Ta Dựa Vào Hóng "drama" Để Trở Thành Tỷ Phú Hương Cảng [thập Niên 90] - Chương 317: Lên Sóng Truyền Hình 2
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:26
Nhưng mâu thuẫn giữa Ôn Nguyệt và Phùng gia quả thực đã náo loạn hơi lớn. Công ty bách hóa tuy không chịu ảnh hưởng nhiều, nhưng cổ đông đều có chút ngồi không yên, sôi nổi bắt đầu thúc giục Ôn Nguyệt giải quyết chuyện này, người tính tình nóng nảy thậm chí còn gọi điện thoại cho Ôn Vinh Sinh.
Kỳ thật, dư luận không hề nghiêng về một phía.
Tuy rằng Ôn Nguyệt quyết định "để viên đạn bay thêm một lúc", nhưng nếu thật sự tùy ý để Phùng gia hắt nước bẩn lên người, không khéo cô bên này còn chưa kịp đáp lại thì sự việc đã ngã ngũ ("đậy quan định luận").
Đúng là sau khi mọi chuyện ngã ngũ, cô vẫn có thể ra mặt làm sáng tỏ, nhưng khi đó nhiệt độ sự việc đều đã đi xuống, cô làm sáng tỏ cho ai xem đây?
Cho nên hai ngày này, Ôn Nguyệt không phải là không có chút phản kích nào. Trước tiên, cô cho đăng lên báo nhà mình chuyện Phùng Xán là chủ lực của đám "đua xe đảng" nhiễu dân gần đây, sau đó lại tiết lộ việc khởi tố Phùng Xán tội cố ý g·iết người.
Vừa mới bắt đầu, Phùng Diệu Tổ cảm thấy lực độ phản kích này của Ôn Nguyệt thực sự có hơi nhỏ. Hắn không cảm thấy Ôn Nguyệt đang tích tụ lực lượng, chỉ cảm thấy cô đã hết chiêu. Trong lòng hắn thả lỏng không ít, cho rằng trận chiến dư luận này bọn họ nắm chắc phần thắng.
Nhưng phản hồi của dư luận lại làm hắn kinh ngạc.
Hắn hắt lên người Ôn Nguyệt nhiều nước bẩn như vậy, nhưng độ hảo cảm của người dân đối với cô lại không giảm xuống bao nhiêu. Mặc kệ là cổ phiếu Lệ Vinh Bách Hóa hay lưu lượng khách hàng đều vững như Thái sơn.
Ngược lại, Ôn Nguyệt mới nho nhỏ phản kích hai cái, độ hảo cảm của người dân đối với con trai hắn liền giảm đi không ít. Qua ngày hôm sau, khách khứa tại các đại môn thị của Tửu lầu Phùng Ký đều rõ ràng ít đi.
Phùng Diệu Tổ thập phần nghi hoặc. Vì thế hắn tìm một người giả làm phóng viên tin tức, ra ven đường chọn ngẫu nhiên người qua đường làm bài trắc nghiệm khảo sát, dò hỏi cảm nhận về tin tức hai ngày nay.
Kết quả điều tra khiến người ta kinh ngạc.
Hóa ra, người dân bình thường tuy rằng thích xem cốt truyện "phú hào thiết lập nhân thiết sụp đổ", nhưng kẻ bị bắt nạt ở đây lại cũng là một phú nhị đại, nên mọi người rất khó có sự đồng cảm (đại nhập). Tương ứng, bọn họ cũng rất khó vì chuyện này mà sinh ra ác cảm với Ôn Nguyệt.
Nhưng chuyện Phùng Xán là "đua xe đảng" thì lại khác.
Đua xe đảng ngày ngủ đêm bay, ảnh hưởng tới ai? Đương nhiên là những người dân bình thường như bọn họ a! Mỗi ngày kết thúc công việc về đến nhà, cả người thể xác và tinh thần mỏi mệt, thật vất vả mới nằm xuống ngủ được một giấc thì không bao lâu đã bị tiếng gầm rú của xe thể thao đ.á.n.h thức, có thể không hỏa đại sao?
Đứng ở góc độ này nhìn lại sự kiện của hai bên: một bên là nữ doanh nhân tinh anh tay không chế phục Tặc vương, một bên là tên phú nhị đại ăn chơi trác táng nửa đêm đua xe nhiễu dân...
Nhìn thế nào thì cái tên phú nhị đại này b·ị đ·ánh gãy chân cũng giống như là đáng đời a! Hơn nữa, chuyện Ôn Nguyệt khởi tố Phùng Xán tội cố ý g·iết người bị phanh phui, người đứng về phía cô lại càng nhiều.
Nhìn kết quả điều tra, Phùng Diệu Tổ tức đến mức suýt hộc máu.
Hắn nghĩ thầm: Ta con trai là phú nhị đại thì làm sao? Phú nhị đại thì sẽ không bị người ta bắt nạt sao? Cho dù nó nửa đêm lái xe nhiễu dân, nhưng đ.á.n.h gãy một chân của nó có phải là quá đáng không?
Một đám người tầng lớp dưới đáy không có tam quan!
Phùng Diệu Tổ trong lòng tức giận mắng chửi, nhưng ngoài mặt lại một tiếng cũng không dám ho he. Tuy rằng hắn chướng mắt những người thuộc tầng lớp thấp trong xã hội này, nhưng hắn phải làm buôn bán, nên không thể đem sự khinh thường trong lòng đặt lên mặt bàn, càng không có biện pháp đứng ra công kích tam quan của những người này là bất chính.
Nghĩ tới nghĩ lui, Phùng Diệu Tổ quyết định tiếp tục gia tăng tiền cược.
Hắn học theo cách cũ, đem chuyện khởi tố Ôn Nguyệt tội cố ý đả thương người bạo ra ngoài. Hắn còn kéo theo bà mẹ già tóc đã bạc phơ, để bà cụ tiếp nhận phỏng vấn của phóng viên, khóc lóc kể lể cháu trai b·ị đ·ánh t.h.ả.m đến mức nào.
Lại còn sai người đem những chuyện phát sinh ở Ôn gia trong một năm gần đây đào bới lên hết.
Ôn gia gần nhất một năm đã xảy ra những chuyện gì? Từ xa tới gần mà đếm thì có: Chu Bảo Nghi n·goại t·ình, Ôn Gia Lương bị chứng minh không phải con ruột, Ôn Gia Đống bị hạ d.ư.ợ.c mất đi khả năng sinh dục, cùng với việc Từ Mỹ Phượng bị cáo buộc hại ch·ết Ôn Khải và phải vào tù.
Tuy rằng bất kể là chuyện Chu Bảo Nghi n·goại t·ình khiến Ôn Vinh Sinh "hỉ đương cha", hay chuyện Từ Mỹ Phượng hại ch·ết Ôn Khải đều có chứng cứ xác thực, nhưng trên đời này vĩnh viễn không thiếu những kẻ theo thuyết âm mưu.
Phùng Diệu Tổ sai sử người đưa tin, nói rằng Ôn gia là nhà giàu số một, không thiếu tiền, nếu Ôn Gia Lương không phải con ruột thì Chu Bảo Nghi không có khả năng giấu giếm được nhiều năm như vậy. Hơn nữa tin nóng ban đầu lại xuất phát từ tờ báo dưới danh nghĩa Ôn Nguyệt, cho nên người viết rất có lý do nghi ngờ đây là một màn vu hãm, bao vây tiễu trừ mà nàng dành cho tứ phòng.
Chuyện Ôn Gia Đống bị hạ d.ư.ợ.c cũng rất có thể là do nàng động tay, việc Từ Mỹ Phượng bị cáo buộc hại ch·ết Ôn Khải cũng là vu hãm. Và sau một loạt sự kiện này phát sinh, Ôn Nguyệt trở thành người cuối cùng có khả năng kế thừa Ôn gia.
Còn chứng cứ ư?
Đương nhiên là không có. Nhưng "sự thật thắng hùng biện", Ôn Nguyệt là người duy nhất được lợi, ngươi nói nàng vô tội? Ta không tin.
Tuy rằng bài đưa tin toàn là những phỏng đoán kiểu "mọi người đều say mình ta tỉnh", nhưng thật sự có người tin. Hơn nữa trong mắt những người này, Ôn Nguyệt biến thành một kẻ âm mưu gia, vì thượng vị mà không từ thủ đoạn.
Mặc dù người tin tưởng không nhiều lắm, số lượng cổ dân tin mấy lời này càng ít hơn, nhưng nhân ngôn đáng sợ, lưng đeo cái thanh danh như vậy chung quy không phải chuyện tốt.
Quan trọng hơn là, cuộc chiến dư luận đ.á.n.h tới hôm nay đã có chút gay cấn. Nếu Ôn Nguyệt không thể giành thắng lợi trong cuộc chiến không khói s.ú.n.g này, rất có khả năng sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển của Bách Hóa Lệ Vinh.
Trong điện thoại, Ôn Vinh Sinh cũng không nói thêm gì nhiều, chỉ hỏi Ôn Nguyệt có tự tin giải quyết chuyện này không, sau khi nhận được đáp án khẳng định liền cúp máy.
...
Chương trình bắt đầu lúc 9 giờ. Khoảng 8 giờ Ôn Nguyệt đã đến đài truyền hình. Tuy rằng cô rất xinh đẹp, nhưng chịu ảnh hưởng của ánh đèn trường quay, nếu để mặt mộc lên TV thì ngũ quan dễ bị bẹt, cần phải trang điểm nhẹ một chút. Thời gian hóa trang không dài, nửa giờ liền kết thúc.
Nửa giờ còn lại, Ôn Nguyệt cùng người dẫn chương trình và đạo diễn cùng nhau so lại kịch bản (lưu trình).
Show 《 Thăm Hỏi Có Ước 》 kỳ thật là chương trình phỏng vấn nhân vật, nhưng việc Ôn Nguyệt lựa chọn lên sóng vào thời điểm mấu chốt này có mục đích gì, và tại sao cô lại nguyện ý tài trợ cho chương trình, mọi người đều rất rõ ràng.
Cho nên, bất kể là nhà sản xuất hay đạo diễn đều nguyện ý làm theo ý của Ôn Nguyệt. Rốt cuộc về sau cô chính là kim chủ của chương trình, cần phải cung phụng.
Thời lượng chương trình không dài, chỉ có một tiếng, cho nên Ôn Nguyệt không định lãng phí quá nhiều thời gian để giới thiệu quá khứ của mình. Cô đi thẳng vào vấn đề từ những tin tức gần đây, cho phát đoạn ghi hình từ camera hành trình, giải thích lý do vì sao cô muốn khởi tố Phùng Xán tội cố ý g·iết người.
Sau đó, cô lại vạch trần quá khứ của Phùng Xán, trọng điểm là vụ đ.â.m ch·ết người 5 năm trước. Dư Tiểu Anh sẽ lên sân khấu kể lại sự việc, cuối cùng luận chứng cho việc cô cho người đ.á.n.h gãy chân Phùng Xán là ỷ thế h·iếp người hay là vì dân trừ hại.
Đối xong kịch bản, thời gian bắt đầu chương trình cũng đã tới.
……
Đúng 9 giờ, vợ chồng Phùng Diệu Tổ cũng ngồi xuống trước TV.
