Ta Dựa Vào Hóng "drama" Để Trở Thành Tỷ Phú Hương Cảng [thập Niên 90] - Chương 428:-------

Cập nhật lúc: 30/12/2025 09:55

Một là, trong quá trình trưởng thành, quả thực nhờ có sự tồn tại của Ôn Gia Đống mà cô ta nhận được một số sự đối đãi đặc biệt. Điển hình nhất là sau khi Chu Bảo Nghi vào cửa, tuy không coi phòng ba ra gì nhưng cũng chẳng dám dễ dàng đắc tội phòng nhì.

Hai là, rất nhiều cô gái xung quanh cô ta, hay nói cách khác là những cô gái có anh em trai trong nhà, đều được dạy dỗ như vậy. Cuộc đời họ bị gắn c.h.ặ.t vào những người đàn ông: trước khi lấy chồng thì dựa vào cha, anh, em trai; sau khi lấy chồng thì dựa vào chồng và con trai.

Vì thế, cô ta chưa bao giờ cảm thấy việc lấy một người chồng tốt, giúp đỡ Ôn Gia Đống tranh giành tài sản là có vấn đề gì, cũng chưa từng thấy sự thiên vị của Trần Bảo Cầm là sai trái.

Vậy từ khi nào cô ta bắt đầu cảm thấy không cam lòng?

Có thể là khi cô ta khoe khoang Ôn Gia Đống sẽ thừa kế khối tài sản chục tỷ, mà Ôn Nguyệt lại vặn lại rằng hắn thừa kế thì liên quan gì đến cô ta.

Cũng có thể là khi Ôn Gia Đống mất khả năng s.i.n.h d.ụ.c, cô ta muốn tranh giành tài sản nhưng Trần Bảo Cầm lại tỏ ra khinh thường.

Hoặc cũng có thể là khi cô ta bị Ôn Gia Đống hãm hại hạ độc Ôn Vinh Sinh, Trần Bảo Cầm lại hùa theo hắn chỉ trích cô ta. Ngay cả khi sự thật phơi bày, bà ta vẫn thiên vị hắn một cách vô lý.

Ôn Gia Kỳ không thể không thừa nhận, cái gọi là "một chút thiên vị" mà Trần Bảo Cầm dành cho Ôn Gia Đống thực chất nặng nề hơn cô ta tưởng tượng rất nhiều.

Ôn Gia Kỳ đã sớm nhìn rõ hiện thực, và cô ta cũng chịu đủ rồi!

Lúc này, đối mặt với sự chỉ trích của Trần Bảo Cầm, trong lòng cô ta không còn chút do dự nào: "Tóm lại, giữa con và Ôn Gia Đống, có nó không có con, có con không có nó. Mẹ tự chọn đi!"

Thấy Ôn Gia Kỳ cứng rắn, Trần Bảo Cầm liền mềm mỏng xuống, gọi: "Gia Kỳ..." Bà ta lại định giở bài tình cảm.

Nhưng Ôn Gia Kỳ không muốn nghe nữa, quay sang nói thẳng với tài xế: "Dừng xe, tôi muốn xuống!"

Tài xế lộ vẻ do dự, liếc nhìn hai người qua gương chiếu hậu. Trần Bảo Cầm vội nói: "Đang ở trên đường lớn, con đòi dừng xe làm gì?"

"Con không muốn ngồi chung xe với mẹ nữa, được chưa? Dù sao trong lòng mẹ cũng chỉ có mỗi Ôn Gia Đống, có đứa con gái này hay không cũng thế thôi!" Ôn Gia Kỳ nói xong lại quát tài xế, "Tôi bảo anh dừng xe! Ngay bây giờ! Tôi muốn xuống xe!"

Thấy thái độ cô kiên quyết, tài xế không còn cách nào khác, đành phải tấp vào lề.

Ôn Gia Kỳ đẩy cửa xe bước xuống. Trần Bảo Cầm cũng xuống theo, vừa đi vừa kéo tay con gái: "Gia Kỳ, con đừng làm loạn nữa!"

"Ai thèm làm loạn với mẹ? Mẹ tự nghĩ lại xem, mỗi lần con và Ôn Gia Đống mâu thuẫn, mẹ đều đứng về phía ai? Hết lần này đến lần khác, con cũng biết đau lòng chứ!" Ôn Gia Kỳ hất tay bà ta ra, "Nếu trong lòng mẹ chỉ có mỗi đứa con trai đó, mẹ còn tìm con làm gì? Con nói cho mẹ biết, bây giờ mẹ chỉ có hai lựa chọn: một là cắt đứt quan hệ với Ôn Gia Đống, hai là cắt đứt quan hệ với con."

"Gia Kỳ..."

Trần Bảo Cầm nhìn Ôn Gia Kỳ với vẻ mặt đau khổ, nhưng mãi vẫn không đưa ra được lựa chọn.

Ôn Gia Kỳ đưa tay lau nước mắt, dứt khoát xoay người: "Con sẽ sớm dọn ra khỏi nhà. Từ nay về sau nếu không có việc gì thì mẹ đừng tìm con nữa."

Nói xong, cô quay lưng bỏ đi.

...

Trần Bảo Cầm tuy thiên vị, nhưng chưa từng nghĩ đến việc con gái sẽ đoạn tuyệt quan hệ với mình. Khi đến bệnh viện, mắt bà ta đã khóc sưng húp.

Trước khi xuống xe, Trần Bảo Cầm lấy hộp phấn từ trong túi ra, soi gương định dặm lại để che bớt vết sưng đỏ. Nhưng nghĩ đến đứa con trai sắp bị chuyển đến nhà tù, bà ta do dự một lát rồi đóng hộp phấn lại, xuống xe đi thẳng vào bệnh viện.

Lên đến tầng lầu nơi Ôn Vinh Sinh nằm viện, bà ta còn chưa đến được khu vực phòng bệnh thì đã bị vệ sĩ chặn lại.

Đây không phải là lần đầu tiên Trần Bảo Cầm bị chặn ở ngoài. Kể từ khi Ôn Vinh Sinh ra lệnh đuổi người, lần nào đến bà ta cũng bị chặn như vậy.

Vì thế lúc này Trần Bảo Cầm vẫn khá bình tĩnh, bảo vệ sĩ vào xin chỉ thị của Ôn Vinh Sinh. Bà ta nghĩ Ôn Gia Đống đã phải ngồi tù rồi, dù thế nào thì Ôn Vinh Sinh cũng nên cho bà ta một lời giải thích.

Nhưng khi vệ sĩ trở ra, anh ta vẫn lắc đầu: "Xin lỗi, ông Ôn không muốn gặp bà."

Những lần trước, khi nhận được câu trả lời này, Trần Bảo Cầm đều dứt khoát rời đi vì còn chút e ngại.

Nhưng hiện tại, nghĩ đến việc con trai bị kết án mười mấy năm tù, con gái lại từ mặt mình, Trần Bảo Cầm không chịu nổi nữa, cao giọng hỏi: "Ông ấy rốt cuộc là không muốn gặp tôi hay không dám gặp tôi? Cậu vào hỏi lại Ôn Vinh Sinh xem, có phải ông ấy định cả đời này không gặp tôi nữa không!"

Vệ sĩ lộ vẻ do dự, Trần Bảo Cầm quát: "Đi đi!"

Vệ sĩ bất đắc dĩ quay lại phòng bệnh, nhưng câu trả lời nhận được vẫn là không gặp.

Trần Bảo Cầm vừa nghe xong liền nổi đóa, định xông qua hàng rào vệ sĩ để vào trong. Nhưng chưa chạy được mấy bước bà ta đã bị chặn lại, vệ sĩ khó xử nói: "Bà Trần, ông Ôn đã nói không gặp bà, xin bà đừng làm khó chúng tôi."

"Tôi làm khó các người? Là ông ta đang làm khó tôi!" Trần Bảo Cầm gào lên, "Ôn Vinh Sinh! Cái đồ hèn nhát! Ông dám tống con trai ruột vào tù, tại sao không dám gặp tôi! Ôn Vinh Sinh! Ông ra đây..."

Mặc dù tầng này là khu phòng bệnh VIP, số lượng phòng ít hơn các tầng dưới, giá cả cũng đắt đỏ nên tỷ lệ lấp đầy không cao.

Nhưng giọng Trần Bảo Cầm quá lớn, tiếng gào thét không ngừng thu hút sự chú ý của bệnh nhân và người nhà cùng tầng, thậm chí cả người ở tầng dưới cũng kéo lên xem. Chắc không cần đến nửa ngày, tin tức này sẽ truyền đến tai cánh phóng viên bên ngoài.

Trong phòng bệnh, Ôn Vinh Sinh nhận được báo cáo, suy nghĩ một lát rồi quyết định cho người đưa Trần Bảo Cầm vào.

Vừa bước vào phòng bệnh, Trần Bảo Cầm liền lao về phía giường bệnh, như thể muốn đ.á.n.h cho người nằm trên đó một trận để hả giận. Nhưng chưa kịp đến gần Ôn Vinh Sinh thì bà ta đã bị vệ sĩ kéo lại.

Không đ.á.n.h được người, Trần Bảo Cầm bắt đầu dùng lời lẽ công kích, mắng Ôn Vinh Sinh m.á.u lạnh, đến con trai ruột cũng có thể tống vào tù. Bà ta còn mắng ông thiên vị, viết đơn bãi nại cho Ôn Gia Kỳ nhưng lại mặc kệ Ôn Gia Đống. Rồi lại c.h.ử.i rủa Ôn Gia Hân, nói rằng chính cô ta đã tính kế Ôn Gia Đống nên cũng đáng phải ngồi tù.

Ôn Vinh Sinh cứ để mặc bà ta c.h.ử.i bới, không nói một lời.

Trần Bảo Cầm tưởng ông chột dạ, mắng chán chê rồi mới bình tĩnh lại, yêu cầu ông nghĩ cách cứu Ôn Gia Đống ra.

Ôn Vinh Sinh trả lời dứt khoát: "Tôi không làm được."

Trần Bảo Cầm cao giọng: "Tại sao không làm được? Chính ông đã tống Gia Đống vào tù mà!"

"Bảo Cầm, bà nói lý lẽ một chút đi. Gia Đống có thực sự là do tôi tống vào tù không?" Ôn Vinh Sinh nhìn Trần Bảo Cầm, "Tôi nuôi nó hơn ba mươi năm, không dám nói là tốt đẹp gì, nhưng ít nhất chưa từng để nó chịu thiệt thòi. Vậy mà nó đối xử với tôi thế nào? Nó hạ độc tôi, hại tôi suốt ngày phải nằm liệt trên giường bệnh này, sống được thêm ngày nào hay ngày đó. Tôi báo cảnh sát bắt nó, thực sự có gì sai sao?"

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.

Ta Dựa Vào Hóng "drama" Để Trở Thành Tỷ Phú Hương Cảng [thập Niên 90] - Chương 424: Chương 428:------- | MonkeyD