Ta Dựa Vào Hóng "drama" Để Trở Thành Tỷ Phú Hương Cảng [thập Niên 90] - Chương 281: Thái Độ Của Ôn Nguyệt 2
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:21
Theo lời hệ thống, hiện tại Ôn Vinh Sinh đang có ý định để Ôn Nguyệt kế thừa Tập đoàn Lệ Vinh. Tuy nhiên, ông vẫn để lại cổ phần, bất động sản và tiền mặt cho con cái của phòng hai và phòng ba. Trần Bảo Cầm và Từ Mỹ Phượng cũng có phần.
Từ Mỹ Phượng biết một khi chuyện bà ta mưu hại Ôn Khải bị bại lộ, hy vọng chị em Ôn Gia Hân kế thừa nhà họ Ôn sẽ càng trở nên xa vời. Bản thân bà ta không chỉ phải ngồi tù mà còn có khả năng bị đuổi ra khỏi nhà.
Đợi đến khi Ôn Vinh Sinh qua đời trong tương lai, chưa biết hai chị em Ôn Gia Hân được chia bao nhiêu tài sản, nhưng chắc chắn bà ta sẽ chẳng được một xu.
Đã vậy thì chi bằng ra tay thủ tiêu Ôn Vinh Sinh ngay bây giờ, đ.á.n.h cược vào việc ông chưa kịp sửa đổi di chúc.
Đây là suy đoán cá nhân của Ôn Nguyệt, nhưng dựa trên những việc Từ Mỹ Phượng đã làm trong ký ức của Hầu Hâm, cô cảm thấy bà ta rất có khả năng sẽ chơi một ván bài lớn như vậy.
Ôn Vinh Sinh bỏ mạng ở Anh quốc thì không nói, nhưng Từ Mỹ Phượng làm bao nhiêu chuyện ác mà vẫn có thể kế thừa tài sản và ung dung ngoài vòng pháp luật thì thật sự không ổn.
Huống chi, kể cả Ôn Vinh Sinh không gặp chuyện, việc ông chạy sang Anh quốc nói thẳng với Từ Mỹ Phượng rằng bà ta đã bị lộ tẩy, liệu Từ Mỹ Phượng có chịu ngoan ngoãn theo ông về Hương Giang?
Đừng nói Ôn Vinh Sinh mang theo nhiều người thì có thể bắt trói bà ta về.
Anh quốc là xã hội pháp trị, dù ông là "Thái bình thân sĩ" được Nữ hoàng Anh phong tước, nhưng muốn công khai bắt trói một người lên máy bay cũng chẳng dễ dàng gì. Có khi chưa bắt được người về thì chính ông đã phải vào tù trước.
Muốn dùng chị em Ôn Gia Hân để uy h.i.ế.p bà ta chui đầu vào rọ cũng không được. Chỉ cần đầu óc bà ta còn bình thường thì sẽ không chịu sự uy h.i.ế.p này. Rốt cuộc con gái không phải của mình bà ta, dù bà ta không về thì Ôn Vinh Sinh cũng không thể ra tay tàn độc với hai đứa con ruột của mình.
Cho nên muốn đưa Từ Mỹ Phượng về thì không thể dùng vũ lực, phải dùng mưu mẹo để lừa.
Ôn Vinh Sinh tuy hơi hồ đồ trong chuyện tình cảm nhưng chỉ số thông minh vẫn có thừa. Nghe Ôn Nguyệt nói vậy ông liền hiểu ra, hỏi: “Con định lừa bà ta về bằng cách nào?”
“Cái đó còn tùy vào việc cha định xử lý Từ Mỹ Phượng ra sao.”
Ôn Vinh Sinh không trả lời ngay mà hỏi một câu không liên quan: “Đoạn ghi âm đó ở đâu ra?”
“ Đồng Tiên sinh gửi cho con.” Ôn Nguyệt vẫn giữ nguyên câu trả lời này.
“Rốt cuộc Đồng Tiên sinh này là ai?” Ôn Vinh Sinh nhíu mày, “Có chắc chắn giọng nói trong ghi âm là của Từ Mỹ Phượng không? Tại sao hơn hai mươi năm trước ta đã treo thưởng lớn như vậy mà không tìm được những bằng chứng này, giờ chúng lại đồng loạt xuất hiện?”
Đấy, chính là thế này đây.
Nếu Ôn Nguyệt không dùng chút thủ đoạn để Ôn Vinh Sinh tự mình điều tra, mà đưa hết bằng chứng ra ngay từ đầu, ông chắc chắn sẽ nghi ngờ và đẩy cô vào thế bị động.
Nhưng lúc này Ôn Nguyệt chẳng hề hoảng hốt, bởi cô biết sau khi tra ra mối quan hệ mật thiết giữa Hầu Hâm và Từ Mỹ Phượng, sự nghi ngờ của Ôn Vinh Sinh đối với bà ta đã chiếm thế thượng phong.
Lúc này, nếu cô càng sốt sắng thề thốt đoạn ghi âm là thật, thì sự nghi ngờ của Ôn Vinh Sinh càng tăng lên. Cho nên cô vẫn dùng câu nói cũ: “Cha hỏi con, con biết hỏi ai?”
Ôn Vinh Sinh lại một lần nữa nghẹn lời.
“Từ Mỹ Phượng đã theo cha bao nhiêu năm, lại sinh cho cha hai đứa con gái, cha không muốn tin vào đoạn ghi âm cũng là bình thường,” Ôn Nguyệt nhìn thẳng vào mắt Ôn Vinh Sinh nói, “Nhưng con nói cho cha biết, giữa con và bà ta, không c.h.ế.t không ngừng!”
Khi nói câu này, trong mắt Ôn Nguyệt không có hận thù cũng không có đau khổ, giọng điệu vô cùng bình thản.
Chỉ nhìn biểu cảm và nghe giọng điệu của cô, nếu thay câu này bằng “Hôm nay con không muốn ăn cơm” thì cũng chẳng thấy có gì khác biệt.
Nhưng chính sự bình thản đó khiến Ôn Vinh Sinh nhận ra quyết tâm của cô. Ông nghĩ, dù đoạn ghi âm là giả thì sao chứ? Những tấm ảnh kia không thể nào là giả được.
Nhiều bằng chứng bày ra trước mắt như vậy, sự thật Từ Mỹ Phượng và Hầu Hâm thông đồng hại c.h.ế.t Ôn Khải đã rõ rành rành.
Nghĩ đến đây, Ôn Vinh Sinh trả lời câu hỏi trước đó của Ôn Nguyệt: “Ta định giao bằng chứng cho cảnh sát, để bà ta và Hầu Hâm chịu sự trừng phạt thích đáng.”
Ôn Nguyệt hỏi: “Thế nào là trừng phạt thích đáng? Tù chung thân sao?”
Đối với Hầu Hâm, Ôn Vinh Sinh đương nhiên cảm thấy tù chung thân là chưa đủ. Nhưng việc mua chuộc người trong tù để xử lý Hầu Hâm thì kể cả với Ôn Nguyệt, ông cũng sẽ không nói thẳng ra.
Còn đối với Từ Mỹ Phượng, Ôn Vinh Sinh có chút do dự.
Ông đương nhiên hận Từ Mỹ Phượng, nhưng giữa họ rốt cuộc vẫn có hai đứa con gái chung……
Nhìn ra sự do dự của Ôn Vinh Sinh, Ôn Nguyệt không hề bất ngờ. Ông và Từ Mỹ Phượng tuy không phải vợ chồng chính thức nhưng sống với nhau bao nhiêu năm, đúng là "đánh gãy xương còn dính gân".
Ôn Nguyệt vẫn luôn giấu chuyện Từ Mỹ Phượng hại Ôn Gia Đống mất khả năng sinh sản chính là vì cân nhắc đến điểm này. Đã mất một đứa con trai, Ôn Vinh Sinh còn phải e ngại chị em Ôn Gia Hân, không muốn bắt Từ Mỹ Phượng nợ m.á.u trả bằng máu, huống chi Ôn Gia Đống vẫn còn sống sờ sờ ra đó.
Chỉ bị đuổi ra khỏi nhà thì quá hời cho Từ Mỹ Phượng.
Bị phán ngồi tù vài năm cũng chẳng khác gì.
Nhưng lúc này chỉ trích Ôn Vinh Sinh là vô ích. Tung tin Từ Mỹ Phượng hại Ôn Gia Đống đúng là có thể đổ thêm dầu vào lửa, nhưng không có bằng chứng, lại do chính miệng cô nói ra, chưa chắc ông đã tin.
Cho nên việc này phải hoãn lại một chút, đợi Từ Mỹ Phượng trở về rồi tính tiếp.
Ôn Nguyệt suy tính rồi nói bóng gió: “Chỉ nghe đoạn ghi âm thì thấy Từ Mỹ Phượng tuy có hiềm nghi xúi giục Hầu Hâm, nhưng bà ta không phải kẻ cầm đầu, có phán cũng chẳng được mấy năm.”
Ôn Vinh Sinh gật đầu: “Đúng là như vậy.”
“Từ Mỹ Phượng có công ty, có bất động sản. Bị kiện thì chắc chắn bà ta sẽ thuê luật sư giỏi để chạy tội, biết đâu mức án còn ngắn hơn.” Ôn Nguyệt tiếp tục, “Hơn nữa trong tù ở Hương Giang, người có tiền và người không tiền được hưởng đãi ngộ khác hẳn nhau. Vào tù rồi bà ta còn có thể chạy chọt xin tại ngoại chữa bệnh, biết đâu cuối cùng thời gian ngồi tù thực tế chưa đến hai năm.”
Ôn Vinh Sinh tuy chưa từng ngồi tù, nhưng trong số những phú hào ông quen biết cũng có người từng vào tù, thời gian thi hành án thực tế đúng là có một nửa thời gian họ được tiêu d.a.o bên ngoài.
Nghĩ vậy, lông mày ông vô thức nhíu lại.
Vì e ngại chị em Ôn Gia Hân nên Ôn Vinh Sinh khó hạ quyết tâm đuổi cùng g.i.ế.c tận Từ Mỹ Phượng. Nhưng nghĩ đến việc bà ta có thể chẳng phải ngồi tù bao lâu, trong lòng ông lại thấy khó chịu.
Lúc này lại nghe Ôn Nguyệt cảm thán: “Thảo nào mấy người phụ nữ bên ngoài của cha ai cũng muốn sinh con cho cha. Có con tốt thật đấy, vừa có thể kế thừa gia sản, lại vừa có thể khiến cha nể nang ngay cả khi đã hại c.h.ế.t đứa con khác của cha.” Cô tặc lưỡi hai tiếng rồi nói thêm, “Cũng thảo nào năm xưa Từ Mỹ Phượng có thể không sợ hãi gì mà hại c.h.ế.t anh con như vậy.”
Nghe những lời đầy châm chọc của Ôn Nguyệt, vẻ mặt Ôn Vinh Sinh có chút không giữ được bình tĩnh, nói: “Ta sẽ đ.á.n.h tiếng với mọi người, khiến những luật sư giỏi từ chối biện hộ cho Từ Mỹ Phượng.”
Chương 282 Thái độ của Ôn Nguyệt 4
Khiến toàn bộ luật sư ở Hương Giang từ chối Từ Mỹ Phượng là điều bất khả thi. Tuy Ôn Vinh Sinh có tiền, nhưng không phải kiểu coi tiền như rác. Hương Giang có biết bao nhiêu luật sư, ông không thể nào mua chuộc hết được.
Hơn nữa, kể cả khi ông lo lót được tất cả luật sư tư nhân không nhận vụ của Từ Mỹ Phượng, bà ta vẫn có thể xin nhà nước chỉ định luật sư bào chữa.
Tuy nhiên, những luật sư thực sự có khả năng xoay chuyển cục diện phần lớn đều đã thành danh. Những luật sư vô danh tiểu tốt thì ít ảnh hưởng đến phán quyết của tòa án.
Thấy Ôn Vinh Sinh tỏ thái độ, Ôn Nguyệt nói: “Nhưng thế vẫn chưa đủ. Dù có bị kết án như người thường, nhưng có tiền thì bà ta vẫn có thể xin tại ngoại chữa bệnh dài hạn. Nếu cải tạo tốt còn được giảm án, cuối cùng thời gian ngồi tù có khi chưa bằng một nửa mức án ban đầu.”
Ôn Vinh Sinh rốt cuộc cũng nhận ra Ôn Nguyệt đang có ý đồ gì đó, bèn hỏi: “Vậy con muốn làm thế nào?”
Ôn Nguyệt không vòng vo nữa, nói thẳng mục đích thật sự: “Ít nhất cũng phải khiến bà ta nôn hết số tiền kiếm được nhờ danh tiếng nhà họ Ôn ra chứ?”
Cách dùng từ của cô rất vi diệu. “Tiền kiếm được nhờ danh tiếng nhà họ Ôn” bao gồm hai loại: tiền Ôn Vinh Sinh cho Từ Mỹ Phượng và tiền Từ Mỹ Phượng tự kiếm được nhờ mở công ty dựa hơi nhà họ Ôn.
Loại đầu tiên thì dễ, chỉ cần Ôn Vinh Sinh chịu mất mặt kiện bà ta thì kiểu gì cũng đòi lại được. Nhưng loại sau thì không dễ như vậy. Tuy Từ Mỹ Phượng kiếm được nhiều tiền là nhờ "ké fame" Ôn Vinh Sinh, nhưng về mặt pháp lý đó vẫn là thu nhập hợp pháp của bà ta.
Ôn Vinh Sinh nhíu mày nói: “Chuyện này…… e là không dễ làm.”
Hương Giang không có chế độ tài sản chung của vợ chồng. Dù ông và Từ Mỹ Phượng là vợ chồng hợp pháp đi nữa (huống hồ là không phải), nếu bà ta không chịu đưa, ông cũng không thể cưỡng ép lấy tiền do bà ta tự kiếm.
Hơn nữa, Từ Mỹ Phượng tuy được người đời gọi là "bà tư", nhưng thực tế giữa họ không có bất kỳ ràng buộc pháp lý nào. Nếu không dùng thủ đoạn phi pháp thì chuyện này chắc chắn không thành.
Nhưng Ôn Vinh Sinh là người rất coi trọng danh tiếng. "Coi trọng danh tiếng" ở đây không có nghĩa là chung thủy trong tình cảm, mà là ông luôn giữ vững giới hạn pháp luật trong sự nghiệp và cuộc sống.
Với khối tài sản hiện có, ông có thể sống sung túc cả đời mà chẳng cần làm gì. Ông đương nhiên không đời nào hủy hoại cuộc đời mình chỉ để trả thù một người đàn bà.
Hiểu ý Ôn Vinh Sinh, Ôn Nguyệt hỏi: “Nếu không phạm pháp thì sao?”
Nếu không phạm pháp thì Ôn Vinh Sinh đương nhiên đồng ý. Ông hỏi: “Con có cách gì?”
Ôn Nguyệt hỏi ngược lại: “Cha còn nhớ Lương Dịch Thông chứ?”
Ôn Vinh Sinh nghe đàn biết nhã ý, nhắc nhở: “Hắn ta vào tù vì tội lừa đảo đấy.”
“Dựng chuyện lừa tiền từ hư không thì đương nhiên là lừa đảo. Nhưng nếu một dự án thực sự tồn tại, chỉ là 'tốt mã rã đám', bên ngoài hào nhoáng bên trong mục nát thì sao?” Ôn Nguyệt nói, “Đầu tư vào dự án như vậy thì chỉ được coi là đầu tư thất bại, đành phải tự nhận xui xẻo thôi, đúng không?”
Ôn Vinh Sinh trầm ngâm: “Ý con là tìm cách dụ Từ Mỹ Phượng đầu tư vào một dự án như thế để làm bà ta lỗ sạch vốn?”
“Không sai. Không chỉ dụ bà ta đầu tư, mà còn phải khiến bà ta dốc toàn bộ gia sản vào đó, lỗ sạch sành sanh mới thôi.”
Từ Mỹ Phượng trước g.i.ế.c Ôn Khải, sau hại Ôn Gia Đống, chẳng phải vì nhắm vào khối tài sản khổng lồ của nhà họ Ôn, muốn con gái bà ta thuận lợi kế thừa gia nghiệp sao?
Vậy thì cô phải cho Từ Mỹ Phượng nếm thử mùi vị "dã tràng xe cát", công cốc là như thế nào.
Nhân tiện cũng để bà ta thấy rõ, khi bà ta trắng tay và khiến chị em Ôn Gia Hân mất cơ hội thừa kế, hai đứa con gái ấy sẽ chọn người mẹ tai tiếng hay chọn cuộc sống sung túc của tiểu thư nhà họ Ôn mà đoạn tuyệt quan hệ với bà ta!
Ôn Vinh Sinh chưa hiểu hết ý đồ của Ôn Nguyệt, nhíu mày suy tư: “Khoan hãy nói đến việc tìm đâu ra dự án như thế. Chỉ nói đến tính cách của Từ Mỹ Phượng, bà ta luôn rất thận trọng, quy mô đầu tư không lớn. Làm sao con có thể khiến bà ta dốc toàn bộ gia sản vào một dự án?”
“Dù là tìm dự án hay việc dụ Từ Mỹ Phượng dốc toàn bộ gia sản, đó đều là việc cha cần phải lo liệu.”
Ôn Nguyệt biết rõ phải "dùng độc trị độc", nhìn thẳng vào mắt Ôn Vinh Sinh mà thao túng tâm lý (PUA) ông: “Cha dẫn sói vào nhà, hại c.h.ế.t anh trai con, khiến huyết mạch nhà họ Ôn đứt đoạn như vậy. Nếu cha không làm gì đó để bù đắp sai lầm khi còn sống, thì sau này nhắm mắt xuôi tay, cha còn mặt mũi nào đi gặp liệt tổ liệt tông nhà họ Ôn không?”
Tuy sau khi Ôn Gia Đống mất khả năng sinh sản, Ôn Vinh Sinh đã cố gắng điều chỉnh tư tưởng trọng nam khinh nữ cổ hủ, nhưng "giang sơn dễ đổi bản tính khó dời". Dù ông đã chấp nhận sự thật rằng người thừa kế tương lai chỉ có thể chọn từ các con gái, nhưng đêm khuya thanh vắng, ông vẫn thường xuyên cảm thấy đau khổ.
Đặc biệt là gần đây, mỗi khi nhớ tới đứa con trai mình coi trọng nhất lại bị người đàn bà bên gối hại c.h.ế.t, nỗi đau khổ lại càng thêm phần ân hận.
Vì thế, dù biết Ôn Nguyệt đang cố tình khích bác, Ôn Vinh Sinh vẫn bớt đi vài phần do dự, đồng ý với kế hoạch gài bẫy Từ Mỹ Phượng.
Đối với người thường, tìm một dự án "tốt mã rã đám" không dễ, nhưng với Ôn Vinh Sinh thì thực ra không khó. Dưới trướng Tập đoàn Lệ Vinh vốn có một công ty đầu tư.
Bản chất của công ty đầu tư vẫn là kiếm tiền qua chênh lệch giá: nhắm trúng một công ty tiềm năng, rót vốn đổi lấy cổ phần, nếu công ty đó phát triển tốt thì bán cổ phần kiếm lời một khoản nhỏ.
Nếu công ty phát triển tốt hơn nữa và lên sàn chứng khoán, giá cổ phiếu tăng gấp đôi thì kiếm được khoản trung bình.
Còn nếu mắt nhìn tốt và may mắn, chọn trúng "kỳ lân" (unicorn), cổ phiếu sau khi lên sàn tăng gấp mười gấp trăm lần thì đương nhiên là trúng đậm.
Nhưng doanh nghiệp trên đời nhiều vô số kể, người làm đầu tư lại có hạn. Muốn dựa vào quan hệ cá nhân để khai quật hết các cổ phiếu tiềm năng là điều không thể. Vì vậy đa số công ty đầu tư đều chấp nhận để các nhà khởi nghiệp tự ứng cử.
Nếu nói những dự án lọt vào mắt xanh của nhà đầu tư trong thời gian ngắn là "cổ phiếu tiềm năng", thì họ phải cạnh tranh với vài, thậm chí cả chục công ty đầu tư khác. Vậy nên xác suất tìm ra vàng thau lẫn lộn trong các dự án tự ứng cử cũng chẳng cao hơn việc đãi cát tìm vàng là bao.
Dự án hổ lốn, nhìn qua là biết không có tương lai thì quá nhiều!
Những dự án nhìn cái biết ngay là đồ bỏ đi thì còn dễ nói, xem qua rồi vứt sang một bên là xong.
Nhưng còn loại dự án như Ôn Nguyệt nói - "tốt mã rã đám", bên ngoài hào nhoáng bên trong mục nát - thì lại rất nhiều. Nhà đầu tư khôn ngoan phát hiện ra vấn đề trước khi rót tiền thì còn đỡ, lỡ không nhìn ra thì số tiền bỏ ra coi như ném đá xuống sông.
Ôn Vinh Sinh tự nhận có mắt nhìn khá tốt, thủ hạ cũng không ít tinh anh, họ có thể thành thạo né tránh các rủi ro. Nhưng lăn lộn bao năm, số lần nhìn nhầm cũng không ít.
