Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 242

Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:16

— Đây đúng là giang sơn đời nào cũng có nhân tài xuất hiện, sóng sau xô sóng trước a.

— Hậu sinh khả úy, hậu sinh khả úy a!

Ngôn Lạc Nguyệt một tay chống cằm, ở trong lòng âm thầm tính toán.

Cô dự định mang theo Lăng Sương Hồn và Vu Mãn Sương cùng nhau tiến vào bí cảnh, như vậy, bọn họ tổng cộng cần ba mũi lệnh tiễn.

Hiện tại, trong tay Ngôn Lạc Nguyệt đã có hai mũi lệnh tiễn, một mũi đến từ Cơ Khinh Hồng, một mũi đến từ Nữu Kỳ Đao.

Chỉ cần cô vượt qua trận đại bỉ này, lấy thêm một mũi lệnh tiễn nữa, là có thể mang theo tổ ba người cùng nhau bay rồi.

Nói đi cũng phải nói lại, trong tay Cơ Khinh Hồng có lệnh tiễn dư thừa, Ngôn Lạc Nguyệt không hề thấy lạ. Với thân phận địa vị của ngài, cho dù lấy ra thứ gì cũng là điều hiển nhiên.

Nhưng đệ t.ử Hồng Thông Cung như Nữu Kỳ Đao, sao cũng có thể dễ dàng lấy ra một mũi lệnh tiễn, tùy tiện tặng người?

Ngón tay nhẹ nhàng gõ gõ sau tai, Ngôn Lạc Nguyệt bỗng nhiên nhớ lại một lời đồn nghe được trước đó.

— Nghe nói, Thiên Luyện Đại Hội lần này, ngoài mặt nói là Hồng Thông Cung đứng ra dẫn dắt, Tứ đại thế lực cùng nhau tổ chức. Thực chất, lại là Hồng Thông Cung hy vọng dưới sự chứng kiến của mọi người, thu ngọn phân hỏa của Ô Đề Chi Hỏa vào trong túi.

Cho nên đối với ngọn phân hỏa này, Hồng Thông Cung nhất định phải có được... Vậy thì, phát thêm lệnh tiễn cho đệ t.ử trong cung, để bọn họ sàng lọc nhân tài, dùng lệnh tiễn ban ân, mượn việc này làm loãng tỷ lệ đệ t.ử của ba thế lực lớn còn lại chiếm giữ, nghĩ đến cũng là một trong những sách lược để đoạt lấy phân hỏa rồi.

Không đợi Ngôn Lạc Nguyệt tiếp tục nghĩ ngợi, bài thi đã được phát xuống.

Ngôn Lạc Nguyệt theo bản năng cúi đầu, không vội vàng làm bài, mà trước tiên lật qua lật lại xem xét đề thi một lượt. Sau đó, trên mặt cô lộ ra một tia khó hiểu.

Bài thi này tổng cộng có hai bộ đề.

Bộ đề thứ nhất chú trọng khảo nghiệm nền tảng lý thuyết của luyện khí sư, liệt kê đủ loại tình huống, đủ loại tài liệu, nên áp dụng phương thức luyện chế như thế nào để phối hợp.

Đề thi trên bộ đề này, hoàn toàn nằm trong dự liệu của Ngôn Lạc Nguyệt.

Còn về bộ đề thứ hai, nội dung khảo hạch có chút ít người biết đến và xa lạ.

Nó khảo nghiệm là... pháp khí đã được luyện chế xong, trong tình huống đã biết mức độ sử dụng tài liệu, phải dùng thủ pháp luyện khí như thế nào để hoàn nguyên và tháo dỡ.

Nhưng trong Tu Tiên Giới, không hề thịnh hành chuyện dùng vật liệu second-hand — Chuyện này lại không giống như phàm nhân đan áo len, phát hiện len không đủ, còn phải tháo một đoạn len từ chiếc áo cũ cùng màu năm ngoái xuống.

Chỉ cần linh thạch đủ, các luyện khí sư đều sẽ mua tài liệu luyện khí mới. Ai lại phí tâm phí sức, tháo vật liệu second-hand từ pháp khí bị vứt bỏ chứ.

Nhưng xem xét toàn bộ bài thi, trong lòng Ngôn Lạc Nguyệt dâng lên một cỗ cảm giác đặc thù.

Cô cảm thấy, bộ đề thứ hai này, có thể mới là trọng điểm mà người ra đề muốn khảo nghiệm.

Ngoài ra, "Tra Một Giản" mà Cơ Khinh Hồng phát, cũng lóe lên trong đầu Ngôn Lạc Nguyệt... Đúng rồi, tại sao khảo nghiệm mà Cơ Khinh Hồng đặt ra cho mình, không phải là đi luyện chế một món pháp khí nào đó, mà là phải đảo ngược hóa giải pháp khí đã được luyện chế xong?

Còn nữa, Tụ Hiền Hội mà Nữu Thư Kiếm tổ chức trước đó, có phải cũng chuyên môn đặt ra đề thi tháo dỡ pháp khí hay không?

Nghĩ đến đây, ánh mắt Ngôn Lạc Nguyệt dần dần trở nên sâu thẳm.

Nếu cô đoán không sai, bài thi này nhất định có liên hệ rất lớn với bí cảnh.

Cầm lấy cán b.út, Ngôn Lạc Nguyệt hạ b.út như bay, nhanh ch.óng làm bộ đề vô cùng đơn giản đối với cô này.

Cô vừa viết đáp án lên mặt giấy, vừa có chút trêu tức nghĩ thầm: Không biết biểu hiện trước đó của Cơ Yêu tôn, có tính là đang ám chỉ lộ đề hay không?...

So với sự ung dung không vội, thành thạo điêu luyện của Ngôn Lạc Nguyệt, Lăng Sương Hồn và Vu Mãn Sương ngồi ở phòng thi cuối cùng, lúc này hoàn toàn là một loại tâm trạng khác.

Đối mặt với bài thi có hàm lượng chuyên môn quá cao này, hai người bọn họ ngay cả con mắt cũng sắp biến thành hai đôi mắt đậu đen rồi.

"..."

Lăng Sương Hồn còn đỡ một chút.

Công lực văn tự của hắn khá tốt, lại học rộng nhớ dai, dựa vào một chút kiến thức luyện khí cơ bản của bản thân, cùng với năng lực râu ông nọ cắm cằm bà kia, chắp vá lung tung rèn luyện từ nhỏ, ngạnh sinh sinh điền đầy hơn phân nửa bài thi.

Còn về tỷ lệ chính xác ra sao, hắn liền không dám cam đoan.

Thảm vẫn là Vu Mãn Sương t.h.ả.m hơn.

Thanh xà nhỏ cách đây không lâu vừa mới học xong lớp chữ viết, hiện tại vậy mà lại phải làm một bài thi tràn ngập đủ loại từ vựng chuyên ngành cao siêu.

Hắn tựa như một học sinh tiểu học còn chưa kết thúc giáo d.ụ.c bắt buộc 9 năm, bị trực tiếp kéo đến kỳ thi cuối kỳ của môn chuyên ngành đại học, có thể làm đúng mới là có quỷ.

Vu Mãn Sương mím c.h.ặ.t môi ngồi tại chỗ, đối mặt với cả trang đề thi ngẩn người ít nhất hai nén hương.

Sau đó, hắn hít sâu một hơi, đưa ra một quyết định ghê gớm.

— Vu Mãn Sương cầm lấy cán b.út, bắt đầu nghiêm túc chép lại đề bài vào chỗ trống trên mặt giấy.

Khoảnh khắc này, các học tra trước sau ngàn năm, đều nhập hồn vào trên người Vu Mãn Sương.

Thanh xà nhỏ chưa từng trải qua kỳ thi ứng thí nào, vào khoảnh khắc này, vậy mà lại không thầy dạy cũng hiểu được tâm lý ăn may của mỗi một học tra:

Ta đều đã điền bài thi đầy như vậy rồi, giáo viên chấm thi còn không biết xấu hổ mà không cho ta điểm sao?

Đương nhiên, đối với loại tâm lý này, các giáo viên chấm thi tỏ vẻ: Ha hả.

Múa b.út thành văn chép lại hơn phân nửa bài thi, Vu Mãn Sương bỗng nhiên bị một câu hỏi thu hút ánh mắt.

Mặc dù người bạn bên cạnh Ngôn Lạc Nguyệt chính là một vị đại sư luyện khí trẻ tuổi, nhưng do nền tảng quá kém, Vu Mãn Sương gần như là không có một chút kiến thức luyện khí nào.

Đối với những câu hỏi được thiết kế tỉ mỉ trên bài thi, những tài liệu đủ loại màu sắc được nhắc đến trong đề bài, hắn cũng đa phần không quen biết.

Nhưng câu hỏi bày ra trước mặt hắn này... hắn lại kỳ dị có thể xem hiểu một chút.

Nếu Ngôn Lạc Nguyệt ở đây, cô sẽ lập tức phản ứng lại đây là chuyện gì.

Khác với những câu hỏi ngắn, tự luận ở phần trước của bài thi, đây là một câu hỏi tư duy.

Nội dung chính của câu hỏi, là về việc nắm bắt hỏa hầu khi phối hợp trận pháp và luyện khí.

Bởi vì các luyện khí sư chưa chắc đã nắm vững kiến thức trận pháp, cho nên trong đề bài đã đưa ra tên trận pháp, cùng với vài điểm mấu chốt cần dùng đến khi làm bài.

Thứ Vu Mãn Sương xem hiểu, không phải là những thủ pháp luyện chế và tài liệu kia, mà là nội dung liên quan đến trận pháp.

Đối với điểm này, Vu Mãn Sương lúc này vẫn chưa hề hay biết.

Hắn phác họa ra hình ảnh đơn giản của trận pháp trên giấy trắng, sau đó dựa theo điều kiện hạn chế của đề bài, lại từng nét từng nét bổ sung hoa văn.

Nếu có một trận pháp sư ở đây, hắn sẽ rất kinh ngạc phát hiện: Chỉ dựa vào thiên phú, trực giác và một lượng nhỏ điều kiện đã biết, với tư cách là một học sinh không có chút nền tảng nào, Vu Mãn Sương vậy mà lại bổ sung hoàn chỉnh tám phần của bức trận pháp này.

Thời gian vừa đến, kỳ thi kết thúc.

Nhân viên coi thi thi triển một pháp quyết, bài thi khắp phòng tự động bay lên không trung, hội tụ thành một dải giấy dài như dòng sông giữa không trung, từng tờ bài thi tựa như tuyết bay, rơi xuống trường án một cách ngay ngắn.

Nhân cơ hội này, Lăng Sương Hồn đặc biệt lưu tâm bài thi của người khác một chút.

Hắn phát hiện không ít luyện khí sư đều giống như mình, mặt giấy chừa ra những khoảng trống lớn, ngoài ra còn có rất nhiều câu hỏi bỏ trống không thể trả lời.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.