Ta Dựa Vào Hóng "drama" Để Trở Thành Tỷ Phú Hương Cảng [thập Niên 90] - Chương 389:------
Cập nhật lúc: 29/12/2025 06:49
Ừm, nếu chỉ nhìn bề ngoài thì cảnh tượng này quả thực rất cảm động.
Đứng trên sân khấu, Ôn Vinh Sinh rất hài lòng. Giọng ông càng thêm cao v.út khi kể xong hành trình tìm lại Trình Uy Liêm, rồi quay người về phía cánh gà, hô lớn: “A Khải, ra đây!”
Bóng người phía sau sân khấu khẽ động, một thanh niên mặc âu phục phẳng phiu bước ra. Ánh đèn spotlight lập tức rọi thẳng vào người hắn.
“Lại đây, đứng cạnh Daddy nào.” Ôn Vinh Sinh chỉ vào vị trí bên cạnh mình.
Thanh niên từng bước tiến lại, đứng sóng vai cùng Ôn Vinh Sinh.
Khi hai người cùng đứng dưới ánh đèn, cả khán phòng ồ lên kinh ngạc, tiếng bàn tán xôn xao như sóng trào: “Giống quá! Trừ chiều cao ra, gương mặt cậu ta với Ôn Vinh Sinh hồi trẻ cứ như đúc từ một khuôn. Hèn gì mới ba ngày đã cho nhận tổ quy tông.”
“Đúng thế, Ôn Vinh Sinh xưa nay vốn cáo già. Dù kết quả xét nghiệm ADN không có vấn đề thì ông ta cũng phải điều tra lý lịch người ta đến tận chân tơ kẽ tóc. Lần này nhanh gọn như vậy chắc chắn là vì ngoại hình quá giống rồi.”
“Không nghe Ôn Vinh Sinh kể à? Cậu ta sang Mỹ từ năm mười tuổi, học hành xuất sắc, tự thi đỗ vào trường Ivy League mà không cần ai nâng đỡ. Hổ phụ sinh hổ t.ử mà!”
“Ivy League thì sao? Học kiến trúc thì biết gì về kinh doanh mà quản lý tập đoàn lớn như thế này?”
“Học kiến trúc thì đã sao? Xuất thân bình thường mà đỗ được Ivy League chứng tỏ cậu ta rất thông minh. Giờ bắt đầu học quản lý cũng chưa muộn.”
“Chuẩn, chẳng phải cô con gái thứ hai nhà họ Ôn tốt nghiệp khoa Văn đó sao? Giờ vẫn quản lý Lệ Vinh Bách Hóa ngon ơ đấy thôi?”
Nhắc đến Ôn Nguyệt, mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía cô, không khỏi cảm thán:
“Cũng tiếc cho cô ấy, khó khăn lắm mới gây dựng được thành tích, có cơ hội kế thừa gia nghiệp thì anh trai ruột lại lù lù trở về.”
“Cái ông Ôn này đúng là tầm nhìn hạn hẹp. Con gái thì sao chứ? Chỉ cần có năng lực thì giao công ty cho nó còn hơn là giao cho thằng con trai phá gia chi t.ử.”
“Kế thừa gia nghiệp đương nhiên phải chọn con trai. Quên vụ Hoa Phát chứng khoán rồi à? Giao cho con trai thì dù thế nào họ vẫn không đổi, giao cho con gái thì khó nói lắm. Với lại, sao các ông biết con trai ông Ôn mới tìm về là kẻ phá gia chi t.ử? Nhỡ đâu người ta có tài thật thì sao?”
“Sao các ông biết chắc ông Ôn sẽ giao gia sản cho con trai? Ôn Khải mới về, phẩm hạnh năng lực thế nào chưa rõ, biết đâu ông ấy sẽ thử thách một thời gian rồi mới quyết định?”
Người kia vừa dứt lời thì trên sân khấu, màn kịch cha con tình thâm cũng vừa hạ màn. Ôn Vinh Sinh nóng lòng tuyên bố sẽ đưa Trình Uy Liêm đi theo mình để đích thân chỉ dạy.
Nhóm bạn già đang thì thầm to nhỏ liền quay sang nhìn người vừa phát biểu: “Ông Ôn không nhất định sẽ giao gia sản cho con trai?”
“Ông ấy sẽ thử thách một thời gian rồi mới quyết định?”
Đối mặt với ánh mắt chế giễu của bạn bè, người kia chỉ biết thở dài: “Là tôi chưa hiểu ông ấy đủ sâu.”
Trong khi mọi người bàn tán xôn xao, Ôn Gia Kỳ không nhịn được lẻn đến bên cạnh Ôn Nguyệt, hạ giọng hỏi: “Cô định bỏ qua thật đấy à?”
“Cô không muốn bỏ qua thì tự mình lên mà làm.” Ôn Nguyệt lạnh lùng đáp.
“Tôi thì có gì mà không bỏ qua được, chuyện thừa kế vốn dĩ có đến lượt tôi đâu,” Ôn Gia Kỳ châm chọc, “Tôi là tiếc thay cho cô thôi. Cô vất vả cả năm trời, mắt thấy sắp chạm tay vào cái ghế đó rồi thì đùng một cái, có kẻ từ trên trời rơi xuống nẫng tay trên. Cô cam tâm được sao?”
“Tôi có cam tâm hay không thì cô không biết, nhưng tôi thấy rõ cái tâm muốn gây sự của cô đấy.” Ôn Nguyệt xòe tay ra, “Cô mà còn lải nhải thêm câu nào nữa, tôi sẽ mở đoạn ghi âm vừa rồi cho Daddy nghe.”
Ôn Gia Kỳ c.h.ế.t đứng!
Cô ả nhìn chằm chằm chiếc b.út ghi âm trên tay Ôn Nguyệt, mắt như muốn lồi ra ngoài: “Cô... cô... sao lúc nào cô cũng mang theo b.út ghi âm thế hả?”
Vừa nói cô ả vừa soi mói bộ váy dài của Ôn Nguyệt, không hiểu cô giấu cái b.út ghi âm ở đâu.
Ôn Nguyệt không trả lời, chỉ nhìn cô ả với vẻ tiếc nuối: “Đã bảo đừng lải nhải rồi mà không nghe.” Nói xong cô cầm b.út ghi âm định bước đi.
Nhưng mới đi được một bước, Ôn Gia Kỳ đã ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay cô: “Đừng...”
Vừa thốt ra lời, Ôn Gia Kỳ sực nhớ lời đe dọa của Ôn Nguyệt, vội ngậm miệng, ngước nhìn cô với ánh mắt van xin.
Vốn dĩ Ôn Nguyệt cũng chẳng định làm gì cô ả. Người này tuy không đáng yêu nhưng cũng không đến mức đáng ghét, bèn đại phát từ bi đưa chiếc ly không trong tay cho cô ả: “Đi lấy cho tôi ly rượu khác.”
Rồi quay sang hỏi Dịch Hoài có muốn uống thêm không.
Anh vẫn luôn đứng cạnh Ôn Nguyệt, chứng kiến màn đấu khẩu của hai chị em, dĩ nhiên không từ chối, cũng đưa luôn ly rượu không của mình cho Ôn Gia Kỳ.
Ôn Gia Kỳ cầm hai cái ly không đi về phía phục vụ trong trạng thái ngơ ngác. Định lấy rượu thì sực tỉnh: Ủa, tại sao mình phải nghe lời Ôn Nguyệt?
Vừa định bùng kèo thì nhớ tới cái b.út ghi âm, lại thấy Ôn Nguyệt từ xa lắc lắc chiếc b.út đầy khiêu khích, cô ả đành tiu nghỉu.
Ôn Gia Kỳ: “...”
Hầm hầm bưng rượu về cho Ôn Nguyệt và Dịch Hoài xong, cô ả ấm ức quay lại chỗ Trần Bảo Cầm. Bà ta nhíu mày hỏi: “Con vừa đi đâu đấy?”
“Con...” Vừa mở miệng, Ôn Gia Kỳ nhớ ra chuyện vừa rồi càng ít người biết càng tốt, bèn mím môi nói, “Con nghĩ Ôn Nguyệt sẽ không làm gì ông anh trai hờ này đâu.”
“Sao con biết?”
Ôn Gia Kỳ đáp: “Con vừa đi thăm dò nó, nó cứ như người không liên quan ấy, chẳng có vẻ gì là tức giận vì chuyện hôm nay cả.”
Trần Bảo Cầm lườm con gái một cái, thầm nghĩ: Với chỉ số IQ của mày mà đòi thăm dò Ôn Nguyệt ư? Bà không tin vào kết luận đó lắm, chỉ dặn: “Hiện tại trong mắt Daddy con chỉ có đứa con trai vàng ngọc mới tìm về thôi, con bớt nhảy nhót lung tung đi. Ôn Nguyệt ra tay thì tốt, còn nếu không...”
Trần Bảo Cầm nhíu mày lo lắng. Bà cũng chẳng biết phải làm sao, chỉ thấy may mắn vì Ôn Gia Hân đã bị đá khỏi danh sách thừa kế cổ phần Lệ Vinh, nếu không thêm một người nữa thì số cổ phần còn lại chẳng biết có đủ chia không.
Ôn Gia Kỳ bĩu môi, thầm nghĩ mình đâu có nhảy nhót lung tung? Chẳng phải vừa đi khích bác Ôn Nguyệt một trận đấy sao?
Sao Ôn Nguyệt lại không mắc bẫy nhỉ? Chẳng lẽ nó chịu thua thật?
Trong lúc Ôn Gia Kỳ đang ruột gan cồn cào thì trên sân khấu, màn diễn thuyết dài dòng của cha con Ôn Vinh Sinh cuối cùng cũng kết thúc. Ánh đèn sáng lên, tiếng nhạc vang lên, không khí bữa tiệc lại trở nên náo nhiệt.
