Ta Dựa Vào Hóng "drama" Để Trở Thành Tỷ Phú Hương Cảng [thập Niên 90] - Chương 397:-------
Cập nhật lúc: 29/12/2025 07:06
Cả ba người đều cho rằng lợi thế của mình rất lớn. Đợi suốt một tuần, thấy Ôn Nguyệt vẫn bặt vô âm tín, không chịu đến xin lỗi, trong khi Ôn Vinh Sinh ở nhà cứ nghe đến tên cô là nổi trận lôi đình, có vẻ như quyết tâm không tha thứ. Thấy thời cơ đã chín muồi, cả ba bắt đầu rục rịch hành động.
...
Ôn Gia Kỳ là người đầu tiên tìm đến Ôn Vinh Sinh, một lần nữa đề đạt nguyện vọng muốn vào Lệ Vinh làm việc.
Phản ứng đầu tiên của Ôn Vinh Sinh là từ chối. Nhưng chưa kịp mở miệng, ông chợt nhớ ra: Từ khi vị trí của Ôn Nguyệt ngày càng vững chắc, Ôn Gia Kỳ đã rất lâu không nhắc đến chuyện này, sao giờ lại đột nhiên nổi hứng?
Đối mặt với câu hỏi của Ôn Vinh Sinh, Ôn Gia Kỳ đương nhiên không dám nói thật là vì thấy ghế của Ôn Nguyệt lung lay nên muốn tranh thủ.
Chỉ có điều, dù cô ả không nói thật thì với kinh nghiệm lăn lộn thương trường bao năm, Ôn Vinh Sinh thừa sức moi ra sự thật.
Sau khi hiểu rõ nguyên nhân, Ôn Vinh Sinh trầm tư.
Thực lòng mà nói, ông không hề hài lòng với thái độ của Ôn Nguyệt. Mỗi khi nhớ lại những lời cô nói chiều hôm đó, ông hận không thể gạch tên cô khỏi di chúc ngay lập tức.
Nhưng khi cơn giận qua đi, Ôn Vinh Sinh lại cảm thấy bất lực sâu sắc.
Giữa con trai nối dõi và con gái, ông sẽ không do dự chọn con trai. Nhưng khi con trai mất khả năng duy trì hương hỏa, không còn lựa chọn nào khác, ông đành phải ưu tiên đứa con có năng lực xuất chúng nhất.
Nếu tất cả các con đều tài giỏi, có lẽ ông đã không phải đau đầu thế này. Nhưng thực tế phũ phàng, trong đám con cái đông đúc, chỉ có mình Ôn Nguyệt là đủ sức gánh vác đại sự.
Khổ nỗi Ôn Vinh Sinh lại là người sĩ diện. Dù có sai cũng chưa chắc chịu nhận lỗi, huống chi hôm đó Ôn Nguyệt còn dám chỉ thẳng mặt ông mắng, rồi không nói không rằng dọn đồ từ chức. Hành động vô lễ như vậy, ông đời nào chịu cúi đầu xin lỗi trước.
Ông cứ tưởng Ôn Nguyệt chỉ chơi chiêu "lấy lùi làm tiến", ai ngờ cô đi một cách dứt khoát khiến ông đau đầu không thôi, đến mức gần đây cứ nghe tên cô là nổi cáu.
Tuy nhiên, dù giận đến mấy, ông chưa bao giờ thực sự có ý định gạch tên cô khỏi danh sách thừa kế, mà chỉ muốn đợi cô chủ động nhận sai.
Nhưng cuộc chiến tâm lý giữa hai cha con vừa mới bắt đầu thì Ôn Gia Kỳ đã không ngồi yên.
Nghĩ lại thì đây cũng chẳng phải chuyện xấu. Ôn Vinh Sinh cho rằng Ôn Nguyệt dám làm mình làm mẩy là vì ông đã thể hiện thiên vị quá rõ ràng, khiến cô tưởng ông không còn lựa chọn nào khác.
Đã vậy, ông sẽ nâng đỡ người khác lên xem sao. Ông không tin Ôn Nguyệt thực sự coi tiền như rác, có thể dửng dưng nhìn Tập đoàn Lệ Vinh trị giá hàng chục tỷ rơi vào tay kẻ khác.
Dù đã quyết tâm, nhưng xét thấy Ôn Gia Kỳ vừa bất tài vừa ngốc nghếch, không biết nặng nhẹ, giao việc quan trọng cho cô ả có khi hỏng việc, nên sau khi cân nhắc, Ôn Vinh Sinh quyết định điều cô ả đến bộ phận hậu cần của Bất động sản Lệ Vinh để... học việc, hay nói toạc ra là làm chân chạy vặt.
Ôn Gia Kỳ không hài lòng lắm với sự sắp xếp này. Hậu cần ư? Nghe là biết chẳng phải vị trí quan trọng gì.
Nhưng nghĩ lại trước kia Daddy còn chẳng cho cô bước chân vào Lệ Vinh, chỉ muốn tống cô sang quỹ từ thiện, thì đây rõ ràng là một bước tiến lớn.
Đồng thời, cô ả càng tin chắc rằng Ôn Vinh Sinh đã hoàn toàn thất vọng về Ôn Nguyệt, bởi trước đây ông chưa bao giờ nhượng bộ như thế.
Vừa chốt xong chuyện vào Lệ Vinh Địa Ốc, Ôn Gia Kỳ đã không kìm được mà khoe khoang ngay trên bàn ăn. Cô ả cũng biết chừng mực, không nói toạc móng heo ra, chỉ cảm ơn Daddy đã cho cơ hội.
Trần Bảo Cầm biết chuyện thì mừng rơn. Những gì Ôn Gia Kỳ nghĩ được thì bà cũng nghĩ tới, chỉ là không dám hy vọng quá nhiều.
Ai ngờ con gái bà lại tranh khí thế, thuyết phục được Ôn Vinh Sinh cho vào công ty!
Tâm trạng Ôn Gia Đống thì phức tạp hơn nhiều.
Một mặt, hắn khó chịu khi thấy dã tâm của bà chị, cảm thấy cô ả đúng là không biết lượng sức mình. Với cái chỉ số IQ đó mà cũng dám mơ tưởng quyền thừa kế ư?
Mặt khác, hắn lại thấy quyết định này của Ôn Vinh Sinh như một lời xác nhận rằng ông đã thất vọng về Ôn Nguyệt và đang cân nhắc lại người thừa kế.
Hơn nữa, nếu đến Ôn Gia Kỳ còn có cơ hội, thì cơ hội của hắn chẳng phải càng lớn hơn sao?
Được khích lệ tinh thần, Ôn Gia Đống cuối cùng cũng hạ quyết tâm. Hắn tạm nén nỗi oán hận với Ôn Vinh Sinh, bắt đầu đóng vai đứa con trai ngoan ngoãn. Không những thái độ trước mặt cha dịu dàng hơn hẳn, hắn còn bắt đầu chăm chỉ làm việc.
Ôn Gia Hân vì sống ở ngoài nên tin tức không nhanh nhạy bằng. Mãi vài ngày sau cô ta mới biết chuyện Ôn Vinh Sinh cho phép Ôn Gia Kỳ vào Lệ Vinh Địa Ốc, trong lòng không khỏi sốt ruột.
Dù đã quyết tâm hành động, nhưng vì không sống cùng nhà nên muốn gặp Ôn Vinh Sinh một lần cũng khó, mọi việc không thuận tiện như trước.
Trước kia cô ta còn kiên nhẫn chờ đợi, nhưng giờ thì ngồi không yên được nữa.
Sáng nay, sau khi suy đi tính lại hơn nửa tiếng đồng hồ, Ôn Gia Hân rốt cuộc cũng bấm số gọi cho Ôn Vinh Sinh. Sau vài câu hàn huyên, cô ta bịa chuyện nhận được một đơn hàng khó, muốn xin ý kiến Daddy, rồi mời ông ăn trưa.
Đầu dây bên kia, Ôn Vinh Sinh suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
Cúp máy, Ôn Gia Hân nhanh ch.óng đặt chỗ tại nhà hàng. Sáng hôm đó cô ta chẳng làm được việc gì ra hồn, đến nhà hàng sớm nửa tiếng, gọi sẵn những món Ôn Vinh Sinh thích rồi ngồi đợi.
Khi Ôn Vinh Sinh đến, Ôn Gia Hân chưa vội nói mục đích chính mà trình bày chi tiết vấn đề khó khăn trong công việc, xin ý kiến ông.
Ôn Vinh Sinh tuy thấy con gái tâm cơ thâm độc, nhưng dù sao cũng là m.á.u mủ ruột rà, trong lòng vẫn mong cô ta tốt đẹp, nên chỉ dạy rất tận tình.
Qua lại vài câu, không khí trong phòng ăn dần trở nên hòa hợp.
Lúc này Ôn Gia Hân mới bắt đầu tung chiêu bài tình cảm, hỏi Ôn Vinh Sinh có thích các món ăn không. Nhận được câu trả lời khẳng định, cô ta nói: "Những món này con đều gọi theo sở thích của Daddy. Gần đây cha con mình ít có dịp ăn chung, con cứ lo khẩu vị của Daddy thay đổi, sợ Daddy ăn không quen."
Thực ra Ôn Gia Hân mới dọn ra ngoài vài tháng, Ôn Vinh Sinh có hay thay đổi đến mấy thì khẩu vị cũng chẳng thể đổi nhanh thế được. Huống chi sau bữa tiệc hôm đó, cô ta ở lại nhà mấy ngày, họ cũng đã ăn chung vài bữa cơm.
Nhưng Ôn Vinh Sinh không vạch trần, làm bộ cảm động: "Con có lòng rồi."
"Daddy..." Hốc mắt Ôn Gia Hân đỏ lên, cô ta cúi đầu lau nước mắt, "Thực ra thời gian qua con rất nhớ Daddy, nhưng con biết lần này Daddy thực sự thất vọng về con, nên con chẳng dám gọi điện, về nhà cũng không dám ngẩng đầu nhìn Daddy..."
