Ta Dựa Vào Hóng "drama" Để Trở Thành Tỷ Phú Hương Cảng [thập Niên 90] - Chương 338:------
Cập nhật lúc: 25/12/2025 07:29
Lại nói, nếu cho báo nhà đăng tin Ôn Gia Kỳ cặp kè, Ôn Nguyệt còn kiếm được doanh số và điểm "hóng dưa", chứ đi mách lẻo với Ôn Vinh Sinh thì được lợi ích gì?
Cái gì? Ông ấy dọa gạch tên Ôn Gia Kỳ khỏi di chúc?
Khoan bàn đến việc Ôn Vinh Sinh có đủ tàn nhẫn để làm thế thật hay không, cứ cho là ông ấy làm thật, thì người hưởng lợi chưa chắc đã là Ôn Nguyệt.
Nếu Ôn Vinh Sinh chọn cô làm người kế thừa, thì phần tài sản bị tước của Ôn Gia Kỳ có khi lại được chia cho những đứa con khác để bù đắp.
Còn nếu ông ấy không định giao cơ nghiệp cho cô, thì chút tiền lẻ từ phần của Ôn Gia Kỳ cũng chẳng bõ bèn gì so với nỗi mất mát lớn.
Thực tế, dù Ôn Vinh Sinh có quyết tâm đến đâu, bà Hai Trần Bảo Cầm cũng sẽ không ngồi yên nhìn tài sản của con mình rơi vào tay kẻ khác. Bà ta sẽ làm ầm lên, lôi cả con trai cưng Ôn Gia Đống vào cuộc.
Bà Hai tuy thất sủng, nhưng dù sao cũng theo ông bao nhiêu năm, ông không thể hoàn toàn phớt lờ. Hơn nữa, chuyện Ôn Gia Đống mất khả năng s.i.n.h d.ụ.c (dù một phần do ăn chơi trác táng, nhưng nguyên nhân chính là bị bà Ba Từ Mỹ Phượng hạ d.ư.ợ.c) luôn là nỗi day dứt trong lòng Ôn Vinh Sinh.
Hai mẹ con họ mà hợp sức ăn vạ, khả năng phần tài sản đó rơi vào tay người ngoài là cực thấp.
Thay vì nhăm nhe mấy đồng bạc lẻ chưa chắc đã đến tay mình, Ôn Nguyệt thà tập trung kiếm điểm "hóng dưa" còn hơn.
Nhưng mấy hôm trước vừa đưa tin hẹn hò rồi, giờ đưa tiếp thì điểm cũng chẳng tăng bao nhiêu. Trừ khi moi được bí mật động trời từ Lâm Trí Minh, còn không cô chẳng dại gì tung tin vụ gặp gỡ hôm nay.
Tuy nhiên, Ôn Nguyệt tính một đằng, Ôn Gia Kỳ lại sợ một nẻo.
Rõ ràng là đang cầu cạnh người ta mà giọng điệu Ôn Gia Kỳ cứ như ra lệnh. Ôn Nguyệt cười khẩy: "Tại sao tôi phải nghe chị?"
Ôn Gia Kỳ chột dạ. Qua một năm "giao lưu", cô ta thừa biết tính con em này mềm không nắn, cứng không buông.
Nhưng bảo xin lỗi thì cô ta không làm được. Đang lúc rối rắm, ánh mắt cô ta va phải bảng chỉ dẫn các công ty trong tòa nhà. Mắt sáng lên, cô ta đề nghị: "Thế này đi, chỉ cần mày giữ kín chuyện này, tao sẽ bảo Trí Minh giúp mày chơi chứng khoán. Anh ấy giỏi lắm, trong một tháng giúp mày nhân đôi vốn là chuyện nhỏ."
Nếu không có hệ thống, có khi Ôn Nguyệt động lòng thật. Tiền từ trên trời rơi xuống ai mà chẳng ham.
Nhưng cô có hệ thống trong tay. Gặp được Lâm Trí Minh rồi, cô hoàn toàn có thể sai hệ thống điều tra xem hắn đang ôm mã nào, rồi tự quyết định có "đu" theo hay không.
Thế nên, Ôn Nguyệt làm bộ thanh cao: "Tôi không thiếu tiền, cũng không cần."
Ôn Gia Kỳ - người đang kẹt tiền - nghe vậy thì mặt mày méo xệch, nghiến răng: "Rốt cuộc mày muốn gì?"
"Tôi muốn gì à?" Ôn Nguyệt rốt cuộc cũng đại từ bi lên tiếng, "Tôi chẳng hứng thú gì với việc chị vừa bò từ hố này lên lại nhảy tót xuống hố khác, cũng chẳng rảnh đi mách lẻo. Có điều..."
Cô liếc nhìn Lâm Trí Minh, "Nếu không muốn để Daddy biết hai người vẫn qua lại, thì đừng có đi chung cao điệu thế này. Ôn Gia Kỳ, chị ngốc đến mức không nhận ra mình đang bịt tai trộm chuông à?"
Nói xong, Ôn Nguyệt chẳng thèm để ý đến bà chị nữa, dẫn vệ sĩ bỏ đi thẳng.
Nhìn bóng lưng cô, Ôn Gia Kỳ tức giận dậm chân bình bịch, nếu không phải đang ở nơi công cộng chắc cô ta đã hét toáng lên rồi.
Thấy bạn gái giận dỗi, Lâm Trí Minh tiến lại dỗ dành: "Gigi, em sao thế? Em gái em không chịu giúp mình à?"
"Em cũng không biết nữa," Ôn Gia Kỳ ấm ức, "Tính nó quái gở lắm, chẳng ai hiểu nổi."
Quay lại trước cửa thang máy, nhìn hình ảnh hai người phản chiếu trên cửa kim loại, Ôn Gia Kỳ chợt nhớ lời Ôn Nguyệt. Khi cửa thang máy mở ra, cô ta ngập ngừng: "Hay là... anh đi chuyến sau đi? Em đi trước."
Lâm Trí Minh ngạc nhiên: "Gigi?"
"Nó bảo chúng ta đi cùng nhau dễ gây chú ý lắm."
Mặt Lâm Trí Minh cứng lại trong tích tắc rồi nhanh ch.óng giãn ra, cười xòa: "Là anh sơ suất, chưa nghĩ đến việc này. Vậy em lên trước đi, anh gọi người ra đón em ở sảnh thang máy, anh đi chuyến sau."
Hắn nhẹ nhàng đẩy cô vào thang máy, chỉ tay lên trên ra hiệu, mỉm cười: "Gặp lại sau nhé."
Cửa thang máy khép lại, nụ cười trên môi Lâm Trí Minh tắt ngúm.
Hắn vừa rút điện thoại định gọi thì thang máy bên cạnh mở ra. Một người đàn ông cao lớn bước ra đầu tiên.
Chạm mặt nhau, cả hai người đàn ông đều cau mày. Cuối cùng, Lâm Trí Minh lên tiếng trước: "Chào ông Tạ, đã lâu không gặp."
Ông Tạ - hay chính là Chủ tịch Tạ Diệu Hoa - không thèm đáp lại, ánh mắt lạnh lùng lướt qua hắn như nhìn người vô hình, sải bước đi thẳng. Vì khoảng cách quá gần, Lâm Trí Minh buộc phải lùi lại một bước để nhường đường.
Khi Lâm Trí Minh đứng vững lại thì nhóm người của Tạ Diệu Hoa đã đi ra đến cửa.
Nhìn bóng lưng người đàn ông đứng dưới ánh mặt trời, Lâm Trí Minh siết c.h.ặ.t chiếc điện thoại đang đổ chuông, bắt máy: "A lô?"
"Em ra khỏi thang máy rồi, sao không thấy ai đón thế?" Giọng Ôn Gia Kỳ vang lên.
"Bên anh có chút trục trặc chưa kịp gọi. Anh lên ngay đây, em đợi vài giây nhé." Vừa nói, Lâm Trí Minh vừa bước vào thang máy, bấm nút tầng.
Cửa thang máy đóng lại lần nữa.
Lúc Lâm Trí Minh lên lầu thì Ôn Nguyệt đã yên vị trên xe, hướng về Bách hóa Lệ Vinh. Trong đầu, cô hỏi hệ thống: [Câu lúc nãy cậu chưa nói hết là gì?]
[Tạ Diệu Hoa đã đến Viện điều dưỡng Phúc Ân sau khi đám cháy xảy ra.]
Chủ tịch Tạ tên đầy đủ là Tạ Diệu Hoa. Ôn Nguyệt không biết ông ta bao nhiêu tuổi, nhưng chắc chắn sinh trước khi Diệu Hoa Capital được thành lập (chưa đầy 30 năm).
Cha ông ta lấy tên con trai đặt cho công ty, đủ thấy ông ta được coi trọng thế nào.
Ôn Nguyệt nhanh ch.óng kéo dòng suy nghĩ lan man trở lại vấn đề chính: [Hắn ta đã đưa Kim Thi Đình đi?]
