Ta Dựa Vào Hóng "drama" Để Trở Thành Tỷ Phú Hương Cảng [thập Niên 90] - Chương 66: Tung Trước Một "dưa"
Cập nhật lúc: 24/12/2025 06:01
Phân tích một hồi, Ôn Nguyệt không kìm được cảm thán: "Quan hệ nhà họ Trịnh đúng là loạn như cái mớ bòng bong!" CPU của cô sắp cháy đến nơi rồi.
Cảm thán xong, Ôn Nguyệt lại thấy có chỗ nào đó sai sai, bèn hỏi lại cho chắc: "Ta phân tích không sai chứ? Trần Giai Quân và Trịnh Ngạn Trạch chưa từng 'thông đồng' với nhau về chuyện này à?"
[Đúng vậy ạ, họ chưa từng bàn bạc với nhau.]
"Chậc chậc."
Ôn Nguyệt tặc lưỡi: "Miệng bốn người này kín thật đấy! Chuyện động trời như vậy mà đến người đầu ấp tay gối cũng giấu nhẹm."
Nhưng điều này lại có lợi cho cô. Người trong cuộc càng giấu kỹ thì khi vỡ lở, thiên hạ càng ngã ngửa, cơ hội kiếm triệu điểm hóng biến của cô càng cao.
Dù sao vụ này "toàn viên ác nhân", cô tung hê lên cũng chẳng thấy c.ắ.n rứt lương tâm tẹo nào.
Ôn Nguyệt đang hí hửng thì nghe tiếng gõ cửa. Cô vội hô "Tới đây", rồi nhảy xuống giường ra mở cửa.
Người đứng ngoài cửa là Dịch Hoài. Trên tay anh bưng một cái khay, bên trên có hai phần điểm tâm và một ly đồ uống. Anh nói: "Anh thấy tối nay em ăn ít, đoán là em đói rồi, nên bảo nhà bếp làm chút đồ ăn khuya."
Ôn Nguyệt đúng là đang đói thật.
Tuy trước khi đi dự tiệc họ đã ăn lót dạ, nhưng cô sợ lộ bụng nên chỉ ăn qua loa vài miếng. Đến bữa tiệc, cô định tranh thủ ăn chút gì đó thì miếng bánh ngọt chưa kịp nuốt trôi, Phùng Văn Phương đã tới gây sự. Sau đó cô phải đi theo Dịch Hoài xã giao suốt buổi, bụng toàn rượu chứ chẳng có hột cơm nào.
"Cảm ơn anh."
Ôn Nguyệt vừa nói vừa nhận lấy cái khay. Thấy Dịch Hoài vẫn đứng yên không nhúc nhích, cô hỏi: "Anh có đói không? Hay là vào ăn cùng luôn?"
"Được." Dịch Hoài đáp rồi bước vào phòng.
Phòng Ôn Nguyệt tuy là phòng ngủ phụ nhưng diện tích chẳng kém phòng master của Dịch Hoài là bao. Vì có phòng thay đồ riêng nên trong phòng ngủ chỉ kê một chiếc giường, hai tab đầu giường, một bàn viết và hai chiếc tủ lửng.
Trên bàn và tủ bày la liệt đồ trang trí, cái nào cũng màu mè hoa lá cẹ, từ đồ chơi đến đồ thủ công mỹ nghệ, điểm chung là... rẻ tiền, khác một trời một vực so với phong cách sang chảnh trước kia của Ôn Nguyệt (nguyên thân).
Dịch Hoài vừa quan sát vừa đi theo Ôn Nguyệt qua phòng ngủ, ra ban công.
Ban công không quá lớn, chỉ tầm hai ba mét vuông hình chữ nhật. Một bên lan can treo mấy chậu hoa đang nở rộ.
Bên kia kê một chiếc bàn tròn màu đen trải khăn kẻ caro, dằn bằng một bình hoa cổ cao, hai bên là hai chiếc ghế đen cùng tông, trông khá chill.
Ôn Nguyệt ngồi xuống trước, đặt khay đồ ăn lên bàn, "A" lên một tiếng: "Thiếu mất một ly nước rồi."
"Để anh bảo bác Lưu mang lên." Dịch Hoài lấy điện thoại gọi cho quản gia.
Quản gia Lưu làm việc rất nhanh, chỉ hai ba phút sau đã có tiếng gõ cửa. Dịch Hoài ra mở cửa, khi quay lại trên tay bưng thêm một cái khay nữa, bên trên ngoài ly nước còn có thêm vài món ăn vặt.
Trở lại ban công, Dịch Hoài bày đồ ăn thức uống lên bàn, rồi đặt cái khay không xuống sàn, dựa vào chân ghế.
Trong lúc anh làm những việc này, Ôn Nguyệt điên cuồng tìm chủ đề để nói. Im lặng thế này thì ngượng c·hết mất.
Tuy sống chung dưới một mái nhà nửa tháng nay nhưng họ thực sự không thân thiết. Ngoài chuyện chính sự (vệ sĩ) ra thì chỉ gặp nhau vào bữa sáng, cuộc đối thoại loanh quanh ba câu: "Chào buổi sáng", "Bữa sáng nay ngon nhỉ", "Anh đi làm à?".
Mà hai phần ba số đó là do Ôn Nguyệt nói, Dịch Hoài chỉ đáp cụt lủn: "Chào", "Ừ", "Ừ". Hỏi có ngượng không cơ chứ?
Thế nên Ôn Nguyệt không hiểu tại sao Dịch Hoài lại tìm cô lúc này, tìm rồi sao không chủ động nói chuyện, đã thế lại còn tỏ ra rất tự nhiên nữa chứ.
Ôn Nguyệt không "thiền" được như anh, đành phải tìm bừa một chủ đề: "Món bánh trứng gà này ngon đấy."
"Thích thì em ăn nhiều vào."
"Ừm."
Ôn Nguyệt đáp, nhón một miếng bánh trứng gà bỏ vào miệng, thầm nghĩ: Lại hết chuyện để nói rồi.
May sao Dịch Hoài cuối cùng cũng nhận ra sự im lặng ngượng ngùng này, anh mở lời: "Tâm trạng em không tốt à?"
"Hả?" Ôn Nguyệt ngơ ngác ngẩng đầu, "Đâu có, sao anh lại nghĩ thế?"
"Lúc về đến nhà em vội vàng chạy lên phòng ngay." Dịch Hoài vừa nói vừa quan sát kỹ khuôn mặt Ôn Nguyệt, như muốn tìm bằng chứng xem cô có khóc thầm hay không.
Lúc về cô đúng là hơi vội thật, nhưng vội là để nghe "bát quái" từ hệ thống mà.
Nhưng Ôn Nguyệt không thể nói toẹt ra chuyện hệ thống ăn dưa được, đành bịa lý do: "À, lúc đó em đau bụng, muốn đi vệ sinh gấp thôi."
"Ra là vậy."
"Đúng đúng, là vậy đó." Ôn Nguyệt gật đầu lia lịa. Nói xong cô mới thấy có gì đó sai sai. Nhìn đống đồ ăn thức uống trên bàn, rồi lại nhìn vẻ mặt thản nhiên của Dịch Hoài, cô ngập ngừng hỏi: "Anh... đừng bảo là tưởng em trốn trong phòng khóc lén, nên đặc biệt đến an ủi em đấy nhé?"
Dịch Hoài bưng ly nước lên nhấp một ngụm, dường như thấy hơi ngọt nên khẽ cau mày, giọng bình thản: "Không có."
Ôn Nguyệt còn lâu mới tin. Cô nhoài người về phía trước, chống cằm lên bàn tròn, nhìn chằm chằm Dịch Hoài.
Tuy sống chung ít giao tiếp, chưa bao giờ tâm sự, nhưng qua vài lần tiếp xúc hạn hẹp, cô nhận thấy người đàn ông này không hề lạnh lùng như vẻ bề ngoài.
Đối với người vợ trên danh nghĩa là cô, bất kể lúc nào, ở đâu, anh cũng luôn bảo vệ.
Chỉ là cái miệng anh cứng quá, khiến cô phân vân không biết anh thực sự có cảm tình với mình, hay do mình tự luyến quá đà.
Đang miên man suy nghĩ thì cô nghe Dịch Hoài nói: "Nhóm vệ sĩ kia đã xuất phát rồi, ngày mai sẽ đến Hương Giang. Khi nào em rảnh, anh sẽ sắp xếp cho họ đến gặp em."
Nghe nhắc đến vệ sĩ, chuyện tình cảm lằng nhằng lập tức bị Ôn Nguyệt quẳng ra sau đầu. Cô gật đầu lia lịa: "Rảnh, rảnh chứ, lúc nào em cũng rảnh hết."
"Vậy sắp xếp gặp mặt vào chiều mai nhé?" Dịch Hoài hỏi.
"Không thành vấn đề." Ôn Nguyệt chốt ngay, rồi nhìn Dịch Hoài với vẻ mong chờ, "Họ nhận việc xong có được trang bị s.ú.n.g luôn không anh?"
"Được."
"Chi phí hết bao nhiêu? Em chuyển khoản cho anh nhé?"
"Không cần," Dịch Hoài nói, "Súng ống anh lo, còn đạn d.ư.ợ.c về sau em tự bỏ tiền mua."
