. Nửa tiếng sau cô mới được tận mắt nhìn thấy tờ báo, vì trên đường đi làm, cô đã sai vệ sĩ xuống mua khi xe chạy ngang qua sạp báo.
Cầm tờ báo lên xem, Ôn Nguyệt tức đến bật cười.
Phóng viên mang máy ảnh lẻn lên du thuyền thì không nói làm gì, điều khiến cô cạn lời là họ không chụp cảnh Trác Văn Phong "một đêm chiến ba em" cực hot kia, mà chỉ chụp cảnh cô và hắn đứng trên boong tàu. Rõ ràng khoảng cách giữa hai người đủ để nhét thêm hai người nữa vào, vậy mà họ dám "nhìn hình đoán chuyện", giật tít là hai người nhìn nhau đắm đuối, tình ý tràn trề.
Tình ý cái con khỉ!
Nếu phóng viên này là người của Đông Giang báo nghiệp, cô thề sẽ đuổi việc ngay lập tức.
Paparazzi cũng phải có lương tâm chứ? Chụp được tin hot tung ra thì không sao, đằng này bịa đặt trắng trợn thế này thì quá đáng!
Đang bực mình thì hệ thống đột nhiên hét lên: 【 Ký chủ! Trác Văn Phong đang trả lời phỏng vấn kìa! 】
Ôn Nguyệt nhíu mày: 【 Vì tin tức sáng nay à? Hắn nói gì? 】
【 Hắn khen cô là người rất hài hước, dí dỏm. Hắn bảo tối hôm đó hai người nói chuyện rất vui vẻ. 】 Hệ thống thắc mắc, 【 Cô c.h.ử.i hắn mặt giống tra nam, lúc đó mặt hắn ngắn tũn lại mà? Sao giờ lại bảo nói chuyện vui vẻ? 】
【 Ừ nhỉ, mi đoán xem tại sao? 】
Ôn Nguyệt vừa dứt lời thì một đoàn xe hơi nối đuôi nhau chạy đến dưới tòa nhà Bách hóa Lệ Vinh.
Tốc độ của cánh phóng viên Hương Giang nhanh kinh khủng. Có khi t.a.i n.ạ.n xảy ra, họ còn đến hiện trường trước cả cảnh sát và cứu hỏa.
Hôm nay cũng không ngoại lệ, vừa nhận được tin là các phóng viên đã hộc tốc lao đến vây kín cổng công ty Ôn Nguyệt.
Phỏng vấn Ôn Nguyệt nhiều lần, họ cũng nắm được sơ sơ lịch trình của cô.
Do có nhiều nhà nên Ôn Nguyệt tối ngủ ở đâu không cố định: ngày thường hay ở Thượng Hoàn, nghỉ ngơi thì về Bán Sơn, thi thoảng về Vịnh Thiển Thủy, bận quá thì tót sang biệt thự của Dịch Hoài ở Cửu Long.
Nhưng nơi làm việc của cô là cố định, ngày nào cũng phải đến Bách hóa Lệ Vinh một chuyến.
Lâu dần, cánh phóng viên biết chặn đường ở nhà cô là vô ích, có tin gì cứ đến dưới lầu Bách hóa Lệ Vinh chờ là chắc ăn nhất.
Bách hóa Lệ Vinh có bãi đỗ xe ngầm, Ôn Nguyệt hoàn toàn có thể lờ đi đám phóng viên và cho xe chạy thẳng xuống hầm.
Nhưng Trác Văn Phong đã lên tiếng như vậy, nếu cô không ra mặt phản hồi thì sẽ bị coi là chột dạ, rồi bị dính vào cái mớ bòng bong này. Vì thế, cô quyết định mở cửa xe bước xuống.
Trần Kiến Bình dẫn đầu nhóm vệ sĩ xuống trước, tạo thành vòng tròn bảo vệ ngăn cản phóng viên.
Tuy nhiên, khát khao săn tin của phóng viên mãnh liệt vô cùng. Người không chen vào được thì họ vươn dài tay, gí micro vào trước mặt Ôn Nguyệt, lớn tiếng hỏi:
“Cô Ôn, xin hỏi cô đã xem tin tức sáng nay chưa? Cô có muốn nói gì về chuyện này không?”
“Cô Ôn, anh Trác Văn Phong vừa trả lời phỏng vấn khen cô hài hước dí dỏm, nói chuyện với cô rất hợp, xin hỏi điều này có thật không?”
