Ta Dựa Vào Thanh Hp Nghiền Ép Cả Giới Tu Chân - Chương 260

Cập nhật lúc: 25/04/2026 18:18

"Ta Trước Kia Không Có Kinh Nghiệm Như Vậy

Đa Tạ Yêu Tôn Chỉ Điểm."

Cơ Khinh Hồng hứng thú nhìn hắn, trong đôi mắt đỏ rực lấp lánh ý cười như sao sa: "Đã lâu như vậy rồi... vẫn gọi ta là 'Yêu tôn' sao?"

Nhận ra hàm ý ẩn giấu trong câu nói này, Vu Mãn Sương chợt ngẩng phắt đầu lên.

Hắn khẽ hít một hơi, thăm dò: "... Sư tôn?"

Cách lớp áo choàng, Cơ Khinh Hồng cười tủm tỉm xoa đầu Vu Mãn Sương, nửa đùa nửa thật nói:

"Ừm. Bất quá cứ gọi sư tôn mãi cũng quá khách sáo rồi, ngươi vẫn nên tiếp tục gọi ta là củ cải trắng đi."

Ngôn Lạc Nguyệt: "..."

Vu Mãn Sương: "..."

—— Không phải chứ, đó đều là chuyện xảy ra từ bao đời nào rồi, sao ngài vẫn còn nhớ a?

—— Đệch! Thảo nào trước đó ngài cố ý trêu cợt chúng ta.

Hóa ra câu "Quân t.ử báo thù, mười năm chưa muộn", là phải dùng trong ngữ cảnh này sao!

Bởi vì loài rắn trước khi lột xác sẽ trải qua "kỳ mờ mắt", cho nên Vu Mãn Sương cảm thấy mắt bị hoa, hoàn toàn là hiện tượng bình thường.

Giai đoạn chuẩn bị lột xác, cũng là thời kỳ loài rắn yếu ớt nhất.

Trong mấy ngày tiếp theo, Vu Mãn Sương đều phải chuẩn bị cho việc lột xác của mình. Cho nên, tiết học của Cơ Khinh Hồng, hắn không thể đến dự được.

Vì chuyện này, Vu Mãn Sương đã xin phép Cơ Khinh Hồng từ trước.

Lúc hắn xin nghỉ, Ngôn Lạc Nguyệt liền đứng một bên, muốn nói lại thôi, phóng ánh mắt đầy mong chờ về phía Cơ Khinh Hồng.

Cơ Khinh Hồng bật cười một tiếng, vậy mà không hề cố ý làm khó.

Ngài không những phê chuẩn giấy xin phép của Vu Mãn Sương, mà còn xua tay với Ngôn Lạc Nguyệt:

"Cho dù vi sư giữ con lại làm cu li, con cũng tâm hồn treo ngược cành cây, không bằng đi cùng tiểu Vu xử lý tốt những chuyện này trước đi."

Cho dù trên trời có đổ mưa hồng, cũng hiếm khi thấy Cơ Khinh Hồng thấu tình đạt lý như vậy một lần.

Ngôn Lạc Nguyệt ngoài vui mừng ra, lại có chút hoang mang cảnh giác. Trong nửa tiết học tiếp theo, cô thỉnh thoảng lại liếc nhìn Cơ Khinh Hồng một cái.

Cơ Khinh Hồng bát phong bất động, nhàn nhã tự tại mặc cho cô nhìn.

Cho đến khi giảng xong bài tập giao từ hôm qua, Cơ Khinh Hồng vươn tay, vỗ một cái lên vách phong ấn được lấy làm tài liệu tại chỗ, tư thái nhẹ nhàng như không.

Từng mảng lớn vách phong ấn nháy mắt bong tróc như núi lở, đủ loại vật liệu men theo vách đá cuồn cuộn lăn xuống, vết nứt lan tràn vào tận bên trong, khiến cho toàn bộ phong ấn sụp đổ chừng nửa dặm.

Bên trong lớp phong ấn lởm chởm, có một loại vật liệu, thoạt nhìn giống hệt như xương cốt trắng hếu.

Cơ Khinh Hồng tiện tay gõ lên vách phong ấn một cái, trong chớp mắt hóa giải phong ấn luyện khí ở chỗ này, sống sượng rút ra khúc xương dài cỡ ngà voi kia.

Lấy ra rồi vẫn chưa xong, Cơ Khinh Hồng vô cùng ngứa đòn giơ nó lên, so sánh với chiều cao hiện tại của Vu Mãn Sương một chút.

Cười c.h.ế.t, Vu Mãn Sương còn chưa cao bằng một khúc xương.

Vu Mãn Sương bất động thanh sắc dời bước chân về hướng ngược lại: "... Đừng đo nữa, sư tôn, con vẫn sẽ tiếp tục cao lên mà."

Cơ Khinh Hồng vô cùng thương xót thở dài một hơi, đẩy khúc xương kia vào trong n.g.ự.c Vu Mãn Sương:

"Đều nói dĩ hình bổ hình, ăn gì bổ nấy. Đã như vậy, ngươi cứ đem khúc xương này về, tối nay hầm cho mình một nồi canh đi."

Vu Mãn Sương: "..."

Có chút luống cuống đưa tay nhận lấy, Vu Mãn Sương nhỏ giọng hỏi: "Hầm thật sao?"

Cơ Khinh Hồng day trán bật cười: "Không gạt ngươi, thật sự có thể hầm, chỉ là d.ư.ợ.c tính có thể hơi mạnh, chỉ có ngươi mới uống nổi —— hoặc là, ngươi bảo con bé dùng khúc xương này, luyện chế cho ngươi một cành cây dùng để lột xác, như vậy cũng rất không tồi."

Ngôn Lạc Nguyệt nhận lấy khúc xương, nghiên cứu nửa ngày, cũng không nhìn thấu đây là vật liệu gì.

"Sư tôn, đây là xương của yêu thú gì vậy?"

Cơ Khinh Hồng hời hợt đáp: "Xương giao long hai ngàn năm, trị tình huống hiện tại của tiểu Vu, rất đúng bệnh."

Nói xong câu này, ngài liền xua tay, ra hiệu cho Ngôn Lạc Nguyệt và Vu Mãn Sương tự đi về, vậy mà ngay cả bài tập cũng không giao.

Lần này, đừng nói là Ngôn Lạc Nguyệt, ngay cả Vu Mãn Sương cũng khẽ lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Cơ Khinh Hồng khoanh tay, trêu chọc cười nói: "Còn chưa đi, là đang đợi vi sư nhớ ra chuyện gì quan trọng sao?"

"Không có không có, chúng con đi ngay đây, tạm biệt sư tôn!"

Ngôn Lạc Nguyệt nhanh ch.óng nắm lấy cổ tay Vu Mãn Sương, mỗi khi gặp phải chướng ngại vật, liền dùng ngón tay gõ nhẹ lên cổ tay hắn một cái.

Hai người linh hoạt bước qua vô số tàn tích vương vãi, bóng lưng nhảy nhót tung tăng, giống hệt như hai con thỏ nhỏ, tay trong tay một mạch chạy đi xa.

Cơ Khinh Hồng khoanh tay, mỉm cười đưa mắt nhìn theo bóng dáng hai người vui vẻ chạy đi, hồi lâu sau, mới nhẹ nhàng thở ra một hơi.

—— Lang kỵ trúc mã lai, nhiễu sàng lộng thanh mai. (Chàng cưỡi ngựa trúc đến, quanh giường trêu thanh mai).

Ngài tuy tu Vô Tình Đạo, nhưng cũng không phải là không hiểu nhân tình.

Huống hồ... cảnh tượng nhìn thấy ngày hôm nay, cũng giống hệt như sự tái hiện của ngày hôm qua vậy...

Hai ba câu chỉ điểm của Cơ Khinh Hồng, kỳ thật nói không rõ ràng lắm.

May mà còn có sử quan vạn năng Lăng Sương Hồn, dựa theo trí nhớ và sách tư liệu mang theo bên người, y đã cung cấp cho hai người đủ nhiều tài liệu tham khảo.

Lăng Sương Hồn nói: "Loài rắn trước khi lột xác, sẽ có một khoảng thời gian ngắn mất đi thị lực."

Thế là Vu Mãn Sương tháo dải lụa trắng che mắt xuống, mở to mắt, để Ngôn Lạc Nguyệt cẩn thận kiểm tra một chút.

Trước kia mỗi lần nhìn thẳng vào mắt Vu Mãn Sương, Ngôn Lạc Nguyệt đều sẽ bị ánh mắt của hắn làm cho tê liệt cứng đờ.

Nhưng lần này, trong đồng t.ử của Vu Mãn Sương bao phủ một lớp màng mỏng màu trắng xanh, phảng phất như hai mảnh lụa trắng che chắn trong mí mắt, trực tiếp cản trở tầm nhìn của hắn.

Ngôn Lạc Nguyệt đưa tay quơ quơ chầm chậm trước mắt Vu Mãn Sương: "Có nhìn thấy không?"

"Có một chút cảm nhận ánh sáng." Vu Mãn Sương thành thật đáp, "Không sao, khả năng cảm nhận của ta không tồi, có thể nhận ra khí tức của hai người."

Hắn tuy nói như vậy, nhưng bàn tay đeo găng lại bất giác vươn về phía trước, giống như phải sờ soạng được thứ gì đó mới có thể an tâm.

Ngôn Lạc Nguyệt kịp thời nắm lấy tay Vu Mãn Sương, rất nhẹ nhàng nắm trong tay lắc lắc.

Lăng Sương Hồn ở một bên đóng vai trò thuyết minh: "Trong khoảng thời gian trước khi lột xác này, tính cách của xà yêu bình thường sẽ khác với ngày thường, bọn họ hoặc là tương đối cáu kỉnh ——"

Vu Mãn Sương lập tức phủ nhận: "Tâm trạng của ta vô cùng tốt, không hề cáu kỉnh."

Lăng Sương Hồn tiếp tục đọc xuống dưới: "—— Hoặc là bám người."

Xoạt một tiếng, Ngôn Lạc Nguyệt thậm chí còn chưa nhìn rõ động tác của Vu Mãn Sương, con rắn nhỏ đã kéo theo ghế của mình, cả người lẫn ghế nháy mắt dời đến bên cạnh cô cách chưa tới một tấc.

Vu Mãn Sương thừa nhận vô cùng dứt khoát: "Ta bám người."

Ngôn Lạc Nguyệt: "..."

Nói thật không giấu gì, cô cảm giác một bầu không khí ăn vạ nhàn nhạt, đang từ từ bốc lên trong căn phòng này.

Lăng Sương Hồn tiếp tục đọc theo sách: "Trong thời kỳ chuẩn bị lột xác, chính là lúc xà yêu yếu ớt nhất."

Vu Mãn Sương lắc đầu, biểu cảm giống hệt như lúc hắn xé rách vết thương trên cổ tay mình, m.á.u vẩy đầy đất.

MonkeyD

Email: [email protected]

Liên hệ hỗ trợ: https://www.fb.com/monkeyd.vn

DMCAPROTECTED

Mọi thông tin và hình ảnh trên website đều được bên thứ ba đăng tải, MonkeyD miễn trừ mọi trách nhiệm liên quan đến các nội dung trên website này. Nếu làm ảnh hưởng đến cá nhân hay tổ chức nào, khi được yêu cầu, chúng tôi sẽ xem xét và gỡ bỏ ngay lập tức. Các vấn đề liên quan đến bản quyền hoặc thắc mắc khác, vui lòng liên hệ fanpage: MonkeyD.